Bây giờ Thạch Trung Ngọc tiến hành một thử nghiệm mới. Dùng
phương pháp hội tụ năng lượng khí phách, hấp thu năng lượng từ
không khí xung quanh, sau đó dùng phương thức phóng Bạo Liệt Cuồng
Đao ra ngoài. Bạo Liệt Cuồng Đao chỉ cần tụ lực năm giây nhưng khi
xuất ra lại mạnh mẽ như vậy. Khí phách cần tụ lực đến ba mươi giây
nhưng lực tấn công lại phân tán khắp nơi, nếu gặp kẻ địch mạnh,
không tạo thành tổn thương thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Nhưng nếu dùng phương pháp hội tụ khí phách, phóng Bạo Liệt
Cuồng Đao ra ngoài thì tương đương với ba mươi giây tụ lực của Bạo
Liệt Cuồng Đao, đó là sức mạnh khủng khiếp đến mức nào chứ. Phương
thức sử dụng khí phách có hai loại, một loại là sau khi tụ lực
trong nháy mắt liền phóng ra xung quanh. Một loại khác giống như
chân khí, hội tụ đến các vị trí của cơ thể, gia tăng lực phòng ngự,
lực công kích hoặc lực sát thương , vân vân . Mà cái Thạch Trung
Ngọc dùng chính là loại thứ hai, hội tụ năng lượng để phóng Bạo
Liệt Cuồng Đao ra ngoài.
Mặc dù không biết phương pháp này có thể thành công hay không,
nhưng nếu có thể thành công, e rằng sẽ xuất hiện một kỹ năng mạnh
đến mức trời đất cũng phải kinh sợ, chỉ cần năm giây tụ lực đã có
thể tổn thương trong phạm vi bốn mươi mét, nếu ba mươi giây tụ lực
thì có thể tổn thương đến hai trăm bốn mươi mét đi?
Hấp thu linh khí trời đất, trên người Thạch Trung Ngọc phát ra
khí phách càng ngày càng mạnh. Vẻ mặt Tira vốn đang đắc ý lập tức
trở nên nghiêm túc. Khí phách trên người Thạch Trung Ngọc làm gã
kinh ngạc, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Hình như mình
lại bị tên này lừa gạt ?
Tira thoáng nghi ngờ. Gã nghĩ rằng nên dứt khoát tấn công nhưng
mà lúc trước đã nói chỉ đón đỡ lần này, bây giờ ra tay như vậy xem
như là đánh lén đi ? Làm như vậy hình như không phải cho lắm ?
Thiên Hắc Bất Sát Nhân nhìn dáng vẻ anh dũng của Thạch Trung
Ngọc, trong lòng càng ngày càng sùng bái Thạch Trung Ngọc. Hắn cảm
giác Thạch Trung Ngọc lúc này giống như Chiến Thần đứng sừng sững
trong trời đất, thần thánh đến mức không thể xâm phạm.
Năng lượng khí phách hội tụ ngày càng mạnh và nhiều hơn, Thạch
Trung Ngọc cảm giác kinh mạch trong người mình hơi phình lên. Lúc
trước khí phách trữ năng lượng trong đan điền, nhưng phương thức
thứ hai lại trữ năng lượng trong kinh mạch, điều này khiến Thạch
Trung Ngọc hơi khó chịu. Tuy rằng hắn là Tiên Thiên cường giả nhưng
Cơ lão gia nói lượng Tiên Thiên chân khí chứa trong cơ thể hắn ít
hơn rất nhiều so với Tiên Thiên cao thủ chân chính, vì vậy mà kinh
mạch của Thạch Trung Ngọc không dày rộng như các cao thủ Tiên
Thiên.
Ba mươi giây, nói nhanh cũng không nhanh mà chậm cũng không
chậm. Tira ngày càng hoảng hốt, khí phách trên người Thạch Trung
Ngọc càng ngày lớn mạnh, cảm giác nguy hiểm cũng ngày càng tăng
lên. Gã đã không còn kiên nhẫn chờ đợi nữa mà muốn ra tay trước.
Nhưng lúc này Thạch Trung Ngọc cũng đã chuẩn bị xong. Năng lượng
phủ kín tất cả kinh mạch trong thân thể gần như muốn nổ tung, cảm
giác sức mạnh như bùng nổ , Thạch Trung Ngọc ngửa mặt lên trời
rống.
Một tiếng sấm vang lên, san bằng mặt đất, sức mạnh kia quá mãnh
liệt, bừng lên như muốn nổ tung, dường như có thể sánh ngang với
công kích sóng âm.
Tira suýt nữa bị tiếng gào thét của Thạch Trung Ngọc dọa cho hết
hồn, đó là khi gã có can đảm như thế.
- Tira ! Đón lấy một đao của ta ! – Thạch Trung Ngọc hai tay cầm
đao Chiến Thần, kim quang trên đao Chiến Thần tỏa ra bốn phía. Kim
quang mãnh liệt ngưng tụ lại làm cho thân đao càng thêm to lớn và
sắc bén hơn. Cái đao gần như dài cả trăm thước, kim quang ngưng tụ
tạo thành thân đao ( nếu không biết thì hãy tưởng tượng một chút,
mưa gió bao trùm hết bên trong, cảnh Nhiếp Phong sử dụng đao Tuyết
Ẩm.)
- Con mẹ nó ! – Thiên Hắc Bất Sát Nhân chửi thề, bị ánh đao kinh
người của Thạch Trung Ngọc phía sau dọa cho ngẩn người. Thế này thì
quá khoa trương rồi, một đao dài như vậy chém xuống thì xem chừng
cái kho lương rách nát kia sẽ bị biến thành bình địa mất. Không chỉ
kho lương mà không chừng toàn bộ Thành Đông đều sẽ thành một nơi
hoang phế.
