Nhìn con ngựa Đích Lô chạy qua chạy lại giữa núi rừng,
giống như chạy trên thảo nguyên, Thiên Hắc Bất Sát Nhân liền
ngẩn ra, nếu như so sánh vật cưỡi của hắn với Thạch Trung
Ngọc thì quả là chênh lệch, giống như là xe điện so sánh
với tàu con thoi vậy. Hắn ở trong rừng cũng không dám buông
ra, tốc độ này quá nhanh, không cẩn thận sẽ đâm vào cây,
hơn nữa hắn vốn dĩ là một mục sư thể chất yếu ớt, nếu
đụng một cái thì sẽ mất hơn phân nửa HP.
Thạch Trung Ngọc cũng phát hiện hoàn cảnh túng quẫn
của Thiên Hắc Bất Sát Nhân, thế là cố ý giảm tốc độ, hai
người từ từ đi trên đường nhỏ trong rừng, dáng vẻ tương
đối thoải mái. Nhưng việc tiếp theo cả hai muốn làm, hiện
tại không phù hợp với không khí tao nhã này.
Uớc chừng đi hơn hai mươi phút, hai người mới đi tới bên
ngoài sơn trại.
Thấy tình hình bên trong, Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức
cảm thấy lửa giận dâng trào. Lúc hắn mới vừa tới đã tìm
trấn trưởng hỏi thăm tình hình một chút. Người trong trấn
cũng sắp hết lương thực để nấu, mà những tên này lại ở
đây ăn thịt cá thật thoải mái, một bên là âm thanh của
dòng nhạc heavy metal không biết phát ra từ đâu. Nếu như
không biết còn tưởng rằng đang có buổi tụ họp ngoài
trời.
- Chơi hay đó.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân nhìn những tên kia, lạnh lùng
nói.
Thạch Trung Ngọc khẽ cười một tiếng
- Thời gian này sẽ luôn có một ít rác rưởi cần chúng
ta đi dọn dẹp.
- Giết bọn chúng tới cấp 0 vẫn còn tiện nghi cho bọn
chúng.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân và Thạch Trung Ngọc cũng có tiếp
xúc một chút nên nói chuyện cũng không còn khách sáo.
- Đợi lát nữa bọn chúng sẽ phải chết đi sống lại.
Thạch Trung Ngọc nở nụ cười gian ác, sau đó kẹp bụng
ngựa phóng thẳng vào bên trong sơn trại.
- Ngươi trước tiên cứ đợi ở đây một lát.
Nhìn Thạch Trung Ngọc phóng khoáng lao vào sơn trại,
Thiên Hắc Bất Sát Nhân đành chịu buông tay, không còn cách
nào, hắn là một mục sư, không thể xông thẳng vào đấu đá
lung tung như Thạch Trung Ngọc, hắn không thể làm gì khác
hơn là mở máy chụp hình ra, chụp lại dáng vẻ thần dũng
của Thạch Trung Ngọc.
Những tên đó căn bản không có thiết lập bảo vệ ở cửa
sơn trại, đoán chừng những tên này chưa từng nghĩ tới. Đều
vây quanh đống lửa ở trước sân chè chén say sưa.
- Haha, so sánh với những người chơi ngu ngốc kia, chúng
ta sung sướng biết bao.
- Đúng vậy, anh hùng Lương Sơn Bạc năm đó e rằng cũng
giống như chúng ta như vậy thôi! Hahaha!
- Tới, tới, tới, uống, đã quá! Uống tô rượu, ăn một
cục thịt lớn cảm giác thật là sảng khoái.
- Lại thêm âm nhạc tuyệt vời, bùng cháy của MJ, ĐM! Đẹp
trai ngây người!
- Ngươi đó, chỉ thích tên nhân yêu kia!
- Cút đi! MJ đẹp trai như vậy, làm sao lại là nhân
yêu.
Nghe âm thanh ồn ào bên trong, Thạch Trung Ngọc lạnh mặt,
cưỡi Đích Lô từ từ đi qua.
- Xin lỗi các vị, cảnh sát kiểm tra phòng!
“Hừ!” Đã có tên nhìn thấy Thạch Trung Ngọc từ sớm,
chẳng qua đang vui sướng nên cũng lười để ý hắn. Nghe được
câu nói của Thạch Trung Ngọc, liền cười to:
- Kiểm em gái ngươi đó! Cảnh sát? Dù ngươi có là cục
trưởng thì đến đây cũng vô dụng! Biết cha ta là ai
không?
- Lý Mao, ngươi đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn như cha
ngươi là Lý Cương nữa, haha!
- Lý Cương đó là cháu ta!
Tên được gọi là Lý Mao vội vàng la lên, sau đó loạng
choạng đi tới chỗ Thạch Trung Ngọc, phách lối chỉ Thạch
Trung Ngọc kêu ầm lên.
- ĐMM! Giả bộ cái “cc”.
