Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Trước bia đá màu vàng.
Tất cả mọi người đều khẩn trương, không biết vị Sáng Thế Thần này có thưởng thức thế nào, đợi lát nữa mới biết được rõ ràng!
Một lúc sau, giọng nói trên tấm bia đá màu vàng vang lên.
- Trong chữ không có hương vị say đắm, nhưng nếu ngẫm lại, lại có thể cảm nhận được sự say đắm giữa nam và nữ, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.
Mẹ nó!
Loại thơ này mà cũng đạt tiêu chuẩn à?
Tất cả những thư sinh đọc sách đều trợn mắt há mồm, ai cũng có cảm giác mình không hiểu nổi thế giới này nữa!
Nếu như Sáng Thế Thần cũng không biết xấu hổ như vậy, điều này chẳng phải có nghĩa là, thế giới dùng chữ tiện để làm vinh quang sao?
Mà bọn họ cố gắng đọc sách thành hiền nhiều năm như thế, không hề được tính là nhà văn hóa gì cả.
Bởi vì bọn họ không làm được thơ tình, hoàn toàn không lĩnh ngộ được chân lý của việc nghiên cứu học vấn.
- Quá tốt rồi.
Nguyễn Tiểu Thất kích động nhảy dựng, đây là lần đầu tiên hắn được công nhận mình có học vấn, là được Sáng Thế Thần công nhận đấy, cảm giác này thật là thoải mái.
Bất Tử Hiên Thiếu sau lưng Vương Hạo ảo não thờ dài, nếu như thời gian có thể quay lại, hắn sẽ cố gắng học tập thật tốt.
Bởi vì hắn hiểu rõ mình có thừa tiện khí, nhưng tiện phẩm chưa đủ, so với Vương Hạo và Nguyễn Tiểu Thất thì còn chưa được.
Đúng lúc này, tiếng nói kia vang lên lần nữa.
- Còn có ai muốn bổ sung không? Nếu như có, vậy thì tất cả vầng sáng sẽ thuộc về người này…
Tất cả mọi người đều nhìn Vương Hạo, ở đây cũng chỉ có hắn mới có thực lực nghiền ép Nguyễn Tiểu Thất, còn lại thì không ai đủ tư cách nữa cả.
Vương Hạo lại cười nói.
- Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh.
Duyên cớ sao chỉ mình ta ở trong núi này.
- Mả mẹ nó!
Tất cả mọi người nhịn không được chửi bậy một tiếng, trong lòng cho Vương Hạo 1 like.
Câu này đúng là tao nhã mà không phóng đãng, hạ lưu mà không mất nội hàm.
Không chỉ miêu tả sự say đắm một cách sinh động, thậm chí còn không nhìn ra chút xấu xa nào trên mặt chữ.
Đương nhiên, cái câu "Duyên cớ sao chỉ mình ta ở trong núi này" đặc biệt ở chỗ, mặc dù Sáng Thế Thần có thích dòm gái trong nhà tắm đi nữa, hay là mê đắm dãy núi thì cũng có thể áp dụng hoàn mỹ.
Tất cả mọi thư sinh đều sùng bái nhìn Vương Hạo, đến hôm nay bọn họ mới phát hiện ra, thì ra một bài thơ tuyệt diệu không chỉ có thể lừa người đời bằng mặt chữ, mà còn che giấu cả suy nghĩ hạ lưu của tác giả nữa.
Đôi mắt Triệu Y Linh lóe lên ánh sáng, cô phát hiện lúc Vương Hạo thể hiện tài năng văn học chính là lúc hắn đẹp trai nhất, giống như lần đầu tiên mà cô gặp mặt hắn, Vương Hạo chính là nhân vật nổi bật nhất giữa đám đông.
Lăng Tiêu nhịn không được cảm khái.
- Sư đệ đúng là sư đệ, không chỉ có danh tiếng là ma vương chấn động Đa Nguyên Vũ Trụ, mà ngay cả thơ tình cũng nhanh chóng truyền đi khắp bốn phương, đúng là làm cho người khác phải bội phục, phục sát đất!
- Lão đại, ngài là người mạnh nhất, giỏi nhất, sáng chói nhất, kiêu ngạo nhất…
Hai đứa đàn em Tiễn Vạn Dương, Trần Diệu kích động đến nhảy dựng lên, điên cuồng đánh call cho Vương Hạo.
Vương Thiên Dật thở dài nói.