- Sao chưa thấy anh ấy sử dụng kỹ năng mạnh như vậy bao giờ nhỉ
? – Cơ Như Nguyệt cũng bị chấn động
- Lúc đầu ta tưởng anh ấy sẽ dùng khí phách.
- Lần này đại thúc đẹp trai đến ngây người ! – Ánh mắt Dương Tử
sáng lên
- Khốn kiếp ! – Tira mắng to một tiếng, từ góc độ của gã tuy
không thể nhìn được chiều dài của thanh đao sau lưng Thạch Trung
Ngọc nhưng chỉ riêng cái khí thế này thì gã biết lần này mình đang
gặp nguy hiểm. Nhưng Thạch Trung Ngọc cũng không cho gã chuẩn bị.
Ngộ nhỡ lại liều chết với gã , sợ rằng Thạch Trung Ngọc sẽ buồn bực
chết đi.
- Chết đi ! – Thạch Trung Ngọc cầm đao Chiến Thần, hung dữ chém
một đao xuống. Ánh đao màu vàng kia giống như muốn chém cả trời dất
ra vậy. Tầm mắt của mọi người chỉ còn lại bóng dáng của kim quang
ấy.
Tira không còn cách nào khác, gã chỉ là một tên dựa vào công
kích cận chiến, nếu như là kỹ năng khác thì may ra gã còn có thể
đối phó, nhưng đây lại là một đao mạnh mẽ như vậy. Gã chỉ có thể
dùng biện pháp duy nhất là biến thành một đống chất lỏng đen như
mực.
- Oành ! – Ánh đao vàng óng chém thẳng vào trong phòng, nổ bắn
ra. Ánh đao vàng óng liền biến thành từng đao khí bay hỗn loạn.
Trong phạm vi mười mét từ chỗ ánh đao vỡ vụn, đao khí bay ở bốn
phía, quanh quần qua lại. Chúng nhanh chóng xé nát hết mọi thứ bên
trong. Ánh đao dày đặc nghiền nát hết tất cả mọi thứ. Cho dù chỉ là
một khối gỗ nhỏ chừng đầu ngón tay cũng bị mười mấy mảnh đao khí
bay qua bay lại nghiền nát cho đến khi thành một đống bụi mới
thôi.
Chỉ một khối gỗ nhỏ đã như vậy, chứ đừng nói đến một đống chất
lỏng như Tira. Tuy gã có thể phân tách chính mình để thoát khỏi sự
tấn công của Thạch Trung Ngọc. Nhưng với sự nghiền nát dày đặc của
đao khí, Tira cơ bản không thể phân tách nhanh như vậy. Cơ thể gã
liền bị những ánh đao kia xuyên qua xuyên lại. Thạch Trung Ngọc còn
thêm vào hiệu quả của đả kích vong linh, đao khí này cũng kèm theo
hiệu quả của đả kích vong linh. Dưới sự nghiền nát của những đao
khí dày đặc, Tira chỉ cầm cự được bốn năm giây liền mất đi ý
thức.
- Ngài đã giết chết Tira, ban thưởng điểm kinh nghiệm XXXX
- Ngài đã lĩnh ngộ kỹ năng mới.
Nghe hệ thống nhắc nhở, Thạch Trung Ngọc cuối cùng cũng thở phào
nhẹ nhõm. Hắn còn hơi lo lắng Tira sẽ sống sót, vậy mà gã hoàn toàn
không có cách nào. Kỹ năng mới chắc hẳn là tổ hợp của hai kỹ năng
này, Thạch Trung Ngọc không chút nghĩ ngợi liền đặt tên : Bá
Đao.
Bá Đao, Bạo Liệt Cuồng Đao được ưu việt, thời gian tụ lực nhiều
nhất là ba mươi giây, phóng ra một đao hết sức hủy diệt, lực sát
thương vô cùng lớn.
Đao khí dữ dội, kéo dài mấy phút mới từ từ biến mất. Toàn bộ kho
lương, tính cả một tòa nhà lớn bên trên đều biến thành một đống tro
bụi. Cảnh tượng chấn động ấy làm cho mọi người sợ đến ngây
người.
- Thật là đáng tiếc ! – Thạch Trung Ngọc đột nhiên quát to một
tiếng.
Mọi người nhìn hắn đầy nghi ngờ.
- Cái này nổ như thế, trang bị của Tira chỉ sợ cũng chẳng còn
lại gì ! – Thạch Trung Ngọc ngửa mặt lên trời thở dài bực bội
- Đệt ! – Thiên Hắc Bất Sát Nhân liền im lặng
Thạch Trung Ngọc vẫn hơi không cam lòng, tốn sức lực lớn như vậy
mới giết được Tira, dù sao cũng muốn có chút chiến lợi phẩm chứ,
lại chỉ có chút xíu điểm kinh nghiệm như vậy, hắn thật sự không cam
tâm.
Hắn liền xông vào lục lọi đống phế tích kia lên. Chân hắn giẫm
vào đống bụi bên trong kia liền phát ra tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, hệt
như khi giẫm vào đống tuyết. Thạch Trung Ngọc móc ra cái cuốc chim
trước kia dùng để đào mỏ, bắt đầu đào móc đống bụi bên trong.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Thạch Trung Ngọc, mọi người đều không
phản đối. Người này đôi khi anh dũng tuyệt vời, rất đàn ông nhưng
đôi khi lại rất bỉ ổi và vô lại.