Trời đất quay cuồng trong chốc lát, Thạch Trung Ngọc bèn phát
hiện mình đã đi tới một thành trấn xa lạ, hơn nữa bên trong thành
trấn này lại tràn đầy cảm giác quỷ dị, giống như mấy người đang đi
trên thành phố tội ác tràn ngập bóng tối vậy. Cả bầu trời tối đen
như mực, không hề nhìn thấy ánh sáng, thật sự giống như toàn bộ thế
giới đều là một màu xám xịt, vô cùng âm u lạnh lẽo. Đồng thời còn
tản ra một loại hơi thở tà ác, mưu mô, cảm giác áp lực cực kỳ,
khiến trong lòng mọi người cảm thấy nặng nề lạ kỳ.
- Tại sao cứ cảm thấy nơi này quỷ dị thế nào ấy, thật đúng là
một loại cảm giác khủng khiếp.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân có chút khẩn trương nói.
- Ngươi cũng cảm giác được sao?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc hỏi. Sau đó lại quay đầu nhìn đám con
gái, tất cả đều gật đầu.
Xem ra không phải chỉ có mình thần kinh quá nhạy cảm. Thạch
Trung Ngọc thầm nghĩ, chẳng lẽ thị trấn này thật sự có vấn đề?
- Hoan nghênh đã tới thành U Lang.
Vào lúc này, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một tên mặc quần áo
màu đen. Giọng nói âm u lạnh lẽo kia suýt chút nữa đã hù dọa Thạch
Trung Ngọc. Tên này chui ra từ lúc nào vậy?
Nhìn mấy chữ to trên đầu tên kia - “Nhân viên truyền tống”. Tên
này thế nhưng là nhân viên truyền tống? Nhân viên truyền tống không
phải đều mặc đồ trắng hay sao? Tại sao tên này lại mặc đồ đen? Còn
u ám như vậy?
- À, xin chào, cái kia, vì sao thành U Lang này lại có cảm giác
kỳ quái như vậy?
Thạch Trung Ngọc hỏi người kia. Thành cấp ba đều được gọi là
thành trấn. Là giai đoạn quá độ giữa thành lớn và thôn trấn, có
người gọi quen là thành, có người lại gọi quen là trấn. Dù sao
người này gọi nó là thành U Lang, Thạch Trung Ngọc cũng gọi theo
hắn, tuy rằng Thạch Trung Ngọc cảm thấy phải gọi đây là trấn U Lang
mới đúng. Bởi vì hắn cảm thấy thành U Lang này thiếu cái cảm giác
của một tòa thành.
- Đây là lần đầu tiên các vị tới thành U Lang sao? Ha ha.
Nhân viên truyền tống nở một nụ cười vô cùng tà ác. Giọng nói âm
u lạnh lẽo lập tức khiến cho Thạch Trung Ngọc nổi hết cả da gà da
vịt lên. Mũ che đầu gần như che hết toàn bộ khuôn mặt, chỉ lộ ra
một chiếc cằm. Thạch Trung Ngọc bị giọng nói này ép đến mức suýt
chút nữa là ra tay chém tên khốn này rồi. Giọng nói đó thật sự quá
tà ác, nếu không phải trên đầu xuất hiện mấy chữ kia, Thạch Trung
Ngọc còn cho rằng người nọ là nhân vật phản diện tà ác gì đó, phải
lập tức ra tay đánh chết.
- Thành U Lang này, lúc trước nó không phải dáng vẻ như vậy.
Nhân viên truyền tống ngẩng đầu, lộ ra nửa khuôn mặt. Làn da vô
cùng tái nhợt, giống như đã mấy tháng rồi chưa được tắm ánh nắng
mặt trời, cảm giác giống như là người đã chết từ rất lâu rồi.
- Ở di chỉ thành Bạch Hổ, có một pháp sư vong linh tà ác. Hắn
tỏa ra hơi thở tà ác, ô nhiễm cả một bầu không khí. Dần dà nơi này
cũng lây dính hơi thở tà ác đó, khiến cho cả thành U Lang chìm
trong một bầu không khí vô cùng đặc biệt. Chẳng qua nếu các vị ở
đây một khoảng thời gian dài, dần dần sẽ quen thôi. Ha ha.
Nhân viên truyền tống cười tà ác.
Thạch Trung Ngọc nghe tiếng cười giống như của con chim kiêu
kia, đao Chiến Thần trong tay không khỏi run lên, rất muốn đánh vào
đầu người kia một chút!
Mang theo mấy người lập tức tránh xa tên nhân viên truyền tống
này. Nếu còn tiếp tục đứng ở đây, Thạch Trung Ngọc sẽ nhịn không
được muốn chém người. Quá tà ác.