Thạch Trung Ngọc sắc mặt lạnh lẽo, đao Chiến Thần trong
tay chuyển động trong nháy mắt. Lý Mao kia còn đang muốn
nói gì đó, đột nhiên hắn cảm thấy lạnh cổ, kế tiếp liền
cảm thấy trời đất quay cuồng, trong thoáng chốc hệt như
thấy được một cỗ thi thể không đầu. "Bóng lưng kia, nhìn
thật quen" Trong đầu Lý Mao thoáng qua một ý nghĩ cuối
cùng rồi sa vào bóng tối vĩnh cửu.
- Thiên Hắc!
Thạch Trung Ngọc hướng ra sau lưng kêu lên. Thiên Hắc Bất
Sát Nhân núp ở phía sau cái cây vội vàng khởi động pháp
quyết trong tay, sử dụng kỹ năng trói hồn.
Thạch Trung Ngọc không quan tâm động tác của Thiên Hắc
Bất Sát Nhân, chầm chậm đi tới chỗ đám người đang sửng
sốt.
- Đệch! Khốn kiếp, lại dám giết chết Lý Mao!
Một tên ngồi ở giữa tức giận đứng lên, lấy ra một cây
trường đao tinh xảo.
- Các anh em, làm chết tên khốn kiếp này!
- ĐM! Giết hắn!
Những tên bên cạnh liền hưởng ứng, rút binh khí ra xông
về phía Thạch Trung Ngọc.
Có điều thấy động tác khôi hài của mấy tên này, Thạch
Trung Ngọc lập tức cạn lời. Những tên kia hình như là nghề
pháp hệ cũng vơ lấy pháp trượng gì gì đó xông tới, đây,
nhất định chính là một đám ô hợp. Nói thẳng ra, đều là
mấy tên nhiệt huyết não tàn. Thạch Trung Ngọc cũng đoán
được tại sao những tên này sẽ cướp đoạt những hạt thóc
kia.
Chẳng qua, coi như là vậy, phạm sai lần cũng phải bị
trừng phạt, hơn nữa còn là loại không có não mắc lỗi,
nếu không có một bài học nhớ đời, bọn chúng sẽ không
biết rốt cuộc bản thân sai chỗ nào. Song, nhiều người như
vậy, Thiên Hắc Bất Sát Nhân kịp trói hồn không?
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Thạch Trung Ngọc, những
hắn cũng không thèm để ý, có thể bắt được một hai tên là
tốt rồi, coi như là giết gà dọa khỉ.
Nghĩ đến đây, Thạch Trung Ngọc sắc mặt lạnh lùng, trên
người hắn đột nhiên bộc phát ra một luồng khí thế hào
hùng. Cưỡi trên lưng Đích Lô, Thạch Trung Ngọc lập tức bừng
tỉnh giống như biến thành một chiến thần liễm liệt. Khí
thế mạnh mẽ kia khiến cho đám người đang xông tới lập tức
sợ hãi trong lòng.
Đao Chiến Thần nhanh chóng rung lên, tựa như nó đang nhảy
lên vì vui sướng.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân núp ở phía sau cây vừa mới phóng
thích trói hồn xong, liền thấy Thạch Trung Ngọc uy thế
mạnh mẽ, ngay lập tức trợn to hai mắt.
- Đây chính là khí thế trong truyền thuyết? Khí Vương
Bát? Qúa mạnh mẽ!
Ở phía sau cây hắn cũng cảm giác được luồng hơi thở
chấn động lòng người kia. huống chi là Thạch Trung Ngọc
đang đứng trước mặt những tên này, sợ là bị dọa đến mức
vỡ gan.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nhảy vút lên không trung, đao
Chiến Thần giương cao trên đỉnh đầu. Trong giây lát, không
gian như lắng đọng vậy, cả thế giới dườg như chỉ có bóng
người đang nhảy lên thật cao kia và thanh thần đao kim quang
lấp lánh.
- Thật là khí phách!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân thầm than một tiếng, nhưng mà một
màn kế tiếp lại để cho hắn chấn động, không nói nên lời.
Hoàn toàn không thể dùng hai chữ ngang ngược để hình
dung.
Thạch Trung Ngọc cầm đao Chiến Thần, từ trên trời tàn
ác bổ một đao xuống phía dưới. Tựa như muốn chặt đứt cả
thế giới vậy. Đao Chiến Thần bùng phát ra một luồng đao
khí hùng mạnh. Cả thân đao dường như dài thêm mấy chục
mét, ánh sáng màu vàng của đao chiếu sáng cả rừng cây
xung quanh. Thạch Trung Ngọc chém một đao, đao khí dài mấy
chục mét hung hãn bổ xuống đám người kia.
"Ầm!" Kim quang bắn ra bốn phía, cả khu rừng đều hỗn
loạn. Bụi đất lan ra bao vây toàn bộ sơn trại kể cả mấy
chục mét xung quanh.