Thật không may, Thạch Trung Ngọc không tìm ra thứ mình cần trong
đống đồ ấy. Dưới những đao khí mạnh mẽ như vậy thì hiển nhiên toàn
bộ những trang bị kia đều bị cắt thành bụi.
Thạch Trung Ngọc buồn bực, đây cũng không phải là lần đầu tiên.
Tại cửa thành Môn, dưới một kích của khí phách, trang bị đều bay
đi. Lần này thật tốt, tất cả trực tiếp mất đi. Chẳng lẽ lần này đã
định trước là sẽ tay trắng trở về sao ? Không chiếm được một trang
bị nào ư ?
- Nếu như anh có thể tìm được thì sợ là chúng ta đều phải kinh
ngạc – Cơ Như Nguyệt ở bên cạnh nhẹ nhàng nói
- Như thế nào đây ? – Vẻ mặt Thạch trung Ngọc ủ rũ
- Vì nếu như anh có thể tìm được một kiện thần khí, dưới sự tấn
công sắc bén như vậy, ngoại trừ thần khí có thể lưu giữ lại được,
em nghĩ không còn thứ nào khác. – Cơ Như Nguyệt mỉm cười
- Được rồi, cứ coi như đây là một loại kỹ năng là được, có thể
tồn tại lại được đều là thần khí, về sau một khi anh tìm được, phát
hiện ra chắc chắn là thần khí. Như vậy không phải càng tốt sao ? Dù
gì bây giờ anh cũng không thiếu trang bị bình thường.
- Ừm – Thạch Trung Ngọc gật nhẹ đầu, nhìn đống tro tàn kia tiếc
hận, ôi, thật là buồn bực.
Cùng lúc đó, trong thành, ở một căn phòng đẹp đẽ và rực rỡ
- Ai đã sử dụng một chiêu kinh thiên động địa như vậy ? Tira
chết rồi sao ? Thật là một tên vô dụng – Một người toàn thân mặc
trường bào màu đen nhẹ giọng lẩm bẩm, một cái tay gần như không có
thịt mà chỉ còn da bọc xương chậm rãi đưa ra ngoài. Một quả cầu
thủy tinh trong suốt liền xuất hiện trên cái tay ấy.
- Ta cũng muốn xem, tên nào dám xâm nhập tòa thành của ta. –
Giọng nói khẽ vang lên, trên tay nhẹ nhàng làm vài động tác, trong
quả cầu thủy tinh liền xuất hiện tình hình của đám người Thạch
Trung Ngọc.
- À, là mấy nhà mạo hiểm hèn mọn này sao ? Ai là người vừa mới
phát ra một kích kia ? Hừ! Thật đáng chết, các ngươi dám phá hoại
tòa thành của ta thành như vậy! – Người áo đen thảng thốt kêu
to
- Krief !!!
- Kẹt kẹt – Cửa gỗ mục nát bị đẩy ra. Một kỵ sĩ toàn thân mặc áo
giáp, không nhìn thấy khuôn mặt đi đến.
- Loảng xoảng, loảng xoảng – Áo giáp màu đen của kỵ sĩ va vào
nhau, phát ra tiếng vang ngay ngắn. Krief bước đi đều đặn, đi về
phía người mặc áo đen trước mặt, nếu có người chú ý thì có thể phát
hiện mỗi bước chân của Krief đều có khoảng cách giống nhau, chỉ
chênh lệch một chút. Nếu như không phải trên người hắn phát ra khí
tức tà ác, chỉ sợ rằng ai cũng sẽ nghĩ người này là một kỵ sĩ
nghiêm túc và cẩn thận.
- Xin chào ngài, tiên sinh Trom! – Krief khom nửa người hành
lễ
- Được rồi, Kỵ Sĩ Hủy Diệt thân yêu của ta, có người quấy nhiễu
tòa thành của chúng ta. – Trom hơi không kiên nhẫn nói, đối với
người này dù đã biến thành Kỵ Sĩ Hủy Diệt tà ác, nhưng vẫn là một
tên cứng nhắc nghiêm túc, hắn cũng không có cảm tình gì.
- Ồ! Đây thật không phải là tin tức tốt! – Tiếng Krief truyền ra
từ bên trong áo giáp, hơi ồm ồm.
- Tira cũng bị mấy tên đó giết chết rồi! – Trom nói một cách
phiền não.
- Ngươi mau giải quyết mấy tên đó đi, ta cảm giác chuyện này có
phần không bình thường. Bây giờ nghiên cứu của ta đã đến thời điểm
then chốt, không thể bị người khác quấy rầy!
- Đã rõ, thưa đại pháp sư vong linh của ta – Krief hành lễ một
lần nữa, xoay người một cách tao nhã.
