Đột nhiên, có một vật gì đó phun từ trong phòng ra ngoài. Cánh
cửa gỗ cũ kỹ nhanh chóng biến thành một mớ hỗn độn.
Trước chuyện bất ngờ thế này Thạch Trung Ngọc cũng giật mình,
nắm chặt Đao Chiến Thần chém về phía vật màu trắng kia. Nhưng vật
kia bỗng nhiên tỏa ra tứ phía, cũng không tính là tỏa ra tứ phía vì
lúc tỏa ra chúng vẫn liền với nhau. Chớp mắt, vật màu trắng đó biến
thành một tấm mạng nhện cực lớn.
Có vẻ như nó là một tấm mạng nhện rộng tầm năm mét, trực tiếp
bọc đám người Thạch Trung Ngọc bên trong. Tấm mạng nhện dính đầy
chất nhờn dính vào người Thạch Trung Ngọc, nhanh chóng dính chặt
lại, làm Đao Chiến Thần trong tay Thạch Trung Ngọc không hoạt động
được. Bởi vì chỉ cần Đao Chiến Thần hơi động một cái thôi là mạng
nhện sẽ dính lên Đao Chiến Thần, Thạch Trung Ngọc càng di chuyển,
mạng nhện càng dính nhiều.
Về sau, mọi người bị dính hết vào với nhau, tấm mạng nhện như
đang bao phủ lấy bọn họ.
- Ha ha, các ngươi chính là người đã giết hại Tira?
Một giọng nói trầm thấp từ trong phòng truyền ra. Giọng nói này
vừa giống giọng con trai, vừa giống giọng con gái, làm mọi người
không thể đoán được giới tính của người phát ra âm thanh này. Tiếp
đó, trên bức tường làm bằng đỗ đã mục nát, đột nhiên xuất hiện mấy
cái móng vuốt. Ngay lập tức vung qua làm bức tường vỡ vụn.
Một thứ giống như một con nhện, từ trong phòng bò ra.
Nó có thân thể của một con nhện, nhưng nửa thân trên lại là một
phụ nữ đang khỏa thân một nửa. Trên khuôn mặt trắng bệch đó lại
xuất hiện một đường ranh giới rất rõ ràng. Một bên mặt là một mỹ nữ
tuyệt trần, làn da căng mọng, da dẻ hồng hào, rất đỗi mê người.
Nhưng nửa bên kia lại là một gương mặt không một chút máu thịt nào,
chỉ có một lớp da mỏng dính trên mặt. Một gương mặt, lấy mũi làm
tâm mà chia thành hai phần, có diện mạo khác nhau hoàn toàn, làm
người ta có chút khó chịu khi nhìn thấy.
- Ta là Lisa, các ngươi có thể gọi ta là Lisa, hoặc là,
Bruce.
Con quái vật đó cười khúc khích, lúc nói Lisa thì là giọng nói
trong trẻo, dễ nghe của một người con gái, nhưng lúc nói đến Bruce
thì lại là giọng nói trầm trầm, u ám của một người con trai.
- Song trùng nhân cách?
Thạch Trung Ngọc khó hiểu hỏi.
- Không, chỉ là một cơ thể thôi.
Lisa nhẹ nhàng nói, sau đó giọng nói nhanh chóng chuyển thành
giọng của Bruce.
- Chỉ là phân ra thành hai linh hồn thôi.
(Dưới đây, nếu là giọng của con gái thì là Lisa, còn giọng con
trai thì là Bruce)
- Được rồi, được rồi.
Thạch Trung Ngọc sờ lên mũi mình theo thói quen thì phát hiện ra
tay mình đã bị dính chặt lại, không thể động đậy. Lúc này hắn mở
miệng để nói thôi cũng có chút khó khăn.
- Vậy, Lisa và Bruce, các ngươi nhốt bọn ta ở đây có ý gì?
- Ồ, đừng nghĩ bọn ta ngu ngốc như gã Tira kia chứ.
Bruce lạnh nhạt nói.
- Các ngươi cũng quá xem nhẹ trí thông minh của bọn ta rồi
đi.
Lisa tức tối nhìn về phía Thạch Trung Ngọc rồi nói. Nhưng mà một
con mắt bên trong toàn là lửa giận, một con mắt lại toàn là sự lạnh
lùng, cảm giác này có chút kỳ lạ.
- Cái chỗ bị bỏ hoang này toàn là những thứ ghê tởm gì vậy!
Thạch Trung Ngọc không nhịn được mà hét lên. Sau đó quay đầu lại
nhìn Cơ Như Nguyệt nói:
- Như Nguyệt à, trực tiếp dùng lửa đốt cháy đống mạng nhện này
đi.
Cơ Như Nguyệt lườm hắn một cái, rồi sau đó mạnh mẽ dẫm một cái
lên mặt đất. Dưới chân mọi người nhanh chóng xuất hiện một ngọn lửa
màu xanh lục. Thạch Trung Ngọc cảm giác như mình đang đứng ở giữa
một sa mạc nóng nực, xung quanh cơ thể là ngọn lửa có nhiệt độ tận
mấy nghìn độ nhưng dưới sự bảo vệ của hệ thống, bọn họ cũng chỉ cảm
thấy như năm mươi mấy độ mà thôi. Đống mạng nhện quấn quanh người
và ở xung quanh bị ngọn lửa mấy nghìn độ thiêu thành tro.
