Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 977: CHƯƠNG 976. KHO LÚA BỊ THIÊU

- Ngươi đến trấn La Phong trước đi, nói một tiếng với trưởng

trấn, nói là ta sẽ đến thành Bạch Hổ đổi chút lương thực về

đây.

Thạch Trung Ngọc nói với Thiên Hắc Bất Sát Nhân.

Thiên Hắc Bất Sát Nhân vừa nghe liền hiểu hẳn là Thạch Trung

Ngọc đã quen thành chủ thành Bạch Hổ, muốn tìm thành chủ kia hỗ

trợ. Hắn cũng bắt đầu nghiêm túc, lập tức đáp lời, cưỡi ngựa chạy

đến trấn La Phong. Thạch Trung Ngọc thì lập tức bóp nát quyển trục

quay về thành Bạch Hổ.

Vừa đến thành Bạch Hổ, Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nhớ tới việc

tắt danh hiệu cao thủ đệ nhất thiên hạ của mình, không thì sẽ lại

dẫn đến rắc rối không cần thiết. Tắt xong hắn chạy nhanh thẳng tiến

đến phủ thành chủ. Tiếc là không thể cưỡi ngựa trong thành, không

thì chạy vài phút là tới rồi. Một đường này, Thạch Trung Ngọc chạy

mười mấy phút, hơn nữa đây còn là chạy hết sức, tốc độ kia trực

tiếp xé ra một tàn ảnh dài giữa đám đông.

Chẳng biết ai đã thiết kế bố cục thành Bạch Hổ. Thành có bốn

phía, bốn trận truyền tống, bốn điểm sống lại. Thế nhưng trung tâm

thành trái lại chẳng có cái nào. Vừa lúc phủ thành chủ lại ở ngay

trung tâm, một khoảng cách như thế cũng đủ để người chơi lãng phí

không biết bao nhiêu thời gian.

Thạch Trung Ngọc thầm rủa mấy tên xây dựng thành Bạch Hổ, nhanh

chóng chạy tới phủ thành chủ.

- Công tử Hinh Vũ Chi Thạch, lão gia chờ ngài đã lâu.

Quản gia cười cười đứng trước cửa. Thạch Trung Ngọc không hiểu

sao mấy lần gần đây mình vẫn luôn gặp quản gia? Theo chân quản gia

nhanh chóng vào phòng công vụ của thành chủ. Tiếu Phong sầu muộn

ngồi trước bàn, thấy Thạch Trung Ngọc đến lập tức mừng rỡ:

- Ha ha, hiền chất, cháu tới rồi!

- Người đâu, dâng trà!

Thạch Trung Ngọc nào có thời gian lải nhải với hắn, lập tức gấp

gáp nói:

- Bác, cháu muốn mua chút lương thực thì phải làm gì?

- Mua lương thực?

Tiếu Phong sửng sốt:

- Sao cháu lại muốn mua lương thực? Muốn bao nhiêu? Năm cân đủ

không?

Tiếu Phong còn tưởng Thạch Trung Ngọc muốn mua về cho bản thân

ăn.

Thạch Trung Ngọc lập tức lắc đầu:

- Lương thực cho một thôn năm mươi người dùng đến cuối mùa thu

hoạch năm sau, có không?

Tiếu Phong nghe Thạch Trung Ngọc nói càng kinh ngạc.

- Có gì vậy? Năm mươi người đến cuối mùa thu hoạch năm sau không

phải vấn đề lớn, chỉ là giờ trong thành có chút vấn đề nhỏ…

- Xảy ra chuyện gì?

Thạch Trung Ngọc nhanh chóng hỏi.

- Kho lúa phòng chữ Thiên bị thiêu.

Tiếu Phong bất đắc dĩ nói.

- Gì?

Thạch Trung Ngọc ngây ngẩn cả người, kho lúa thành Bạch Hổ bị

thiêu? Này có thể sao? Nói giỡn à?

- Thật bị thiêu!

Tiếu Phong gật đầu:

- Ta đoán hẳn việc này lại là những tên Nhật Bản kia làm ra!

Quốc chiến đã nổ ra, những người Nhật Bản ngày càng thường xuyên

làm mấy động tác lén lút này, Thạch Trung Ngọc nhíu mày:

- Còn những kho lúa khác?

- Trước mắt thì sản lượng lương thực không tốt lắm, chỉ đủ chất

đầy phòng chữ Thiên với phòng chữ Địa, cũng là hai kho lúa lớn

nhất.

Tiếu Phong bất đắc dĩ nói:

- Bây giờ ta cũng rầu chết rồi, tuy là lượng lương thực trong

kho lúa phòng chữ Địa có thể bảo đảm nhu cầu sinh hoạt cho dân

trong thành, thế nhưng, nếu quốc chiến nổ ra, vậy chỉ sợ sẽ không

đủ.

Nghe thấy lời này, Thạch Trung Ngọc không còn gì để nói. Rõ ràng

những người Nhật Bản này muốn bức thành Bạch Hổ không thể tham

chiến.

- Vậy còn những thành khác?

- Thành Thanh Long bị thiêu, thành Chu Tước và thành Huyền Võ

còn tạm, phòng bị kịp, chỉ bị thiêu một nửa.

Tiếu Phong thở dài:

- Đúng lúc đang là thời gian cho đại hội luận võ, phòng thủ

trong thành tương đối mỏng.

- Vậy còn biện pháp gì đây.

Cứ vậy, bốn tòa thành đã có có hai tòa không thể tham chiến, chỉ

sợ hai tòa khác cũng không thể cung cấp nhiều binh lực.

