Lại không nói, đó là tàn niệm của Thiên Hắc Bất Sát
Nhân. Lần này Thạch Trung Ngọc đi thông cửa thành, hắn đã
thông được hơn phân nửa con đường, lại đến một chút nữa,
đoán chừng có thể xông vào thành. Có điều hình như khô lâu
kế tiếp cũng không dễ đối phó.
- Chiến sĩ khô lâu cường hóa, cấp 48, mạnh mẽ hơn nhiều
so với khô lâu hài cốt của sinh vật vong linh cấp thấp,
chẳng qua dựa vào sức mạnh của ngươi vẫn có thể giết
được bọn chúng. Chỉ có điều, bọn chúng vô cùng cảnh
giác, hơn nữa lại hoạt động theo bầy.
- Cũng không biết những tên kia tới thăm dò tìm bảo vật,
làm sao tiến vào được bên trong lâu đài?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân nhìn bầy khô lâu, đột nhiên
nói.
Nghe thấy lời của Thiên Hắc Bất Sát Nhân, Thạch Trung
Ngọc cũng sững sờ. Đúng vậy, mình có thể đến được nơi
này là nhờ vào kỹ năng mà người chơi bình thường không
thể nào đạt được, nhưng mà, nếu như là người chơi bình
thường trực tiếp đánh vào như vậy, căn bản không thể nào
xông qua được đám khô lâu đang bao vây lâu đài. Chẳng lẽ lại
có biện pháp gì khác?
- Em hình như thấy được ở một tiệm tạp hóa, có một
thứ gọi là Bụi Vong Linh, rải trên người có thể tạm thời
che dấu hơi thở người sống, để cho những thứ vong linh kia
không cách nào thông qua hơi thở để phán đoán thân phận của
anh, chỉ biết xem anh là đồng loại.
Tuyết Sương Yên đột nhiên nhỏ giọng nói, là một đạo
tặc, khả năng quan sát của cô rất nhạy bén, không giống như
những cô gái khác, về cơ bản là người thẳng thắn, qua
loa.
Nghe được lời nói của Tuyết Sương Yên, Thạch Trung Ngọc
cũng hạn hán lời. Đây là cái gì, có vật này tại sao
không nói sớm.
- Vậy chúng ta trở về một chuyến?
- Anh đi đi, vật cưỡi của anh nhanh nhất!
Cơ Như Nguyệt liếc một cái, cô không muốn lại trở về
chỗ đó nữa, kiềm chế quá mức.
- Ừ, vậy cũng được!
Thạch Trung Ngọc gật đầu, nghiêng người cưỡi lên Đích Lô.
Sau đó, dưới ánh mắt ghen tị, hâm mộ của Thiên Hắc Bất
Sát Nhân lướt đi một cách tuyệt trần. Trong nháy mắt, toàn
thân biến mất không thấy tăm hơi.
- Wowww, tốc độ thật kinh khủng!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân bật thốt lên.
- Đây là chậm đó, Đích Lô nếu phi toàn lực tốc độ có
thể đạt tới hai trăm cây số trên giờ.
Hướng Lâm ở bên cạnh đắc ý nói.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân đơ cả người, vật cưỡi của mình
chỉ có năm mươi cây số trên giờ thôi, quá nhọ. Ôi, người so
với người, người tức chết.
Chặng đường mười cây số, Thạch Trung Ngọc chỉ mất mười
phút đã tới, hắn mua một đống Bụi Vong Linh trở lại.
Bụi Vong Linh chính là dùng vong linh cốt phấn (bột xương
của vong linh) tạo thành, một nắm cốt phấn nhỏ cũng có
thể che dấu hơi thở người sống trong một tiếng.
Rắc Bụi Vong Linh trên người, Thạch Trung Ngọc thử lại
gần đám khô lâu.
30 mét, không phản ứng.
20 mét, như cũ không phản ứng.
10 mét, vẫn là không có phản ứng.
Thạch Trung Ngọc gần như đứng mặt đối mặt với một tên
khô lâu, tên kia lại rất ngờ nghệch nhìn về phía Thạch
Trung Ngọc, không nhúc nhích.
- Không tệ!
Thạch Trung Ngọc đắc ý cười. Nhìn Thạch Trung Ngọc thí
nghiệm thành công, mấy cô gái và Thiên Hắc Bất Sát Nhân
cũng đi qua theo. Mọi người thoải mái đẩy những bộ xương
kia ra, tiến vào bên trong tàn tích thành Bạch Hổ.
Lối kiến trúc nơi này cũng không khác thành Bạch Hổ bao
nhiêu, nếu miễn cưỡng so sánh thì chính là quá mục nát.
Phía trên đổ nát thê lương, khắp nơi ngập tràn dây thường
xuân màu xám. Bên trong tàn tích thành Bạch Hổ đã cực kỳ
tan hoang, khắp nơi đều là kiến trúc sụp đổ, các loại vật
liệu đá. Điểm khác nữa, chính là những thứ khô lâu, xác
sống kia.
