Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
Dịch: Tiêu Dao
---------------------
Thấy chiêu thức của mình bị Cơ Như Nguyệt phá hỏng, Lisa liền
trở nên tức giận. Nửa khuôn mặt xinh đẹp của cô nhăn nhó lại.
- Đám bò sát hai chân đáng ghét.
Bruce gầm thét, để nuôi dưỡng ra những quả trứng nhện này phải
bỏ hết bao nhiêu thời gian và công sức, cũng không thể dùng một
cách tùy tiện được. Vừa rồi đã phải dùng rất nhiều để giết được
Thạch Trung Ngọc, thế mà không ngờ lại không có chút hiệu quả
nào.
- Con nhện sáu chân đáng thương này !
Thạch Trung Ngọc chửi thẳng vào mặt của Bruce và Lisa.
Hai con quái vật kia liền tức điên lên gầm thét, hai cái chân to
cứng cắm thật mạnh xuống mặt đất.
Ngay tức khắc, từng lớp đất đột nhiên trồi lên ngay dưới chân
của bọn nó, từng lớp từng lớp đất đá nối tiếp nhau không dứt, chạy
thẳng tới chỗ bọn Thạch Trung Ngọc.
Đây là một đòn tấn công rất bất ngờ, dường như phạm vi của nó
rộng tới hơn hai mươi mét, lớp đất trồi lên cao hơn một mét, giống
như là sóng biển vậy. Ngay trong chớp mát, đòn tấn công nhanh chóng
lan đến trước mặt Thạch Trung Ngọc.
- Ta giết !
Thạch Trung Ngọc hét to, sau đó lập tức nhảy lên cao, vượt qua
lớp đất xung kích đang trồi lên kia, vọt thẳng tới phía trước.
Mọi người ở sau cũng nhanh chóng phản ứng, tuy có vẻ như là lớp
đất xung kích cao một mét này là rất cao, nhưng vẫn có cách để
tránh được. Đạo tặc và Cung thủ đều mang thuộc tính nhanh nhẹn và
nhảy cao. Mà Pháp sư thì có thể dịch chuyển để né đòn. Còn Mục sư
thì dùng lá chắn đỡ đòn từ chính diện là được, tuy đòn tấn công này
là bất ngờ và mạnh mẽ nhưng khi đánh trực diện vào Khiên Thánh
Quang cũng không gây được tổn thương gì quá lớn.
Dĩ nhiên là chiêu thức này của nó cũng không chỉ đơn giản như
vậy, nếu chỉ có một chiêu thức đơn giản chẳng gây được tổn thương
gì như thế, cũng thật xin lỗi với thân phận Boss Tử Kim cấp 55 của
hai con này rồi.
- Vua Nhện Hang Tà Ác, level 55, Boss Tử Kim. Sinh vật thuộc
chủng Vong linh, một thân thể chứa hai linh hồn, nhớ cẩn thận với
chiêu thức của nó.
- Ầm!
Mọi người vừa mói né được đòn tấn công bất ngờ kia, nhưng những
cột đá nhô lên kia lại đột nhiên phát nổ. Từng mảnh đá vỡ vụn bắn
tứ tung.
- Ta giết!
Thạch Trung Ngọc lại quát lên, lại nhảy lên lần nữa, vô số mảnh
đá vỡ vụn bắn trực tiếp lên lưng hắn. Tuy những mảnh đá này cũng
không tính là sắc bén, nhưng sức bắn lại mạnh kinh khủng.
Đến Thạch Trung Ngọc mà cũng dính phải chiêu thức này, chớ nói
gì đến những cô gái kia. Hướng Lâm vẫn còn đỡ, có được Khiên Thánh
Quang che chắn. Thiên Hắc Bất Sát Nhân cũng lấy ra một cái áo
choàng màu đen trùm lên người mình. Còn Tuyết Sương Yên cùng với Lý
Lan lại bị những mảnh đá vụn kia bắn thẳng vào trên người. Mà hai
người họ cũng không có lớp áo giáp dày như Thạch Trung Ngọc, cả hai
chỉ mặc một lớp giáp da mỏng, ngay tức khắc, lớp da mềm mại trắng
trẻo của bọn họ lập tức trở nên đỏ chót.
Cơ Như Nguyệt thấy tình huống không ổn, lập tức lấy ra chiếc
Khiên Lửa che trước người, miễn cưỡng đỡ được chiêu này. Nhưng
Dương Tử không kịp phản ứng nhanh như thế, nhưng cô lại rất thông
minh, nhanh chóng ngã nhào xuống đất. Bản năng giống như là một
người chiến sĩ khi nhìn thấy lựu đạn vậy, nhanh chóng nằm sấp người
xuống. Vì đó cũng tránh được đòn đánh này.
Tuy rằng Thạch Trung Ngọc nhận rất nhiều công kích, nhưng mà HP
của hắn cũng không có bị tụt nhiều. Cứ bổ trực diện về phía hai con
quái kia.
Vua Nhện Hang Tà Ác nhìn có vẻ giống như là một con quái hệ phép
thuật hơn, thế nên Thạch Trung Ngọc đưa ra một quyết định đó là áp
sát rồi cận chiến với nó.
Thấy Thạch Trung Ngọc xông tới, Bruce lại cười quỷ dị. Con Vua
Nhện Hang Tà Ác lại là một trong số ít quái vật có thể vừa dùng
pháp thuật đánh tầm xa, vừa có thể cận chiến, phân ra rõ ràng, Lisa
đảm nhiệm công kích phép thuật tầm xa, còn Bruce là cận chiến.
