Nếu như Lý Mao có thể nói chuyện, chắc chắn gã thà bị Thạch
Trung Ngọc giẫm chết còn hơn là tên mục sư này. Mẹ nó, tên mục sư
này vốn không mạnh, sức tấn công khiến gã căn bản không mất bao
nhiêu HP. Nếu như là Thạch Trung Ngọc, có lẽ vừa giẫm năm sáu cái
là có thể khiến Lý Mao ống máu đang đầy phải chết tươi. Nhưng cái
tên Thiên Hắc Bất Sát Nhân này đã giẫm hơn hai mươi cái rồi mà chỉ
tiêu mất một phần ba HP của Lý Mao, giẫm mãi mới chết . Sự khác
biệt là, mặc dù Thạch Trung Ngọc giẫm có đau hơn, nhưng Lý Mao tình
nguyện đau ngắn còn hơn đau dài. Với lại cứ chịu đau như thế không
biết cái món đồ chơi kia của mình có còn dùng được nữa không.
“Bạn bị người chơi Thiên Hắc Bất Sát Nhân cưỡng chế hồi
sinh.”
“Người chơi Thiên Hắc Bất Sát Nhân phóng kỹ năng ‘thuật trị
liệu’, hồi HP.”
“Người chơi Thiên Hắc Bất Sát Nhân tiến hành công kích bạn, bạn
có 10 phút đánh trả anh ta, không giảm điểm đạo đức.”
Lý Mao đau khổ vô cùng. Gã phát hiện bây giờ bản thân đau khổ cỡ
nào, tại sao level của mình lại cao như thế. Cứ chết lên chết xuống
cỡ hơn bốn mươi lần mới được cưỡng chế hồi sinh đến Tân Thủ thôn,
thật đau khổ mà.
Thạch Trung Ngọc không mấy bận tâm đến vài chuyện thế này, hiện
tại hắn đang chà đạp vô cùng “mãnh liệt”. Đừng nói đến cái tên
Thiên Hắc Bất Sát Nhân, lần đầu hắn thẳng chân chà đạp người ta
thoải mái như thế, còn đối phương thì lại chẳng có chút sức lực
phản kháng nào, cứ mặc tình “chà đạp”.
Vừa mới đầu Lý Mao được hồi máu còn nghĩ sẽ phản kháng, Thạch
Trung Ngọc lại trực tiếp chém đứt lìa hai tay của gã, gã không có
tay thì làm sao mà có thể phản kháng cái chi nữa.
Cứ thế gã bị hai tên vô sỉ kia dùng đế giày thăm hỏi thân thiết.
Lý Mao gần như đã chết lặng, đau đến mức chết lặng, bên dưới dường
như chẳng còn cảm giác gì. Mặc dù thật ra đây là cách hệ thống bảo
vệ bản thân, nhưng Lý Mao làm gì còn tâm trí để nghĩ đến, trong
lòng gã gần như đã nhận định rằng mình đã bị phế thật rồi.
Hơn nữa còn là bị thiên hạ đệ nhất cao thủ phế tiểu đệ của
gã.
Tại sao bọn họ lại muốn giết ta, tại sao lại muốn chà đạp ta như
thế. Lý Mao nghĩ mà đau đớn, hình như gã đâu có trêu chọc gì họ
đâu.
Một kẻ não tàn tất nhiên sẽ quên mất bản thân đã từng làm chuyện
sai trái gì, khi họ nhớ lại thì cũng sẽ cho rằng những chuyện sai
trái mà họ làm là đúng thì họ chỉ phát hiện ra rằng hóa ra họ là
một người tốt như thế, một chuyện sai trái cũng chưa từng làm.
Trong gần hai tiếng đồng hồ bị người người chà đạp, Lý Mao đã bị
hai tên vô sỉ nọ giết về cấp 0, hồi sinh về thôn Tân Thủ.
- Này, hắn ta về thôn Tân Thủ rồi, không tóm được linh hồn của
hắn. - Thiên Hắc Bất Sát Nhân đột nhiên lúng túng nói.
Thạch Trung Ngọc sững người, hắn còn đang nghĩ dùng cách đạp nào
trong mấy cái đạp tới. Gần như hắn đã đạp tới độ rút ra được nhiều
kinh nghiệm, dùng cách đạp nào, góc độ nào, cường độ mạnh yếu thế
nào mới có thể làm Lý Mao càng kêu gào đau đớn hơn.
- Ừ. - Thạch Trung Ngọc nhìn xung quanh một chút, mấy vệt máu
bẩn đã được hệ thống làm sạch. Nhưng vì sơn trại này có thể được
người chơi tự mình xây lên cho nên không bị đổi mới mà trở thành
công trình kiến trúc được hệ thống mặc định.
- Đi thôi, về tiểu trấn thôi. - Thạch Trung Ngọc trực tiếp nhảy
lên Lư Mã, mất dạng trong rừng như một cơn gió.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức cười khổ, sờ sờ mũi, triệu hoán
tọa kỵ chạy về hướng trấn La Phong.
Trấn trưởng trấn La Phong - Lý Phúc nghe thấy tin tức Thạch
Trung Ngọc mang về, vẻ mặt lập tức rạng rỡ, nụ cười vô cùng xán lạn
khiến trong lòng Thạch Trung Ngọc có cảm giác tự hào, bản thân thế
mà thật sự có thể trở thành anh hùng.