Những thứ kia xác sống kia cũng gần giống như thây ma trong
Resident Evil, có điều là, mấy miếng thịt nguyên vẹn trên
người cũng không đươc bao nhiêu. Mọi người đều ghê tởm, gạt
bỏ những thứ dính trên người, cực kỳ kinh khủng. Các cô
gái không muốn đến gần mấy thứ xác sống kia, đặc biệt là
thấy được trên những cái xác kia còn có những con dòi ngọ
nguậy không ngừng, còn thứ kinh tởm màu xanh lục không biết
là thứ gì kia, thật buồn nôn. Thạch Trung Ngọc nhận định,
ở đây những thứ xác sống này là vô địch, không người chơi
nào muốn giết xác sống , chém một đao thì đi đôi với việc
dòi văng bốn phía, nếu mà bay đến trên mặt, trên tay, cảm
giác thật tởm lợm.
Thạch Trung Ngọc cảm thấy ngứa ngáy da đầu, hắn tự
nhận mình lớn gan. Có điều, lớn gan là để đối phó với
chuyện sợ hãi, còn những thứ này là những thứ khiến
người ta lộn mửa.
Nhưng mà cũng tốt, những thứ xác sống này không nhiều
như khô lâu, phân bố cũng thưa thớt, tất cả mọi người vẫn
có thể thoải mái đi qua.
Bởi vì không biết hạt thóc thượng cổ Quý Li ở chỗ nào,
Thạch Trung Ngọc đi thẳng tới kho thóc dựa theo vị trí của
thành Bạch Hổ.
Dẫu sao cũng đều là hạt thóc mà, chắc là sẽ cất ở
kho thóc. Song có một việc khá tốt, chính là kho thóc nằm
rải rác ở bốn phía của thành mà không phải ở phủ thành
chủ. Thạch Trung Ngọc đoán pháp sư vong linh kia đang ở bên
trong phủ thành chủ. Bầu trời của toàn bộ tàn tích thành
Bạch Hổ lại có một cái lốc xoáy màu xám dựng ngược, mà
trung tâm nguồn gốc nơi vòng xoáy hướng xuống chính là phủ
thành chủ. Nhìn phát biết ngay là có đại boss tà ác ẩn
núp ở đó.
Trong từ điển của Thạch Trung Ngọc hắn không có khái
niệm tự tìm cái chết, mặc dù ai sống ai chết còn chưa
biết, nhưng mà cũng không cần chiến đấu ở đây để lãng phí
thể lực một cách vô nghĩa.
Kho thóc chữ thiên nằm ở thành tây, nhưng mà nơi cả bọn
vừa vào là ở thành đông. Cũng chính là phải vượt qua
toàn bộ tàn tích thành Bạch Hổ mới có thẻ đến thành
tây, hơn nữa phải cố gắng hết sức vòng qua phạm vi lớn
của phủ thành chủ, phải đi mấy tiếng mới tới nơi.
Trước tiên cả bọn đi tới kho thóc chữ địa, ngộ nhỡ Quý
Li ở đây thì bọn họ cũng không cần lãng phí thêm thời
gian.
Nhưng nhiệm vụ được bố trí cũng không phải đơn giản như
vậy. Mọi người vừa mới tiến vào phạm vi kho thóc, tức
khắc, mấy thứ đồ buồn nôn khuấy động chui ra từ dưới đất.
Thạch Trung Ngọc thấy hình dạng của thứ kia, suýt nữa trả
lại những gì đã ăn đêm qua cho mặt đất.
Bề ngoài, đại khái vẫn là hình người, chẳng qua là
cái miệng cũng tét khá là lớn đó. Thật ra, miệng lớn
cũng không phải lỗi của ngươi, nhưng mà xin ngươi đừng có
thè cái lưỡi dài gần nửa mét đó ra nữa. Hơn nữa hình
tượng này, bề ngoài giống như là người bị lột hết da
vậy, không có da, bắp thịt, toàn thân màu đỏ tươi, bắp
thịt, mạch máu đều hiện ở bên ngoài. Lại thêm, trên người
còn có một lớp chất lỏng nhớp nhúa, trơn tuột không biết
là thứ gì. Qủa là ghê tởm, đã không còn từ nào khác để
miêu tả đám quái vật này.
Cũng không biết làm sao hệ thống lại thiết kế ra thứ
kinh tởm này, chẳng lẽ lúc thiết kế thứ này, vừa hay
nhìn qua Resident Evil? Hay là các loại dị hình, dị chủng
gì gì đó?
Mặc dù hắn không biết dự tính ban đầu của hệ thống khi
thiết kế mấy tên này là gì, song, hắn lại bắt đầu thấy
mấy tên nhợt nhạt, không có con ngươi nhìn chằm chằm cả
bọn. Chẳng lẽ là bị phát hiện?
Vong linh cốt phấn này sẽ không hết tác dụng nhanh vậy
chứ? Chẳng lẽ là hàng giả?
Thạch Trung Ngọc kinh ngạc suy nghĩ, nhưng mà không cần
thiết nữa vì mấy tên kia đã vội vàng vọt tới, vung vẩy
cái lưỡi dài nửa mét, liên tục hút nước miếng chảy
xuống.