Không biết từ lúc nào ở dưới chân Hướng Lam có một cái móng vuốt
quái dị đen như mực vươn đến, giữ chặt lấy gót chân của cô. Thạch
Trung Ngọc thấy thế, không nói lời nào, trực tiếp quơ lấy đao Chiến
Thần chém về phía móng vuốt quỷ đang giữ chặt gót chân Hướng Lam.
Vẻ mặt Hướng Lam hoảng hốt, kinh hồn bạt vía chạy đến bên cạnh
Thạch Trung Ngọc, nhìn móng vuốt quỷ trên đất mà lòng tràn đầy
hoảng sợ. Móng vuốt quỷ kia sau khi bị chặt liền từ từ trở thành
một đống nước màu đen, sau đó chậm rãi thấm vào đất.
- Đây chính là kẻ hủy diệt đời thứ hai? - Thiên Hắc Bất Sát Nhân
nói một cách kinh dị.
Thạch Trung Ngọc nhăn mày, đúng là tên này rất giống kẻ hủy diệt
đời thứ hai. Chất lỏng đen sì kia thấm vào trong đất, xung quanh
liền yên tĩnh lại. Đám người chờ đợi một lát cũng không thấy cái
móng vuốt nào từ dưới đất trồi lên nữa.
- Mọi người hãy cẩn thận một chút. - Thạch Trung Ngọc khẽ dặn dò
một tiếng, sau đó tiếp tục tiến lên phía trước. Móng vuốt không
xuất hiện,mọi người cũng không thể nào cứ đứng im chờ như vậy
được.
Mọi người chậm rãi đi đến cổng kho lương. Tất cả đều chú ý dưới
chân mình, sợ từ dưới đất lại mọc ra một cái móng vuốt. Việc lúc
nãy tuy rằng không gây ra tổn thương gì nhưng cũng thật sự rất kinh
khủng. Mặc dù mọi người đi trên mặt đất chắc chắn nhưng trong lòng
lại vô cùng hoang mang hoảng loạn.
- Oành!
Thạch Trung Ngọc một cước đá văng cánh cửa gỗ lụp xụp, đi vào
kho lương trong tháp. Toàn bộ kho lương trong tháp giăng đầy mạng
nhện, tạo nên một khung cảnh rách nát. Mùi nấm mốc tràn ngập khắp
không gian khiến cho mọi người ngạt thở. Mùi nấm mốc này không biết
đã trải qua bao nhiêu năm rồi, khiến cho Thạch Trung Ngọc suýt chút
nữa nôn ra , thật là buồn nôn. Cảm giác kinh tởm này giống hệt như
một nháy mắt ăn hết mấy trăm con ruồi vậy.
Phía sau mọi người nhăn mày, rối rít che miệng lại, đứng ở cổng
không muốn tiến lên phía trước.
- Thật là ghê tởm! Đây là cái mùi vị gì cơ chứ ! - Thiên Hắc Bất
Sát Nhân nhíu chặt lông mày, nói lớn
- Nếu ngươi đem một đống bánh bao để qua mấy trăm năm, xem chừng
cũng sẽ thành như vậy đó! - Thạch Trung Ngọc không quay đầu
nói.
Bên trong kho lương gần như là trống rỗng, không có kho lương
phòng chữ Địa Thành Bạch Hổ bên trong. Tuy bên trong hẻo lánh nhưng
lại có một đống người gần như phủ đầy nấm mốc. Tất cả đều xanh mơn
mởn, hình dạng lông lá khiến cho Thạch Trung Ngọc không biết vì sao
nơi này lại bị thiết kế kinh tởm đến như vậy.
Đây tuyệt đối không phải do hệ thống thiết kế, hệ thống không ác
như thế, nhất định là do những tên lập trình viên làm. Thật quá bỉ
ổi.
Thạch Trung Ngọc có thể tưởng tượng được cảnh những tên lập
trình viên một bên ôm chân, một bên cười một cách bỉ ổi thiết kế ra
nơi này sau đó tưởng tượng ra dáng vẻ buồn nôn như ngáp phải ruồi
của những kẻ đi vào nơi này.
Thật ra để lại Thành Bạch Hổ vì nơi này dù sao cũng do người
chơi cấp 60 thiết kế, người chơi cấp 60 cũng đã trải qua nhiều tình
huống buồn nôn, kinh nghiệm chiến đấu cũng nhiều nên có lẽ sẽ chịu
được nơi này. Nhưng thật đúng lúc kho lương phòng chữ Thiên ở Thành
Bạch Hổ bị đốt đi, Thạch Trung Ngọc lại nhận được nhiệm vụ này. Thế
là mọi người được sớm đến nơi này.
