- Thực Thi Quỷ dị hóa (quỷ ăn xác biến dị), cấp 50,
tinh anh. Do Thực Thi Quỷ biến dị thành, chất nhờn bên
ngoài không những có tính ăn mòn mạnh mẽ còn có thể gây
ra một số tổn thương. Móng vuốt nhọn và răng là vũ khí
mạnh mẽ của bọn chúng nhưng đồng thời, không thể quên cái
lưỡi dài gần nửa mét kia.
Thực Thi Quỷ? Khó trách miệng lại mở lớn như vậy, có
điều là tại sao bọn chúng có thể phát hiện ra chúng ta?
Thạch Trung Ngọc rất ngạc ngiên.
- Thực Thi Quỷ khứu giác nhạy cảm hơn nhiều so với mấy
thứ khô lâu, xác sống kia. cho nên có thể đoán được chúng
ta ngụy trang cũng chẳng có gì lạ?
Thiên Hắc bất sát nhân ở bên cạnh giải thích.
Thạch Trung Ngọc bừng tỉnh hiểu ra gật đầu một cái.
Bụi vong linh này chẳng qua là dùng cốt phấn của khô lâu
cấp thấp chế tạo, mặc dù có thể lừa gạt được khô lâu
xác sống, nhưng khi gặp cấp bậc cao hơn như Thực Thi Quỷ hay
là Thực Thi Quỷ dị hóa thì vô dụng. Giống như ngươi trong
lúc ngẫu hứng có thể chế tạo một cây súng mô hình hù
được không ít người bình thường, nhưng mà nếu ngươi đụng
phải cảnh sát thì toang, họ biết nhìn hàng hơn người bình
thường nhiều. Thực Thi Quỷ kia cao cấp hơn khô lâu nhiều,
tùy tiện nhìn một chút là có thể đoán được Thạch Trung
Ngọc đang ngụy trang.
- Ta cảm thấy dùng đao Chiến Thần đi giết những thứ
ghớm ói này chính là sỉ nhục nó!
Thạch Trung Ngọc nhìn những Thực Thi Quỷ đang giương nanh
múa vuốt chạy tới kia, buồn bực nói.
- Chẳng lẽ anh muốn đám con gái bọn em tiến lên?
Cơ Như Nguyệt trợn mắt, Thạch Trung Ngọc cũng hết
cách.
- Chẳng lẽ ngươi muốn một mục sư yếu ớt như ta lên đánh
hay sao?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân giả bộ đáng thương nhìn Thạch
Trung Ngọc.
- Mục sư như ngươi chắc hẳn có thừa sức mạnh công kích
những sinh vật đã chết này.
Thạch Trung Ngọc nhanh chóng nói.
- Nhưng mà ta là mục sư tà ác, không thể học pháp thuật
hệ thánh quang, ta học chính là hệ linh hồn và hệ nguyền
rủa.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lại càng tội nghiệp hơn nói.
Thạch Trung Ngọc ước gì có thể một cước đạp bay hắn, một
tên mục sư không học hệ thánh quang còn không biết xấu hổ
dám tự nhận là mục sư.
Song, Hướng Lâm vẫn còn biết điều, buff cho Thạch Trung
Ngọc một cái " Đả kích vong linh", "Ngăn cản tà ác", "Lực
lượng chúc phúc"
Đả kích vong linh, tăng thêm thuộc tính thánh quang khi
công kích, đối với sinh vật vong linh có thể tăng thêm năm
phần tổn thương.
Ngăn trở tà ác, để cho bệnh dịch, nguyền rủa, ăn mòn ở
trên người vong linh trong khoảng thời gian nhất định không
thể bám vào cơ thể của ngươi.
Lực lượng chúc phúc, tăng cho ngươi hai phần lực lượng,
khiến cho ngươi có thể gây ra tổn thương nặng hơn.
Trên người Thạch Trung Ngọc bao trùm thêm nhiều thánh
quang, liền giống như thiên thần hạ phàm, trên người có kim
quang bắn ra bốn phía, đó gọi là anh dũng thần võ. Thạch
Trung Ngọc đẩy Thiên Hắc Bất Sát Nhân ra, xách đao Chiến
Thần xông tới.
Bốn con Thực Thi Quỷ dị hóa nước miếng bắn ra tứ phía
lao tới, Thạch Trung Ngọc một đao chém ngay đỉnh đầu, đao
Chiến Thần dễ dàng chẻ đôi Thực Thi Quỷ thành hai nửa,
giống như là cắt đậu hũ vậy. Một đống chất lỏng xanh lục
từ trong người Thực Thi Quỷ phun ra ngoài, Thạch Trung Ngọc
liền bị dính đầy người.
Nhưng mà, thứ xanh lục kia tựa như rơi xuống một chảo
dầu nóng, lập tức vang lên tiếng xèo xèo, rất nhanh đã
biến mất không còn một mống.
Thạch Trung Ngọc vốn dĩ còn muốn chịu đựng thứ buồn
nôn kia, không ngờ tới, bên ngoài cơ thể giống như có một
lớp màng bảo vệ, khiến những thứ đó bốc hơi nhanh chóng.
Đây là ngăn trở tà ác?
Thạch Trung Ngọc liền không do dự nữa, cũng không còn
nỗi lo mất hình tượng về sau nữa, hắn còn sợ cái quái
gì.
