Từng cái cây một nổ tung giữa đao khí, trong nháy mắt
biến thành từng khúc gỗ ngắn, ánh sáng đao biến thành vô
số đao khí tạt qua, rất nhanh đã chia nhỏ toàn bộ những
thứ nằm trong phạm vi của nó.
Thạch Trung Ngọc líu lưỡi không nói nên lời, hiệu quả
này, quá hung tàn. So với chiêu thô bạo kia mạnh hơn không
biết bao nhiêu, một đao như vậy bổ xuống, chính là khu vực
trong vòng mấy chục mét đều thành khu không người.
Nếu như trong hiện thực mình có được chiêu này, như
vậy...Sợ rằng không có người nào dám để cho mình ngồi
máy bay bay đến đất nước của bọn họ. Đây chẳng khác gì
một trái bom hình người, ai mà dám tiếp.
Thạch Trung Ngọc chẳng qua chỉ xúc động với kinh ngạc
chút xíu, nhưng mà Thiên Hắc Bất Sát Nhân núp sau cây kia
thì sợ đến mức ngồi bệt xuống mặt đất, sau đó bị một
rễ cây khô đâm một cái vào chỗ "cúc hoa" đau tới mức nhảy
dựng lên. Mặc dù hậu m* đau rát nhưng Thiên Hắc Bất Sát
Nhân lại không có để ý, vì đã bị tất cả những thứ trước
mắt chấn động đến chết lặng thần kinh.
Lúc này trong mắt hắn e rằng Thạch Trung Ngọc không khác
gì một vị thần, một đao mà lực tàn phá đã vô cùng kinh
khủng như vậy, coi như là công hội lớn cũng không dám trêu
chọc Thạch Trung Ngọc. Nếu không, trực tiếp bổ một đao
xuống trụ sở chính của bọn họ, chà chà. Thiên Hắc Bất
Sát Nhân thay đổi dục vọng trong lòng, đúng vậy, cần phải
cúi đầu với Thạch Trung Ngọc.
Bụi đất đầy trời dần tan, lộ ra một vùng đất
trống.
Thạch Trung Ngọc cũng hết ý kiến, mấy tên này cũng
không trải qua đánh đấm lại bị bổ một đao, toàn bộ cơ thể
biến thành từng mảnh, đều là bị đao khí kia cắt thành
từng khúc một. Máu của hơn năm mươi người toàn bộ phủ đầy
mặt đất, cả mặt đất giống như bị nhuộm thành màu đỏ.
- Thiên Hắc!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng la to.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lúc này mới tỉnh táo lại, chạy
tới gần nhìn một cái, sợ dến mức ói mửa tại chỗ,
tình cảnh kia thật buồn nôn. Hắn mở ra hình thức máu
tanh, để cho tất cả những thứ hoàn mỹ không tỳ vết hiện
ra trước mặt hắn. Hầu như thi thể bị cắt nát, từng mảnh
rải rác ngổn ngang trên mặt đất. Hoàn toàn đều là các
loại vụn thịt hợp thành.
Thứ kia hội tụ thành một dòng suối máu nhỏ, tỏa ra
mùi tanh đẫm máu. Cảnh kia chỉ cần là người nhìn vào đều
cảm thấy lạnh cả sống lưng, sợ rằng sẽ gặp ác mộng liên
tục mười mấy ngày, coi như là người to gan chỉ sợ cũng
không chịu nổi.
Nhưng mà Thạch Trung Ngọc khi đối mặt với những thứ này
lại thản nhiên như chưa có gì xảy ra, khiến Thiên Hắc Bất
Sát Nhân không thể không khâm phục. Chỉ có điều hắn cảm
thấy Thạch Trung Ngọc giống đồ tể đẫm máu.
Nghĩ đến đây, Thiên Hắc Bất Sát Nhân lại rùng mình một
cái.
- Nhanh đi, có thể kéo về mấy tên thì kéo.
Thạch Trung Ngọc nói.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân liền câm lặng, kéo về cũng vô
ích thôi, thi thể đều nát bét. Ta chỉ có thể kéo linh hồn
trở về, cưỡng ép bám vào cơ thể mà thôi, điều kiện đầu
tiên là ít nhất thi thể cũng phải nguyên vẹn một chút.
Giống như Lý Mao trước đó còn được, nhưng mà những thứ
trước mặt này...
Mà Lý Mao ở bên cạnh cũng từ từ tỉnh lại.
- Ơ, ta chưa chết sao? Làm thế nào?
Hắn sờ soạng khắp cơ thể rồi lại nghi ngờ nhìn xung
quanh.
- Dĩ nhiên ngươi được sống lại!
Thạch Trung Ngọc cười gian ác, từ từ đi tới.
- Thật bất hạnh, ngươi như vậy sợ rằng phải sống lại
hơn bốn mươi lần.
"Hả!" Lý Mao thấy nụ cười gian ác của Thạch Trung Ngọc,
liền cảm thấy có luồng khí lạnh từ xương cụt lên tới
đầu. Hắn vùng vẫy muốn đứng lên, nhưng toàn thân từ trên
xuống dưới đều không có một chút sức lực, hắn căn bản
không thể vận động mạnh.