- Loảng xoảng, loảng xoảng – Krief đi ra ngoài cửa gỗ
- Hừ! Bây giờ mấy tên mạo hiểm ghê tởm như chuột vậy. – Trom hơi
tức giận, quay về phía quả cầu thủy tinh gầm thét, hắn nhìn thấy
bên ngoài cửa thành trống rỗng, không có một bộ xương nào. Mặc dù
những thứ này chẳng qua chỉ là con tốt thí, nhưng hắn cũng đã phải
hao phí tâm huyết một phen, không ngờ rằng lại bị hủy đi như
vậy.
Đám người Thạch Trung Ngọc vừa rời khỏi kho lương phòng chữ Địa,
cũng không hề biết nguy hiểm đang đến gần. Một chút bụi vong linh
lại rơi trên người bọn họ. Mọi người tiếp tục đi về hướng đã
định.
Kho lương phòng chữ Địa đã bị hủy, mặc dù xác suất Quý Ly ở chỗ
này không quá lớn, nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn hơi lo lắng, ngộ nhỡ
Quý Ly mất đi, hắn sẽ phát khóc mất. Cho dù mấy tòa thành không
xuất binh được cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn. Nhưng cái này lại
ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của Hoa Hạ, không chừng đến lúc
đó mấy lão già lại bắt mình đến nhắc nhở.
Những lão già kia tuy rằng có thực lực mạnh mẽ, đối với tính
mạng không hề quan tâm nhưng đối với quốc gia lại vô cùng yêu
quý.
Quái vật ở nơi này lấy nội thành làm trung tâm, phân bố ở xung
quanh, càng đến gần tòa thành, đẳng cấp và thực lực của quái vật
càng mạnh. Bây giờ đám người Thạch Trung Ngọc cũng chỉ dám duy trì
một khoảng cách tương đối an toàn với tòa thành để không làm kinh
động đến pháp sư vong linh ở bên trong.Tuy vậy,dọc theo con đường
này cũng xuất hiện hành thi cao cấp hơn những con trước đó, ví dụ
như kỵ sĩ vong linh. Kỵ sĩ vong linh cũng xem như một chủng loại do
xương khô tiến hóa thành, nhưng mà vẫn tốt, năng lực nhận biết yếu
ớt của những bộ xương trước vẫn còn sót lại, bằng không thì ngụy
trang của đám người Thạch Trung Ngọc chỉ sợ cũng chẳng có tác dụng
gì, như thế thì đường đi sẽ càng xa hơn.
Kỵ sĩ vong linh cưỡi trên xương ngựa, đi tuần tra một cách chậm
rãi, quan sát đám người, kỵ sĩ vong linh này gần linh giống như
không có trí tuệ, so ra còn không bằng Tira.
Tuy rằng đôi khi nhìn giữa bọn chúng sẽ có hành vi giao lưu với
nhau, nhưng chẳng qua cũng chỉ nhìn nhau một chút, sau đó ngọn lửa
linh hồn bên trong xương sọ lóe lên vài lần mà thôi. Bọn chúng
giống như là giao lưu tinh thần.
Đám người Thạch Trung Ngọc rất nhanh đã tới khu vực thành nam. Ở
đây có kho lương chữ Vàng, mọi người liền thương lượng xem có nên
dò xét kho lương bên trong một chút hay không, dù sao cũng là kho
lương nên sẽ có khả năng xuất hiện Quý Ly.
Nhưng ngộ nhỡ nơi này lại nhảy ra một tên giống với Tira, vậy
thì cũng nguy hiểm. Sau khi bàn bạc một chút, mọi người cho rằng
vẫn nên đi vào nhìn một chút thì tốt hơn.
Thật ra bố cục bên trong thành cũng không thay đổi nhiều, cũng
giống như con đường trước đó, không có gì khác biệt. Nhưng lần này
không xuất hiện móng vuốt quỷ nào, thậm chí đến gần kho lương cũng
không xuất hiện con quái vật nào.
Mọi người thận trọng, từ từ tiến vào kho lương, cũng không phát
hiện thứ gì ra tay đánh lén
- Oành! – Bàn chân to lớn của Thạch Trung Ngọc đá văng cửa gỗ
rách nát. Bên trong lại có mùi nấm mốc khiến người ta buồn nôn kia
cùng một người phù đầy nấm mốc cao lớn, không có thứ gì khác.
- Nhìn thấy thứ này ta liền có cảm giác không may – Thạch Trung
Ngọc chỉ vào đống nấm mốc kia chửi mắng.
Quay người rời khỏi kho lương trong tháp, đám người đi đến bên
cạnh mấy căn nhà lầu. Mọi người đi xem trong phòng của nhân viên
quản lý sẽ có thứ gì không có 。
Rất nhanh đã tới gần căn nhà lầu cửa gỗ, vẫn không có động tĩnh
gì khác.
- Chẳng lẽ ở đây không có đồ vật ? – Thạch Trung Ngọc ngạc nhiên
nói
- Chẳng lẽ anh còn mong sẽ có đồ vật sao ? – Cơ Như Nguyệt lườm
một cái. Thạch Trung Ngọc đành buông tay, liền chuẩn bị đạp cửa.
Đúng lúc này, hiện tượng kì lạ đột nhiên phát sinh