Những người chơi đến thành Địa Phủ thì cùng lắm cũng chỉ đứng ở
cửa thành hoặc đi dạo bên trong một chút, cơ bản không có khả năng
đến được nơi này. Cho dù có gan tới đi chăng nữa thì chẳng ai dám ở
cùng với một đống xương khô và linh hồn lởn vởn trước mặt, còn ung
dung tự đắc đi qua từng bước một. Xem ra cũng chỉ có Thạch Trung
Ngọc cùng với các cô nương tài cao gan lớn là dám đi, về phần Thiên
Hắc Bất Sát Nhân thì là do bị kích động, nếu như không đến thì ngay
cả các tiểu cô nương hắn cũng không bắng, sao hắn có thể làm chuyện
mất mặt như thế nên đành kiên trì đi theo.
- Kinh nghiệm chiến đấu của cao thủ đệ nhất, đây là cảnh tượng
không phải người chơi bình thường có thể tưởng tượng nổi. – Thiên
Hắc Bất Sát Nhân ngày càng sùng bái Thạch Trung Ngọc.
- Sao tên kia còn chưa đi ra ? – Thạch Trung Ngọc cau mày nhìn
xung quanh, áng chừng đường đi, mình tiến vào nơi quan trọng như
vậy, tên Boss kia không thể nào không xuất hiện được. Trừ khi nơi
này không phải là nơi quan trọng nhất.
Rốt cuộc là ở đâu ?
Thạch Trung Ngọc nhớ lại tuyến đường mà mình cùng mọi người đã
đi qua. Dường như Hướng Lam đi đến một ngã rẽ thì bị móng vuốt quỷ
kia giữ lại. Mà tại ngã rẽ có một con đường chính là đường dẫn tới
kho lương và chỗ ở của hộ vệ. Chẳng lẽ đó mới là nơi quan trọng
nhất?
- Đi! – Thạch Trung Ngọc dẫn đầu mọi người trở về kho lương.
- Đi đâu thế ? – Thiên Hắc Bất Sát Nhân giống như một tên sai
vặt đi theo sau lưng Thạch Trung Ngọc.
- Tên kia không có ở đây mà ở một nơi khác. – Thạch Trung Ngọc
nhìn lướt qua mấy căn gác thấp bé
Mọi người đi đến ngã rẽ, Hướng Lam vẫn còn sợ hãi nên đứng cạnh
Thạch Trung Ngọc, đây gọi là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây
thừng. Trong lòng Hướng Lam sợ hãi, cô đi ủng ngắn, cảm giác nhơ
nhớp khi móng vuốt trắng bệch kia chạm vào da khiến cô mỗi lần nhớ
đến là lại rùng mình.
Đi đến ngã rẽ, trên con đường vừa đi được mấy bước lại mọc ra
một cái móng vuốt. Có điều mục tiêu lần này là Thạch Trung Ngọc,
Thạch Trung Ngọc đời nào sẽ để nó bắt được.
Cảm giác được trên mặt đất có chút kì lạ, hắn liền nhảy ra.
Nhìn thấy móng vuốt, một đao không chút do dự nào lại chặt
xuống. Móng vuốt bị gãy từ từ tan chảy, giống hệt trước đó thấm vào
trong đất.
- Như thế này chắc hẳn không tạo ra tổn thương gì đối với hắn. –
Thiên Hắc Bất Sát Nhân mặc dù vẫn còn cảm giác hiếm lạ với móng
vuốt quỷ nhưng cũng không kinh ngạc như trước đó nữa.
- Hướng Lâm, cho ta lên trên, đả kích vong linh. – Thạch Trung
Ngọc quay đầu nói, tiếp tục đả kích vong linh cùng lắm chỉ tốn một
phút. Bây giờ giết chết bốn con Thực Thi Quỷ trước, cũng không tốn
bao lâu.
Hướng Lâm gật đầu, liền tăng thêm trạng thái cho Thạch Trung
Ngọc. Trạng thái này không cần phải thi pháp lâu mà chỉ trong giây
lát. Nếu còn muốn thi pháp, tê pháp sư kia hỗ trợ thì hiệu quả sẽ
giảm xuống mấy cấp độ.
Dù tăng thêm đả kích vong linh nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn tấn
công vật lý, bởi vì kèm theo hiệu quả của thánh quang nên chủ nhân
của móng vuốt quỷ kia phải tiếp nhận hoàn toàn 1,5 lần lực tổn
thương từ Thạch Trung Ngọc chứ không phải không hề hấn gì như lúc
trước.
Mọi người tiếp tục đi một cách thận trọng. Dường như tên kia cảm
thấy Thạch Trung gây ra uy hiếp đối với hắn nên không vươn móng
vuốt quỷ ra nữa. Mọi người nhẹ nhõm, đi đến mấy căn phòng trước
mặt.
Đây là bốn tòa nhà ba tầng. Một tòa là chỗ ở và làm việc của
nhân viên quản lý kho lương, hai tòa khác là chỗ ở của thủ vệ, tòa
còn lại để cất giữ đồ vật linh tinh hoặc để làm việc khác.
Nếu như không phải tại kho lương phòng chữ Địa thì chỉ có thể ở
tòa nhà làm việc của nhân viên quản lý kho lương vì đồ vật quan
trọng đều do nhân viên quản lý bảo quản, ở những nơi khác không thể
cất giữ đồ vật quan trọng được.