Mười cái túi được đặt xuống trước mặt mọi người, trong mỗi túi
chứa một trăm cân ngũ cốc.
Thấy nhiều lương thực trước mặt như thế, Lý Phúc chợt kích động
không thốt nên lời. Mấy thứ này, với bọn họ chính là vật cứu mạng
đó. Những lương thực còn sót hồi trước đã sắp bị ăn hết, thêm mấy
ngày nữa thì chỉ có thể có thể đói bụng, không cơm dính nồi. Thạch
Trung Ngọc đột nhiên mang nhiều thứ đến như vậy, có thể không khiến
bọn họ cảm thấy cảm kích sao.
- Hinh Vũ Chi Thạch, cảm tạ đại ân đại đức của ngài!
Lý Phúc kích động quỳ xuống trước mặt Thạch Trung Ngọc, dọa
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng chạy qua nâng dậy. Dù hắn có ân đức
lớn hơn nữa thì cũng không dám nhận một cái lạy của ông nha.
- Cảm tạ Hinh Vũ Chi Thạch!
Tuy Thạch Trung Ngọc đã đỡ Lý Phúc nhưng lại không đỡ được mấy
chục lão nhân khác. Nhìn vào ánh mắt đầy cảm ơn và kích động của
mọi người, Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nghiêng mình, không dám
nhận lễ lớn như vậy.
- Rồi, rồi, mọi người đều đứng lên đi!
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói. Sau đó lại quay sang nói với
Lý Phúc:
- Trưởng trấn, ngài nói bọn họ đứng lên đi.
Lý Phúc đã kích động không biết nói gì nữa, vội phất phất tay
với mấy lão nhân kia.
- Đều đứng lên đi.
Trong trấn, Lý Phúc vẫn rất có uy vọng, các lão nhân đều lập tức
đứng dậy.
- Các vị, các cụ.
Thạch Trung Ngọc thấy ánh mắt của mọi người, có chút không dám
nhìn thẳng. Bản thân hắn cùng lắm là chỉ làm một chuyện nhỏ bé
không đáng kể, không nghĩ đến lại nhận được sự biết ơn long trọng
của họ.
- Ở đây có một ngàn cân lương thực, không biết có thể giúp mọi
người kiên trì đến mùa thu hoạch kế tiếp không?
- Đủ rồi, đủ rồi, hoàn toàn đủ rồi. Kỳ thật chúng ta cũng không
ăn nhiều lắm.
Lý Phúc đứng bên cạnh nói:
- Mọi người, những ai còn sức đều đến đây đưa lương thực về nhà
đi!
Mấy lão nhân lập tức bước ra, chỉ là Thạch Trung Ngọc thấy họ
như vậy, tuy nói so với những người khác, họ đã tính là khỏe mạnh,
nhưng vẫn thật xanh xao vàng vọt, cứ như một ngọn gió đã có thể
thổi bay họ.
- Đừng, trưởng trấn, vẫn là để chúng ta đến đi!
Sau đó hắn quay ra sau nói với Thiên Hắc Bất Sát Nhân:
- Tới, ngươi cũng hỗ trợ nào, coi như là rèn luyện thân thể!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức tỏ vẻ đau khổ, để hắn – một tên
Mục sư – đi khiêng một cái túi ít nhất trăm cân gạo, chẳng lẽ ngươi
không biết sau khi chuyển chức thành Mục sư, sức mạnh không những
không tăng mà còn giảm sao? Nếu trong hiện thực cho hắn khiêng bao
một trăm cân thì còn không sao, nhưng đây là trong game, phỏng
chừng tám chục cân đã là quá sức với hắn.
Chỉ là nhìn các lão nhân, Thiên Hắc Bất Sát Nhân cũng ngại không
dám đứng nhìn. Nghĩ nghĩ, hắn trực tiếp phóng một phép lên bản
thân, là Lực Lượng Chúc Phúc. Sau đó nhẹ nhàng khiêng một túi lương
thực lên bước qua nhà một lão nhân.
Thạch Trung Ngọc cười thầm, ngươi cái tên này, có túi không gian
lại không biết dùng, thật sự dùng sức khiêng gạo nha. Thạch Trung
Ngọc thì quăng hết gạo vào túi Tu Di, sau đó đến một nhà ném một
túi là xong, có điều đây cũng xem như thú vui nho nhỏ.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân khiêng bốn túi lương thực xong liền nằm
bò ra đất như đã chết. Tuy có Lực Lượng Chúc Phúc nhưng sức mạnh
của hắn vốn đã không cao, tăng cũng không được bao nhiêu. Lại nói
khiêng thế này phải đi đường nhiều, có nhà lão nhân chất nhiều thứ
lặt vặt, đi đường phải cực kỳ cẩn thận, càng đừng nói hắn khiêng
nhiều đồ như vậy.
Lương thực ở đây cũng có khác biệt rất lớn so với lương thực
trên địa cầu, một trăm cân ngũ cốc chồng chừng ba mét, ngang bằng
hai người. Khiêng như thế, quả là đòi mạng mà.