- Trừ phi có thể tìm được hạt thóc thượng cổ, nhanh chóng tranh

thủ lúc này gieo ra lượng lớn lương thảo.

Hạt thóc thượng cổ? Thạch Trung Ngọc trợn mắt.

- Đấy là gì?

Giờ cách quốc chiến cũng chỉ còn một tuần đi? Có thể sinh ra

lượng lương thảo lớn đủ cho cả ba quân đoàn của ba tòa thành trong

thời gian ngắn vậy sao?

- Hạt thóc thượng cổ, Quý Ly. Kỳ sinh trưởng chỉ tốn ba

phút.

Tiếu Phong chậm rãi nói.

Kỳ sinh trưởng ba phút? Thạch Trung Ngọc lập tức choáng

váng.

- Này không có khả năng?

- Nhưng Quý Ly có yêu cầu hoàn cảnh sinh trưởng rất cao, thế nên

về sau nó đã trở thành hạt thóc bình thường hay dùng hiện nay.

Tiếu Phong giải thích:

- Quý Ly ở thời thượng cổ tuy nói có kỳ sinh trưởng ba phút,

nhưng lượng dinh dưỡng chúng cần lại bằng lượng dinh dưỡng của ba

kỳ sinh trưởng của hạt thóc bình thường. Nói cách khác, gần như cứ

hết một kỳ sinh trưởng thì một mảnh đất sẽ bị hoang vu mấy quý.

Gieo giống không ngừng có thể sẽ cho ra một vùng đất không mọc nổi

một ngọn cỏ trong vài chục năm. Vì vậy nên về sau mọi người mới từ

bỏ Quý Ly.

Thạch Trung Ngọc gật đầu, xem ra người nơi này còn biết phải kéo

dài sự phát triển. Chỉ là:

- Có phải Quý Ly vẫn còn tồn tại không?

- Hẳn là còn, chỉ là không phải ở đây.

Tiếu Phong nhanh chóng nói:

- Thành Bạch Hổ được xây nên từ 300 năm trước. Trước đó, thành

Bạch Hổ cũ nằm ở nơi khác. Ở thành Bạch Hổ bị bỏ ấy hẳn là còn Quý

Ly thượng cổ. Dù sao thì trong thời khắc mấu chốt thứ ấy vẫn rất

hữu dụng.

- Kia, ý là muốn cháu đi tìm Quý Ly ở thành Bạch Hổ bị bỏ?

Thạch Trung Ngọc hỏi.

- Đúng!

Tiếu Phong gật đầu.

- Chỗ đó đã bị một vong linh Pháp sư chiếm, bây giờ chúng ta

phải phái binh lực bảo vệ kho lúa phòng chữ Địa, vì vậy giờ chỉ có

thể nhờ cháu đi.

Thạch Trung Ngọc lập tức gật đầu:

- Được, bác cung cấp lương thảo cho cháu trước, xong cháu sẽ

triệu tập bạn bè đi.

- Tốt!

Tiếu Phong nhanh chóng đồng ý.

Quản gia đưa Thạch Trung Ngọc đến kho lúa phòng chữ Địa. Nơi này

gần như đã bị binh lính vây chặt ba tầng trong ba tầng ngoài, những

binh sĩ level 60 trở lên đưa ánh mắt đầy cảnh giác nhìn xung quanh.

Thạch Chung Ngọc đoán rằng bây giờ nếu có ai đó chỉ lộ ra chút uy

hiếp đến gần phòng chữ Địa thì sẽ lập tức bị những thủ vệ kia trực

tiếp giết chết.

Có quản gia dẫn đường nhưng hắn vẫn phải trải qua đợt kiểm tra

nghiêm ngặt mới được vào kho lúa.

Nhìn đủ loại hạt chất đống như một ngọn núi nhỏ trong kho, Thạch

Trung Ngọc lập tức cạn lời. May là đây đang ở trong game, có vài ma

pháp trận đặc thù có thể bảo hộ giúp mấy kho lúa không nổi mốc.

Không thì trong hiện thực, quăng thành một đống như vậy, chắc chừng

mấy tháng là chúng sẽ phải bị bỏ.

Lấy túi ra, Thạch Trung Ngọc vơ thẳng một ngàn cân ngũ cốc. Tuy

không biết một tháng mấy NPC đó ăn bao nhiêu ngũ cốc, thế nhưng

nhiều vậy chắc đủ rồi. Năm mươi người, trung bình mỗi người hai

trăm cân, ăn nửa năm không biết đủ không?

Còn may túi Tu Di có thể đựng vô hạn thứ, nhiều ngũ cốc như thế,

quăng vào cùng một chỗ, Thạch Trung Ngọc cũng không lo không có nơi

để.

Cảm ơn quản gia, Thạch Trung Ngọc trực tiếp đến trận truyền tống

tới trấn La Phong. Vừa lúc thấy Thiên Hắc Bất Sát Nhân đang nói gì

đó với trưởng trấn Lý Phúc. Trên mặt Lý Phúc đầy vẻ ưu sầu, xem ra

không có thóc là một đả kích rất lớn đối với ông, giờ ông đang đợi

tin của Thạch Trung Ngọc.

Thấy Thạch Trung Ngọc tiến đến, mọi người sôi nổi chờ mong nhìn

hắn. Điều này làm cho Thạch Trung Ngọc chợt cảm thấy vô cùng áp

lực, chỉ là còn may, hắn đã mang lương thực tới.

- May mắn không làm nhục mệnh!

Thạch Trung Ngọc nhẹ nhàng nói với những người già góa bụa trước

mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!