Hắn nhặt đao Chiến Thần lên, chém thẳng một đao chặt
đứt Thực Thi Quỷ cản đường ở kế bên. Cả người hắn giống
như một cơn gió lốc, nhanh chóng đạp chân xuống đất lấy
đà, vọt tới Thực Thi Quỷ bên trái, một đao từ cổ bên phải
xuống tới thắt lưng bên trái. Lại một đao hai nửa hoàn mỹ,
đao Chiến Thần trong tay Thạch Trung Ngọc được buff thêm hiệu
quả đả kích vong linh, đó gọi là sắc bén.
"Ám sát!" Giải quyết xong ba con Thực Thi Quỷ, Thạch
Trung Ngọc tức khắc chém ra một chiêu ám sát, một đường
đao khí bất ngờ chém vỡ bụng của con Thực Thi Quỷ bên
phải.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân trợn mắt há hốc mồm khi nhìn
thấy những thứ này, nếu như những kỹ năng kia khiên hắn
rung động, để hắn thấy được kỹ năng mạnh mẽ của Thạch
Trung Ngọc, còn hiện tại, hắn chính là thấy được kỹ xảo
chiến đấu cao siêu của Thạch Trung Ngọc. Rất dứt khoát,
trong nháy mắt đã giải quyết bốn con Thực Thi Quỷ.
Đây chính là tinh anh cấp 50, không phải là thứ mà khô
lâu cấp 45 kia có thể so sánh. Vậy mà bị Thạch Trung Ngọc
xem như rau dưa mà chém, nhẹ nhàng giết trong nháy mắt,
thực lực của Thạch Trung Ngọc rốt cuộc mạnh tới mức nào
rồi.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân cảm thấy hắn càng ngày càng
không nhìn thấu Thạch Trung Ngọc, đơn giản người này chính
là cầm thú, ở lúc ngươi cho là hắn đã xuất ra toàn bộ
thực lực thì hắn lại làm ra hành động khác thường khiến
ngươi chấn động.
Mặc dù bốn con Thực Thi Quỷ đã bị giết chết, nhưng
Thạch Trung Ngọc vẫn không buông lỏng cảnh giác, hắn cảm
giác được có một tên cực mạnh đang chờ hắn. Bốn con tiểu
boss tinh anh đi ra, sau đó hẳn sẽ xuất hiện đại boss, là
Thanh Đồng hay Bạch Ngân? cấp 50 hay là 55?
Thạch Trung Ngọc chậm rãi đi vào bên trong kho thóc, mọi
người nhanh chóng đuổi theo phía sau. Vừa rồi cách mấy con
Thực Thi Quỷ dị hóa kia xuất hiện quá mức kỳ lạ, tựa như
trực tiếp chui từ dưới đất ra ngoài, không có một chút
báo hiệu, cả đám vừa mới lo lắng thì đột nhiên dưới đất
thò lên một cái vóng vuốt chụp lấy chân mình, sau
đó...
Đươc rồi, mọi người xem quá nhiều phim kinh dị rồi.
Thạch Trung Ngọc cũng không cảm thấy hệ thống sẽ liên tục
thiết kế những thứ ghê tởm lợm như vậy. Dù sao những thứ
này khẳng định không phải do Amy thiết kế, căn cứ vào tính
cách của Amy, nhìn thấy thứ này cũng sẽ cực kỳ ghét bỏ,
làm sao dám tự mình chủ động thiết kế.
Kho lương chữ địa ở đây so với kho lương chữ địa ở thành
Bạch Hổ mà Thạch Trung Ngọc trước kia đã từng đi qua cũng
không khác biệt lắm. Vẫn là một tòa tháp kho lương rất
cao, sau đó xung quanh là nơi canh gác, mấy cái tháp canh,
mấy ngôi nhà. Nơi này cũng không có quái vật gì gì đó,
sạch sẽ, không giống bên ngoài kia, đập vào mắt đều là
những thứ khô lâu, xác sống, âm hồn.
- Chẳng lẽ, không có thứ đó?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân khó hiểu nói, nhưng hắn vừa dứt
lời, đột nhiên cảm giác hình như có thứ gì đó bắt lấy
chân, hắn lập tức hét ầm lên:
- "A a a!! Cứu mạng!!!
Hắn bị dọa đến mức vứt bỏ hình tượng vừa nhảy vừa
kêu la.
Mọi người im lặng nhìn hắn. Nhưng hắn lại không hề phát
hiện, vẫn hét lên ầm ĩ.
Thạch Trung Ngọc quan sát nơi lúc đầu Thiên Hắc Bất Sát
Nhân đứng, dây thòng lọng đã mục nát, lại thêm mấy cái
thòng lọng vặt vãnh bị kẹt lại. Vì vậy, Thiên Hắc Bất
Sát Nhân một cước đạp thẳng vào bên trong thòng lọng, tiếp
đó lại bước về phía trước, dĩ nhiên là bị vấp. Sau đó do
thần kinh quá nhạy cảm hắn trực tiếp trình diễn một màn
chuỗi tiếng thét chói tai của chân nhân.
Thật lâu sau đó, Thiên Hắc Bất Sát Nhân cũng hồi phục
tinh thần, hắn nhìn ánh mắt của mọi người, lại nhìn dây
thòng lọng kia một chút, lập tức xấu hổ. Mẹ nó, quá mất
mặt rồi.
"A A A!!" Hướng Lam đi đằng sau đột nhiên hét ầm lên. Âm
thanh còn chói tai hơn cả Thiên Hắc Bất Sát Nhân, suýt nữa
chọc thủng cả màng nhĩ Thạch Trung Ngọc.