Không cần phải nói đến tên Bernard mồ hôi đầm đìa trên mặt kia
nữa, dù sao thì có lẽ sẽ không có kết quả gì tốt.
Thạch Trung Ngọc và Thiên Hắc Bất Sát Nhân vác cả một nghìn cân
lương thực mang đến từng nhà từng nhà mấy người già kia. Sau đó bọn
họ định cáo từ Lý Phúc, dù sao thì chuyện ở đây đã xong cả rồi,
Thạch Trung Ngọc còn phải đi giải quyết mớ đạo cốc thượng cổ kia
nữa. Kho lúa đã bị đốt, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến quốc
chiến, không thể qua loa chút nào được.
Lý Phúc nhìn Thạch Trung Ngọc định đi thì vội kéo lại, thiên ân
vạn tạ một hồi khiến Thạch Trung Ngọc vô cùng bối rối. Thực tế thì
hắn chẳng làm được chuyện gì to lớn nhưng lại được người khác cảm
tạ như thế, đặc biệt lại còn là một ông lão tóc đã bạc trắng, trong
lòng càng thấy bối rối.
Nhiệm vụ lần này, Lý Phúc thật sự không thể bỏ ra nổi phần
thưởng gì. Mặc dù trước đó Thạch Trung Ngọc đã nói không cần ban
thưởng cái gì nhưng trong lòng Lý Phúc vẫn không sao cho qua được.
Vắt hết óc xong thì lão vào trong nhà lục lọi ra một cái áo vải thô
tổ truyền. Thạch Trung Ngọc xem xét mớ áo kia xong suýt chút kinh
ngạc đến nổi ngã ra đất.
Hộ vệ giả chi vinh diệu - thần khí. Đừng nên xem thường vẻ ngoài
rách rưới của nó, nó có thể mang đến lực phòng ngự cho lớn dành cho
người mặc. Hấp thụ 60% thương tổn chuyển thành MP đã tiêu hao, với
tình huống MP không bị cạn kiệt thì cơ thể của người mặc sẽ không
nhận thương tổn. Đồng thời nó có thể gia tăng giới hạn giá trị pháp
lực tối đa thêm 30%, trong lúc không ngừng hấp thụ thương tổn thì
nó có thể càng phát triển hơn. Kèm theo đó là kỹ năng “Ánh hào
quang rực rỡ”. Gia tăng tốc độ hồi phục giá trị pháp lực của tất cả
đồng minh trong vòng 100m lên gấp ba lần. Hào quang Arcane giúp gia
tăng 20% sát thương phép lên đội bạn trong vòng 100m.
Siêu mạnh đấy nha! Nếu như món Thần khí này để cho pháp sư trang
bị, thế thì xem chừng lại có thêm một pháp sư siêu mạnh ra đời rồi.
Nhìn lướt qua Thiên Hắc Bất Sát Nhân bên cạnh, nhìn thấy hắn ta
hình như không quá chú ý đến mình, Thạch Trung Ngọc mặt không đổi
sắc thản nhiên nhét “Hộ vệ giả chi vinh diệu” vào túi tu di. Phải
dùng mấy nghìn kim tệ mới mua được một món thần khí thế này, Thạch
Trung Ngọc không khỏi cảm thán vận may của mình. Còn về tên Thiên
Hắc Bất Sát Nhân, mặc dù đã bỏ công sức giúp đỡ mình rất nhiều
nhưng bận bịu chạy tới chạy lui cũng không có nghĩa mình có thể
trực tiếp đưa thần khí cho hắn.
Thạch Trung Ngọc hơi chột dạ, vội vàng từ biệt Lý Phúc, nhanh
chóng dùng truyền tống trận rời khỏi trấn La Phong. Có lẽ sau này
sẽ chẳng đến nữa, giống như mình đã một chuyện trái với lương tâm
vô cùng lớn. Thạch Trung Ngọc quay lại thành Bạch Hổ, trong lòng
vẫn có chút không yên.
- Sao? Nhìn ngươi giống như mới rớt mất tiền ấy? - Thiên Hắc Bất
Sát Nhân khó hiểu nhìn Thạch Trung Ngọc.
Thạch Trung Ngọc vội lắc đầu:
- Không có gì, chút nữa ta đi làm đại sự, ngươi đi cùng
không?
- Đại sự gì? - Nghe Thạch Trung Ngọc nói, mắt Thiên Hắc Bất Sát
Nhân lập tức sáng rỡ, tên Thạch Trung Ngọc này mà nói là đại sự thì
e là chuyện đó phải vô cùng kích thích ấy chứ.
- Quốc chiến sắp mở rồi, kho lúa ở mấy thành trấn lớn bị mấy tên
quỷ Nhật Bản đốt rồi. - Thạch Trung Ngọc lập tức giải thích với
Thiên Hắc Bất Sát Nhân.
- Hả? - Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập tức trợn tròn mắt, - Mấy tên
Nhật Bản sao lại có thể chạy tới chỗ chúng ta chứ? Còn đốt kho thóc
nữa!
- Thần thú Hộ quốc Bát kỳ Đại xà của Nhật Bản biết vận dụng sức
mạnh không gian, chúng có thể đưa mấy tốp người sang. - Thạch Trung
Ngọc bất đắc dĩ nhún vai, - Hiện giờ chúng ta cần phải đến một di
chỉ, đưa đạo cốc thượng cổ quay về.
- Ớ, trong di chỉ đó có phiền toái gì không đó? - Thiên Hắc Bất
Sát Nhân vội hỏi.