Chẳng qua, dựa theo thông tin do nhân viên truyền tống tiết lộ,
Thạch Trung Ngọc vẫn có chút thận trọng. Pháp sư vong linh kia lợi
hại như vậy, ở di chỉ thành Bạch Hổ mà có thể gây ảnh hưởng đến cả
thành U Lang, sức mạnh cường đại như vậy, chỉ sợ đã là quái vật cấp
65 – 70. Cũng may hắn là pháp sư chứ không thuộc hệ cận chiến, nếu
không Thạch Trung Ngọc đúng là không có dũng khí để chiến đấu. Hệ
phép tương đối yếu ớt, tuy rằng cấp bậc cao, thực lực mạnh, lực phá
hoại lớn, nhưng nếu tiếp cận được thì cơ hội đánh bại được hắn vẫn
rất lớn. Hơn nữa hệ thống sẽ không tuyên bố nhiệm vụ không thể hoàn
thành được cho người chơi. Tuy rằng đây chỉ là một loại thỉnh cầu
của Tiếu Phong, nhưng nó đồng thời cũng là một loại nhiệm vụ. Thạch
Trung Ngọc cũng không nghĩ được điều gì khác, chờ gặp được pháp sư
vong linh kia rồi nói sau.
Trên đường đi vào thành U Lang, Thạch Trung Ngọc có cảm giác
mình đi vào tổng hội của một tà giáo nào đó. Người chơi đều mặc
trường bào màu tối, kéo thấp mũ xuống, cũng chỉ lộ ra một chiếc
cằm, những tên chiến sĩ cũng như vậy. Nhìn qua thì có vẻ như đám
người Thạch Trung Ngọc mới là mấy người không hòa nhập.
Giống như núi và nước, sâu trong núi nếu chỉ có một hồ nước nhỏ,
như vậy hổ nước nhỏ này sẽ trở thành thứ dị biệt. Nhưng nếu núi
được bao bọc bởi nước, như vậy núi này lại trở thành thứ dị biệt.
Nếu những người chơi đang đi trên đường này cứ như vậy đi tới Thiên
Thành và Địa Thành, chắc chắn cũng sẽ bị coi là kẻ khác loài. Chẳng
qua giờ thì hay rồi, đám người Thạch Trung Ngọc trở thành kẻ khác
người ở đây.
Những ánh mắt lộ ra khỏi mũ khiến cho đám người Thạch Trung Ngọc
cảm thấy âm u lạnh lẽo cực kỳ, giống như bọn họ đang cởi hết quần
áo đi ở trên đường vậy. Vội vàng chạy tới cửa hàng quần áo gần đó,
mua vài bộ đồ đen mặc lên trên người. Có điều không biết phải nói
như thế nào, vừa mặc bộ quần áo đen lên trên người, Thạch Trung
Ngọc bèn cảm nhận được cảm giác an toàn khó hiểu – giống như cả
người đang chui vào trong chăn, sẽ không bị người khác nhìn thấy,
an toàn cực kỳ. Hơn nữa một loại cảm giác thần bí, tà ác đột nhiên
sinh ra từ dưới đáy lòng. Tuy rằng bộ đồ đen này có tác dụng khiến
cho tâm lý giống như bị lá che mắt không thấy Thái Sơn, nhưng tác
dụng này cũng trực tiếp ảnh hưởng đến toàn bộ trạng thái của người
trong thành U Lang.
Thạch Trung Ngọc đi lâu như vậy rồi, phát hiện ra người ở đây
không hề nói chuyện với nhau. Cho dù là người chung một tiểu đội,
cũng chỉ cúi đầu áp tai, nhẹ giọng nói gì đó. Tiếng động sột soạt
kia giống như đang bàn âm mưu quỷ kế gì vậy. Toàn bộ thành U Lang
đều chìm trong bầu không khí tà ác quỷ dị.
Vất vả lắm mới ra khỏi thành, mọi người vội vàng cưỡi tọa kỵ,
vọt về phía di chỉ thành Bạch Hổ. Hoàn cảnh bên trong tòa thành này
thật sự khiến cho bọn họ không thể nào chịu nổi.
Có điều tuy rằng đã chạy như điên, nhưng vẫn phải để ý tới tốc
độ của Thiên Hắc Bất Sát Nhân, dù sao trong những người ở đây cũng
chỉ có một mình Thiên Hắc Bất Sát Nhân không có tọa kỵ.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân cảm thấy bản thân ở đây giống như một con
chim bìm bịp bị ném vào giữa bầy chim công, cảm giác này thật sự là
quá thất bại. Tọa kỵ của đám con gái, hoặc là do Thạch Trung Ngọc
tự mình bắt, hoặc là do người khác tặng, hoặc là tự bản thân mình
may mắn gặp được. Ví dụ như con mèo lớn mà Dương Tử đang cưỡi, tuy
rằng nó là mèo, nhưng tạo hình lại rất giống một con Bạch Hổ to
lớn. Thiên Hắc Bất Sát Nhân rất muốn tự mình đi bắt một tọa kỵ mạnh
mẽ, nếu không hắn đi theo bọn họ thật sự là quá mất mặt.
Rất nhanh mọi người đã vọt tới di chỉ thành Bạch Hổ. Có điều
thấy được cảnh tượng ở nơi này, Thạch Trung Ngọc lập tức nhíu
mày.
Con mẹ nó, khủng bố quá đi mất, đây là đang quay phim kinh dị
hả? Hôm nay tôi đi hẹn hò với bộ xương khô? Toàn bộ tường thành cả
trong lẫn ngoài đều là bộ xương khô, ít nhất cũng phải có mấy chục
ngàn bộ.