Chỉ là khi Thiên Hắc Bất Sát Nhân thấy Thạch Trung Ngọc thì lập
tức cạn lời. Thạch Trung Ngọc một lần ôm hai túi lương thực, đi lại
không chút tốn sức. Đây là ôm đó, còn cần nhiều sức hơn khiêng nữa,
càng đừng nói đây là ôm hai túi.
- Đúng là quái thú hình người mà! Chẳng những có sức mạnh mà tốc
độ lại còn nhanh, lực công kích lại còn khủng bố như vậy!
Nếu là trước đây, có lẽ Thiên Hắc Bất Sát Nhân còn cảm thấy
người gọi là cao thủ đệ nhất thiên hạ cũng chỉ có thực lực cao hơn
người chơi thường như bọn hắn một chút thôi, còn bây giờ hắn cảm
giác đây chính là khác nhau một trời một vực. Thạch Trung Ngọc đã
đạt tới trình độ bọn họ chỉ có thể nhìn lên.
Cái khác không nói, chỉ nói một đao kinh thiên động địa kia.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân có thể khẳng định, ngay cả top mười thế giới
cộng với cả cộng đồng cùng nhau chống lại một đao ấy, chỉ sợ cũng
chỉ có đường chết. Chỉ một ánh đao nổ ra cũng đã đủ phá tan bất kỳ
hàng phòng ngự mạnh mẽ nào, càng đừng nói đao khí tàn phá bừa bãi,
kia chỉ sợ dù là ngọn núi cũng sẽ bị đánh tan thành bột phấn.
Thạch Trung Ngọc không biết ý nghĩ trong lòng Thiên Hắc Bất Sát
Nhân, hiện hắn đang nghĩ đến chuyện kho lúa phòng chữ Thiên bị
thiêu. Không biết vì sao, mấy ngày nay những người Nhật Bản kia
thường xuyên xuyên qua được tầng không gian cách trở, trực tiếp
tiến vào khu vực Hoa Hạ. Hắn chưa từng nghe có nơi nào khác có thể
xuyên qua, chẳng lẽ thật có Bát Kỳ Đại Xà gì sao?
Nếu không mình đi tìm Thanh Long, để hắn đưa mình xuyên qua
luôn?
Thạch Trung Ngọc đứng đấy nghĩ những việc này, trong khi đó, ở
một nơi khác được gọi là Ma giới.
Amy về cung điện của mình, tắm rửa một cái, sau đó nghỉ ngơi một
hồi liền lập tức đến nơi này.
Bear Nursultan, Thôi Khang Đề Tư, Ngói Mã Tát Tư run sợ đứng một
bên. Bọn họ không sao tưởng tượng được, Chủ Thần hệ thống vẫn luôn
rất nổi tiếng nhưng chưa từng thấy mặt thế mà sẽ xuất hiện trước
mặt mình.
- Chủ Thần đại nhân……
Bear Nursultan cẩn thận gọi Amy. Ánh mắt không tự chủ liếc mắt
về một tên đã biến thành thịt vụn trong góc. Tên đó là một trong số
những thủ hạ của hắn, sức chiến đấu cực kỳ cao. Bản thân hắn phải
dùng mấy chục chiêu mới có thể đánh bại tên đó, không ngờ tên đó
lại bị Chủ Thần đại nhân vẻ mặt đáng yêu ngây thơ trước mắt trực
tiếp đánh thành một bãi thịt vụn.
- Ta không nói những lời vô nghĩa!
Amy không cho ba tên kia vẻ mặt hòa nhã gì.
- Các ngươi đã động tay động chân với chiếc ghế vương giả
đi.
- Cái này, Chủ Thần đại nhân, đây cũng chỉ là hành động chuẩn bị
cho đợt xâm lấn thôi…
Bear Nursultan cẩn thận nói:
- Không phải chúng ta có thể dùng bất kỳ biện pháp gì để xâm lấn
sao?
- Hừ!
Amy vỗ bàn một cái, làm cái bàn đọc sách bồi bạn với Bear
Nursultan mấy trăm năm trực tiếp biến thành tro bụi.
- Quán quân đại hội luận võ lần này, Hình Vũ Chi Thạch.
- Là người đàn ông của ta.
- Gì?
- Nani (cái gì)?
- Ta đệt?
Ba đại ma vương trợn tròn mắt.
- Sao? Chủ Thần ta tìm đàn ông, các ngươi có ý kiến?!
Amy lạnh mặt, cô không rõ vì sao Chủ Thần tiền nhiệm lại có thể
tạo ra ba tên diện mạo ghê tởm thế này.
- Cái kia, không có ý kiến, không có ý kiến!
Bear Nursultan nhanh chóng đáp, trong lòng lại kêu khổ không
ngừng. Tình huống này là sao vậy, một người bên ngoài đến thế mà
lại trở thành người đàn ông của Chủ Thần, ôi, trời ạ! Việc này,
cũng quá vớ vẩn đi!
Ngói Mã Tát Tư và Thôi Khang Đề Tư cũng không dám nói gì. Dù sao
những việc này đều có Bear Nursultan lo, ai bảo Bear Nursultan mạnh
hơn bọn hắn, bọn hắn cũng gọi Bear Nursultan là đại ca. Gặp khó
khăn, đương nhiên đại ca phải lên trước.