- Nghe nói một pháp sư vong linh chiếm cứ chỗ đó. - Thạch Trung
Ngọc sờ sờ mũi, - Mặc dù không biết thực lực tên kia thế nào, nhưng
mà chắc không quá tệ đâu. Binh sĩ thành Bạch Hổ đều đang thủ ở kho
thóc, không thừa người nên tên thành chủ kia mới nhờ vả ta!
- Ra thế ra thế, ha ha, xem ra đệ nhất cao thủ và thế lực quan
phủ địa phương có quan hệ không ít ha! - Thiên Hắc Bất Sát Nhân lập
tức hiểu ra từ những lời mà Thạch Trung Ngọc nói. Có vẻ như quan hệ
giữa vị thành chủ thành Bạch Hổ và Thạch Trung Ngọc cũng không đơn
giản. Nếu không thì nhiệm vụ chủ tuyến cấp siêu cao kia sao lại
giao cho hắn hoàn thành.
Thạch Trung Ngọc lôi điện thoại ra, trực tiếp ấn số Cơ Như
Nguyệt.
Lúc này chúng nữ vừa lúc đang uống trà trong quán, đoán chừng là
khó có được dịp rảnh rỗi như thế. Nghe điện thoại Thạch Trung Ngọc,
Cơ Như Nguyệt vội vã nhận máy.
Thông báo một chút về chuyện tập hợp ở thành Bạch Hổ bằng truyền
tống trận phụ cận xong, Thạch Trung Ngọc lập tức cúp máy ngay.
Rất nhanh sau đó, chúng nữ đã vội vội vàng vàng dùng truyền tống
trận đi đến. Cảnh tượng tú lệ thế kia khiến không ít kẻ nhìn mà
thèm muốn không thôi.
Thấy chúng nữ đã tới, Thiên Hắc Bất Sát Nhân khẽ giọng hỏi:
- Này, ai mới là chị dâu thế?
Thạch Trung Ngọc liếc mắt sang, đắc ý nói:
- Tất cả!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân suýt chút phun ra một họng máu tươi. Tên
này cũng lợi hại lắm đất, là, là sáu người lận đó. Tất cả đều là
chị dâu hết, lợi hại! Thiên Hắc Bất Sát Nhân bội phục “năng lực”
của Thạch Trung Ngọc, một biểu tượng điển hình trong đám đàn
ông.
Thạch Trung Ngọc giải thích một chút cho chúng nữ chuyện kho
thóc bị đốt, sau đó nói thêm một chút về nhiệm vụ mình tiếp
nhận.
- Vong linh pháp sư?! - Nghe thấy cụm từ này, mắt Dương Tử lập
tức sáng lên, - Là kiểu pháp sư cả ngày mặc áo bào đen bay bay,
dáng vẻ lạnh lùng, có thể triệu hoán rất nhiều bộ xương khô ấy
hả?
- Chắc là vậy! - Thạch Trung Ngọc không thể nào khẳng định
được.
- Hi hi, không biết có thể biến chức nghiệp thành vong linh pháp
sư ở trong đó hay không nhỉ? Vô cùng ngầu luôn ấy! - Dương Tử lập
tức nói.
Thạch Trung Ngọc cạn lời, vong linh pháp sư rất ngầu? Cả ngày
làm bạn với mấy bộ xương khô kia thì liệu có ngầu không? Có ta ngầu
này được không? Thạch Trung Ngọc nghi ngờ cuộc đời một cách sâu
sắc.
- Được, đi thôi, nhưng mà di chỉ kia ở đâu? - Cơ Như Nguyệt vộ
nói. Nhiệm vụ lần này mang đến cho cô sự hứng thú rất lớn, mặc dù
vong linh pháp sư kia nghe có vẻ rất đáng sợ.
- Hẳn là có thể đi bằng truyền tống trận, mặc dù chỗ kia đã bị
bỏ hoang nhưng trước đây từng là thành trì nên chắc là có thể dùng
truyền tống trận. - Thạch Trung Ngọc sờ sờ mũi, sau đó đi về phía
sân truyền tống ở cách đó không xa. Người chơi muốn truyền tống thì
chỉ cần trực tiếp sử dụng truyền tống trận là được. Nếu có thắc mắc
gì đó với mục tiêu truyền tống thì có thể tìm truyền tống viên để
giải quyết ngay.
- Tử Kim hộ vệ đại nhân tôn kính! - Truyền tống viên nhìn thấy
Thạch Trung Ngọc đi đến, vội khom lưng hình lễ. Chức quan của những
NPC này đều không cao hơn Thạch Trung Ngọc nên nhất định phải cung
kính.
Thạch Trung Ngọc khoát khoát tay:
- Ừm, chỗ cũ của thành Bạch Hổ trước đây ấy, có cách nào trực
tiếp truyền tống đến đó không?
- Không có, sau khi di chỉ kia bị chiếm cứ thì chúng tôi đã xóa
bỏ truyền tống trận vốn có. Gần nơi đó nhất có một “thành U Lang”,
chỉ là cách địa điểm cũ cũng phải 10km. - Truyền tống viên vội giải
đáp.
Thạch Trung Ngọc khẽ gật đầu:
- Vậy cũng được, truyền tống chúng tôi đến “thành U Lang”
đi!
Truyền tống viên cũng khẽ gật đầu, vội khởi động truyền tống
trận, một nhóm người liền biến mất trong trận truyền tống.