Lý Phúc vừa khen ngợi Thạch Trung Ngọc vừa triệu tập cư dân sống
ở trấn mau mau ra ngoài.
Nhìn từng người từng người tóc đã hoa râm, người gầy gò vàng
vọt, ánh mắt đục ngầu đi ra từ trong nhà, Thạch Trung Ngọc lập tức
cảm thấy lòng chua xót.
- Các vị! - Lý Phúc đứng giữa sân, lớn tiếng nói. Không biết vì
điều gì mà giờ phút này lão tràn đầy năng lượng, giống như có được
“mùa xuân thứ hai”.
- Vị này là dũng sĩ Hinh Vũ Chi Thạch, người đã giết sạch thổ
phỉ giúp chúng ta!
Những thôn dân lập tức ngây ngươi, sau đó nét mặt đầy vẻ khó
tin.
- Lý lão đầu, ngươi nói thật sao?
- Lão Lý, chuyện thế nào vậy, mau nói mau nói với chúng ta
đi!
- Lão Lý, vị dũng sĩ này ngươi mời từ đâu đến đấy!
Những người già đã bảy tám mươi tuổi nhao nhao hỏi Lý Phúc,
trong mắt tràn đầy sự kích động và vui mừng.
Thạch Trung Ngọc đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thổ phỉ thì đã
giết, nhưng lương thực thì vẫn chưa lấy về.
- Trấn trưởng, ta đi một chuyến nữa đưa lương thực về! - Thạch
Trung Ngọc khẽ giọng nói bên tai Lý Phúc.
Lý Phúc nghe xong vội vàng nói:
- Làm phiền rồi, làm phiền rồi, tất cả đều nhờ ngươi.
- Không có gì! - Thạch Trung Ngọc tùy ý cười cười, sau đó vẫy
vẫy tay với Thiên Hắc Bất Sát Nhân mới trở về.
- Sao vậy? - Thiên Hắc Bất Sát Nhân vừa càu nhàu tốc độ tọa kỵ
của mình quá chậm vừa nhìn nhìn Thạch Trung Ngọc.
- Đi, đi khuân đồ thôi! - Thạch Trung Ngọc trực tiếp kéo hắn đi
về phía núi La Phong.
- Khuân cái gì? Ban thưởng nhiệm vụ à? Kho báu? - Mắt Thiên Hắc
Bất Sát Nhân lập tức sáng rực.
- Khuân lương thực mà bọn thổ phỉ đã cướp. - Thạch Trung Ngọc
chẳng thèm quay đầu mà nói.
- Ôi má ơi, hóa ra là đi làm khuân vác miễn phí. - Thiên Hắc Bất
Sát Nhân cười khổ, đi theo Thạch Trung Ngọc về phía núi La
Phong.
Chỉ là bước đi thật sự không dám nhìn, quá chậm.
Vội vội vàng vàng chạy đến núi La Phong, hai người nhanh tay lẹ
chân lục tung sơn trại lên. Không còn cách nào, bọn họ không biết
mớ lương thực kia bị giấu ở đâu.
Tìm được nửa ngày cũng không tìm thấy đống lương thực ấy. Toàn
bộ trong sơn trại, đến một hạt thóc cũng không thấy.
- Chẳng nhẽ có mật thất à? - Thiên Hắc Bất Sát Nhân nói.
- Mật thất cái đầu ngươi, mấy tên não tàn kia mà có thể nghĩ đến
mật thất à? - Thạch Trung Ngọc mắng, - Hơn nữa, lương thực cũng đâu
phải thứ gì quá quan trọng, sao lại có thể dùng mật thất để giấu
chứ?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân cười cười bất đắc dĩ, vậy thì hắn chẳng
còn cách nào nữa rồi: - Chẳng lẽ mấy tên kia ăn hết rồi?
Thạch Trung Ngọc sững người, nghĩ đến số người trong trấn, hình
như cũng khoảng ba mươi người, còn mấy tên thổ phỉ thì hơn năm mươi
người. Hơn nữa số thịt cá để ăn đoán chừng khoảng trong bốn năm
tháng, hai người bọn họ đã ăn hết trong ba tháng. Huống chi bọn hắn
đều bán lương thực đi, đổi lại thành kim tệ, chỉ sợ có càng nhiều
hơn.
Dù sao hiện tại chiến tranh đã sớm bắt đầu rồi. Các thành phố
lớn đều đang thu mua gạo thóc, lương thảo số lượng lớn. Bọn hắn có
nghĩ đến chuyện đem gạo thóc đi bán cũng là chuyện bình thường,
nhưng nếu gạo đã bị bán cả rồi thì những người kia trong trấn coi
như xong.
- Vậy làm sao đây? - Thạch Trung Ngọc ủ rũ.
- Không bằng đi mua chút lương thực đem về? - Thiên Hắc Bất Sát
Nhân đề nghị, chỉ là ánh mắt ảm đạm, hình như người chơi không thể
nhúng tay vào chuyện mua bán kho dự trữ quân nhu, phải có thế lực
trong triều mới làm được.
Nghe thấy những lời Thiên Hắc Bất Sát Nhân nói, ánh mắt Thạch
Trung Ngọc lại sáng rực, quan hệ trong triều thì không có nhưng dù
sao hắn cũng là tử kim hộ vệ tam phẩm, muốn làm chút chuyện thế này
thì tuyệt đối có thể nhúng tay.