- Ta đúng không thích cảm giác bị gò bó như thế này, cảm giác bị
gò bó này làm ta cảm giác như là đang bị SM (*), có chút không
thoải mái!
(*) Bạo dâm.
Thạch Trung Ngọc lắc đầu nhẹ một cái, sau đó vươn tay ra, vung
vẩy cái chân.
- Hứ!
Lisa hừ một tiếng, hai con người (cũng chính là một cái miệng)
đồng thời mở miệng, lại phun ra một vật màu trắng.
- Chết tiệt, hóa ra thứ dính dính này là nước bọt của các
ngươi?!
Thạch Trung Ngọc hét lên, nhưng lần này không còn ngu ngốc chém
đao về phía vật đó nữa rồi. Những người đứng đằng sau cũng hiểu
nhanh chóng tản ra.
Nhưng lần này, vật màu trắng này không có tản ra, mà chúng rơi
ngay trên đất. Thạch Trung Nhân nhìn hình dạng này có chút quen
thuộc, Trứng thú nuôi?
- Chẳng nhẽ, hôm nay được tặng Trứng thú nuôi?
Thạch Trung Ngọc có chút hoang mang, hắn hỏi.
Nhưng, rất nhanh, quả trứng đó bắt đầu nứt ra, từng con nhện nhỏ
một chậm rãi bò ra từ bên trong.
Cái gì vậy? Thạch Trung Ngọc dùng Thuật kiểm tra.
- Nhện nổ, cấp năm mươi. Nhện nổ sinh ra từ trong bụng mẹ, tốc
độ di chuyển rất nhanh. Chú ý, đừng tiến lại gần nó, bởi vì, nó sẽ
nổ!
Cái gì? Còn có thứ có thể nổ? Thạch Trung Ngọc vẫn còn ngơ ngác,
một con nhện nhỏ đã nhanh chóng bò đến ngay dưới chân Thạch Trung
Ngọc. Phải biết rằng, trứng nhện ở cách Thạch Trung Ngọc ít nhất
phải tầm bảy tám mét, Thạch Trung Ngọc cũng vẫn luôn nhìn nó, nhưng
hình như nó chỉ cần dùng thời gian một phần mười tích tắc đã có thể
bò đến dưới chân Thạch Trung Ngọc, tốc độ này cũng nhanh quá đi.
Thạch Trung Ngọc còn đang cảm thán tốc độ của con nhện này, nhưng
con nhện nổ này không hề mất tập trung. Cơ thể nhanh chóng phồng
lên.
Một con nhện chỉ nhỏ như quả bóng tennis thôi nhanh chóng to
bằng một cái bánh tráng nướng, sau đó.
- Bùm!
Một chất dịch màu xanh lục bắn ra ngoài.
- Bạn đã trúng độc!
- Bạn trúng độc càng ngày càng nặng!
- Bạn bị trúng độc càng ngày càng nặng!
- Bạn bị trúng độc càng ngày càng nặng!
Nhanh chóng một loạt thông báo của hệ thống vang lên, Thạch
Trung Ngọc nhanh chóng nhìn lượng máu và trạng thái của mình.
- Trạng thái trúng độc sâu!
Lượng máu đang giảm đi với tốc độ một giây tám phần trăm.
Chết tiệt, chỉ một con nhện nhỏ thôi nhưng độc của nó cũng lợi
hại quá đi! Nhanh chóng tìm một viên thuốc giải độc cao cấp trong
bao trang bị, lập tức cho vào miệng.
- Thuốc giải độc cao cấp có hiệu nghiệm, giảm lực sát thương của
độc tố. Bây giờ đang ở trạng thái trúng độc trung bình!
Chết tiệt, Thạch Trung Ngọc lại nhanh chóng lấy ra một đống
thuốc giải độc cho vào miệng.
Thứ này cũng khủng bố quá đi. Cũng không biết Thạch Trung Ngọc
đã bao nhiêu lâu không bị trúng độc rồi, thứ này cũng quá ghê tởm
đi.
Lisa cười nhẹ, nhìn Thạch Trung Ngọc đang chân tay loạn xạ cho
thuốc giải độc vào miệng. Rất nhanh lại mở miệng ra, lần này, liên
tiếp phun ra mấy chục vật màu trắng kia.
- Chết tiệt! Còn chưa xong nữa hả!
Thạch Trung Ngọc mắng một câu. Rất rõ ràng rằng chất độc trong
những thứ này sẽ mạnh hơn. Lần này lại một lần phun ra mấy chục thứ
màu trắng đó, nếu chúng chết bên cạnh mình rồi nổ tung, có lẽ tính
mạng này cũng khó giữ. Chỉ cần một giây, lượng máu nhanh chóng về
không.
- Gào!
Vẫn là Cơ Nguyệt Như phản ứng nhanh, nhanh chóng dậm chân. Trước
mặt Thạch Trung Ngọc lập tức xuất hiện một đám lửa màu xanh
lục.
Những quả trứng nhện được phun ra kia đều rơi trúng phạm vi nổ
của ngọn lửa xanh lục kia. Không cần nói, tuy rằng độc tố của lũ
nhện này rất mạnh. Nhưng chỉ cần vẫn đang ở trạng thái ở trong
trứng, thì dưới sự ảnh hưởng của nhiệt độ cao như thế này, chắc
chắn sẽ bị cháy chết.
Nhưng mà, cũng đừng nói, dùng lửa để đối phó lũ nhện này đúng là
một phương pháp tốt!