Thạch Trung Ngọc nắm chặt Đao Chiến Thần trong tay, hung hăng bổ
về phía đầu của Vua Nhện Hang Tà Ác. Cứ duy trì như thế này, chắc
chắn sẽ có lúc chặt bỏ được đầu của hai con này. Thạch Trung Ngọc
cũng không tin là con boss này lại có cơ thể quỷ quái như là gã
Tira lần trước.
Mặc dù gã Tira có được một thân thể khá là quỷ dị, gần như là
miễn toàn bộ công kích vật lý. Nhưng gã vẫn phải chịu chết với công
kích phép thuật thôi. Trong game này, ngoại trừ Thần chủ của hệ
thống, hẳn là sẽ không có con boss nào lại hoàn hảo từ đầu đến
cuối.
- Cú Đánh Suy Yếu!
Thạch Trung Ngọc ra chiêu, định làm suy yếu lớp phòng ngự của
Vua Nhện Hang Tà Ác, để những công kích sau sẽ gây ra tổn thương
mạnh hơn.
Nhưng vẻ mặt của Bruce vẫn nở nụ cười mỉa mai tà ác, hai cái
chân tráng kiện phía trước đột nhiên đâm tới Thạch Trung Ngọc với
một tốc độ khó có thể tin nổi. Dù Thạch Trung Ngọc không thấy rõ
đòn này, nhưng trong lòng hắn có một dự cảm không tốt. Vội vã rút
đao lại, nhún chân nhẹ rồi xoay người.
Hai chân trước của Bruce trực diện áp sát vào chiến giáp Monbeus
của Thạch Trung Ngọc, rồi nhanh chóng xẹt qua, vô số tia lửa lóe
lên tung tóe. Không ngờ đôi chân trước của con Vua Nhện Hang Tà Ác
này lại cứng gần ngang bằng với chiến giáp Monbeus. Thạch Trung
Ngọc tức thì đổ mồ hôi hột. Không dám tiếp tục lấn tới, nếu không
thì chỉ cần một khoảng thời gian ngắn là con boss này sẽ đâm thủng
áo giáp của mình rồi.
Level càng tăng cao lên, Thạch Trung Ngọc cũng càng cảm thấy có
chút bất mãn với chiến giáp Monbeus. Dù sao cũng là nửa bậc Tiên
khí, lại không thể tăng lên 4 sao. Khi đối đầu với những con boss
cấp cao, sức mạnh phòng ngự của chiến giáp đã dần lộ ra thiếu
hụt.
Bruce thấy chiêu vừa rồi của mình còn chưa đánh trúng Thạch
Trung Ngọc, trong lòng nó đã thấy hơi kinh ngạc. Nhưng động tác của
nó cũng không dừng lại, rút lại chân trước, rồi lại nhanh chóng đâm
tiếp về phía Thạch Trung Ngọc với tốc độ nhanh như chớp. Gần như
Bruce đã thấu hiểu triệt để cách đánh Vô kiên bất phá, Duy nhanh
bất phá rồi. Chỉ có một chiêu công kích cận chiến duy nhất, không
có chiêu gì khác, nhưng mà nó lại có một đôi chân trước cực kỳ sắc
bén, cực kỳ nhanh nhẹn.
Dù rằng chỉ có một chiêu, nhưng một chiêu này thôi, đã hạ gục
không biết bao nhiêu đối thủ. Thạch Trung Ngọc có thể dựa vào linh
cảm của mình để tránh thoát đòn đánh nhanh khủng khiếp ấy, đúng là
may mắn.
Sau khi biết được tốc độ nhanh vô cùng của Bruce này, Thạch
Trung Ngọc bắt đầu cẩn thận hơn. Chỉ cần thấy chân trước của Bruce
nhúc nhích một tí là sẽ lập tức xoay người né tránh. Chiêu này của
Bruce là đòn đánh trực diện, dù có tốc độ nhanh, nhưng cũng phải có
thời gian để nó quyết định phương hướng, mới có thể ra chiêu. Thạch
Trung Ngọc bắt được mánh khóe này, dễ dàng né tránh từng đòn từng
đòn công kích của Bruce.
Mười mấy lần ra đòn mà vẫn không đâm trúng Thạch Trung Ngọc,
Bruce đã tức sôi máu. Đòn đánh của nó lại càng tăng thêm tốc độ,
mấy lần tránh né tiếp theo của Thạch Trung Ngọc cũng vô cùng mạo
hiểm. Cứ mãi xoay người, uốn éo như thế cũng không phải là cách,
bởi nó cực kỳ tiêu hao thể lực, Thạch Trung Ngọc cũng không hiểu
nổi, mấy cụ già ngoài công viên cứ uốn éo múa nhảy thế này mà vẫn
khoan khoái, còn mình chỉ mới làm vài lần đã thấy mệt thế rồi
đây?
Tuy có thể né được đòn công kích của Bruce, thế nhưng Thạch
Trung Ngọc cũng không có biện pháp nào khác để đối phó được với đòn
đánh này. Tốc độ của nó quả thật là quá nhanh, nếu Thạch Trung Ngọc
muốn đổi thành thế tấn công Bruce, vậy thì dĩ nhiên là tốc độ né
tránh sẽ chậm lại, như vậy sẽ bị nó bắt được cơ hội rồi sẽ bị đôi
chân có tốc độ kinh hoàng của nó đánh trúng. Thạch Trung Ngọc cũng
không có đủ lòng tin với chiến giáp Monbeus của mình như trước.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự đáng sợ, phiền não của
chức năng chân thật hóa trận chiến.