- Hiện tại HP của ngươi chỉ còn có một chút, không nhúc
nhích nổi đâu.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân tốt bụng nhắc nhở.
Lý Mao lập tức hoảng sợ, nhưng mà chưa kịp phản ứng
hắn lại cảm thấy lạnh cổ, lại cảm thấy trời đất quay
cuồng, lại lần nữa thấy được cỗ thi thể không đầu.
- Tiếp tục.
Thạch Trung Ngọc nói mà không thèm quay đầu lại.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lại bị máu tươi tóe lên dọa sợ
hết hồn. Lúc trước hắn vẫn đứng cách xa, nhìn không rõ
lắm, có thể làm phép trong lúc thị giác mơ hồ. Nhưng mà
bây giờ Lý Mao bị Thạch Trung Ngọc thẳng thừng chém đứt
đầu ngay trước mặt hắn.
Run rẩy một chút, Thiên Hắc Bất Sát Nhân vội vàng khởi
động pháp quyết, tiếp tục sử dụng trói hồn.
Lý Mao rơi vào trong một vùng đen tối, vừa vặn nghe được
hệ thống nhắc nhở:
- Ngươi bị người chơi...Ngươi bị người chơi Thiên Hắc Bất
Sát Nhân cưỡng chế phục sinh.
"Gì?" Lý Mao tức khắc cảm thấy trước mắt xuất hiện
ánh sáng, mới vừa rồi cũng là tình huống này, cưỡng chế
phục sinh? Chuyện gì xảy ra? Mới vừa tỉnh lại còn chưa
kịp nói chuyện, liền cảm giác cơ thể đau nhói, hắn dường
như nghe được âm thanh trứng gà bị đạp vỡ, lại lập tức
ngất đi.
-Tiếp tục.
Thạch Trung Ngọc thu chân, lạnh lùng nói với Thiên Hắc
Bất Sát Nhân.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân rùng mình một cái, vừa rồi biểu
cảm vặn vẹo của Lý Mao đã dọa sợ hắn, lại thêm động tác
tàn nhẫn của Thạch Trung Ngọc.
- Ngươi bị người chơi Thiên Hắc Bất Sát Nhân cưỡng chế
phục sinh.
Lý Mao tỉnh lại lần nữa, lại nghe được một âm thanh
lạnh lùng
- Thiên Hắc, tăng đầy HP cho hắn. Chỉ còn một tí HP hắn
căn bản sẽ không phải nhận quá nhiều đau đớn.
Lý Mao cảm thấy lòng lạnh hơn phân nửa, đây rốt cuộc là
tình huống gì? Đây, không giải thích được việc bản thân bị
cưỡng chế phục sinh, sau đó lại bị giết chết, người này
vậy mà còn nói tăng thêm máu cho mình.
- ĐM! Ngươi...aaa!
Lý Mao nhìn Thạch Trung Ngọc tức giận mắng to, kết quả,
mới vừa nói xong phía dưới liền truyền đến một cơn đau
thấu tận linh hồn. Cảm giác ấy giống như nơi nào đó bị
nghiền nát một cách cứng rắn.
- Nhớ kỹ, nói lời tục tĩu thì không phải là bé ngoan
đâu.
Thạch Trung Ngọc thu chân, nhìn lại HP của Lý Mao thấy
còn khá nhiều lại nhanh chóng đạp tiếp mấy đạp ở nơi máu
thịt lẫn lộn nào đó.
"A! a...!" Một cước đạp xuống, Lý Mao hét lên thảm
thiết, cảm giác đó bi thảm giống như là bị mười mấy con
heo nọc bạo cúc vậy, oanh liệt như nhau.
Đứa trẻ đáng thương, Thiên Hắc Bất Sát Nhân thầm cầu
nguyện cho Lý Mao. Hy vọng sau khi chuyện này kết thúc tên
này còn có thể làm đàn ông.
- Phục sinh, tăng máu!
Thạch Trung Ngọc tiếp tục nói, còn chân hắn thì đạp vô
cùng sảng khoái
- Ngươi có muốn tới thử chút không?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân sửng sốt một chút:
- Ta tới thử?
- Đúng vậy, ngươi không muốn thử chút nào sao? Rất
sướng!
Thạch Trung Ngọc cười xấu xa nói.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân hơi ngập ngừng, vội vàng phục
sinh cho Lý Mao, gian ác tăng thêm cho hắn một phần ba lượng
HP, sau đó nhấc chân phải lên, hướng về chỗ đã khôi phục
như lúc ban đầu mạnh mẽ đạp xuống. Trong phút chốc, Thiên
Hắc Bất Sát Nhân đột nhiên cảm thấy một loại khoái cảm
gọi là chà đạp.
"A..a..a!" Giữa núi rừng lại một lần nữa vang lên âm
thanh tràn ngập bi thương, tràn đầy đau đớn, khiến người
chỉ cảm thấy đau trứng, căng cúc kêu rên thảm thiết. Những
động vật nhỏ đáng yêu rối rít chui trở về hang ổ của bản
thân, bịt chặt bộ phận riêng tư, chột dạ nhìn bốn
phía.