- Là do ta có lỗi với đứa nhỏ này, lúc nó lớn lên thì không ở bên cạnh nó, làm cho đứa bé lại đi lên con đường này.
Lâm Thi Kỳ rưng rưng nước mắt nói.
- Thiên Dật ca, không phải lỗi của anh, nếu năm xưa em không quay về Băng Cung, vậy thì Hạo Nhi sẽ càng thêm ưu tú hơn rồi.
Vương Thiên Dật ôm Lâm Thi Kỳ vào lòng, nói nhỏ.
- Thi Kỳ, em không nghĩ là chúng ta nên sinh thêm một đưa sao? Anh cả đã không cứu nổi nữa rồi!
Lâm Thi Kỳ đẩy Vương Thiên Dật ra, lạnh lùng nói.
- Ngươi mới không cứu nổi, Hạo Nhi chỉ là hơi mặt dày một chút, nhưng nhân phẩm vẫn rất tốt, còn nữa, ngay cả Sáng Thế Thần cũng không biết xấu hổ như thế, điều này chứng minh rằng Hạo Nhi không hề đi sai đường.
Trong lòng bốn cô gái Hạ Vi Vi, Tuyết Thiên Cầm, Nhạc Huyên, Mạnh Manh Manh nhịn không được nói tục trong lòng, ánh mắt của sư phụ các cô có vấn đề sao? Với cái tính cách vô sỉ kia của Vương Hạo, nhân phẩm mà vẫn tốt à?
Đúng lúc này, tiếng nói trên bia đá màu vàng lại vang lên lần nữa.
- Đáp án hoàn mỹ, nhận được quầng sáng hộ thân!
- Xíu… Xíu…
Một giây sau, từng tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Vương Hạo, chỉ thấy những đốm sáng nhỏ bay từ bốn phương tám hướng, sau đó giống như những con đom đóm nhỏ, tạo thành quầng sáng màu vàng kim quanh người Vương Hạo.
Vương Hạo quay đầu nhìn về phía Sát Thần, nhíu mày nói.
- Người quái dị, ngươi nhìn thấy sao, đây mới gọi là làm thơ!
- Ngươi…
Sát Thần tức đến mức toàn thân run rẩy, có loại xúc động hận không thể bất chấp tất cả mà giết Vương Hạo.
Bởi vì hắn phát hiện Vương Hạo quá đáng sợ, nếu như để cho hắn ta leo lên Thông Thiên Chi Lộ thành công, sau đó chiếm được Thần Cách, vậy thì chắc chắn Cực Nhạc Tịnh Thổ sẽ đại loạn, mà bản thể của hắn cũng phải chết không nghi ngờ.
Chiết Mộc mở miệng nói.
- Sát Thần đại nhân, ta biết ngươi đang lo lắng cái gì, mặc dù chiến lực của Vương Hạo rất kinh khủng, nhưng không phải là không có biện pháp đối phó hạn.
Sát Thần cau mày nói.
- Không lẽ ngươi muốn mượn lực lượng của Viễn Cổ Thần Ma?
Chiết Mộc cười cười đầy tự tin.
- Sát Thần đại nhân yên tâm, qua nhiều thời đại Thần Tuyển Chi Tử nghiên cứu, chúng ta đã có thể mượn lực lượng của Viễn Cổ Thần Ma, tuyệt đối không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Sát Thần nhắc nhở.
- Lúc ngươi sử dụng thì phải cẩn thận, nếu như để Viễn Cổ Thần Ma chạy mất, Vậy thì hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi đâu.
Chiết Mộc vỗ mạng bộ ngực, cam đoan.
- Sát Thần đại nhân yên tâm, tiểu nhân biết rõ chừng mực.
Đúng lúc này, chữ trên bia đá màu vàng lại thay đổi, trên đó viết: Sừ Hòa Nhật Đương Ngọ, mời ngươi phát huy sức tưởng tượng của mình, viết tiếp câu chuyện người, nhắc nhở thân thiện rằng, viết được càng nhiều càng tốt.
Bỗng nhiên Sát Thần kích động đến mức nói năng lộn xộn.
- Sừ Hòa Nhật Đương Ngọ, hóa ra là Sừ Hòa Nhật Đương Ngọ, Bản Thần đã nghe Sáng Thế Thần đọc ra, Bản Thần đã nghe qua, tuyệt đối không sai, Bản Thần còn nhớ rất rõ…
Chiết Mộc nhấc tay, cao giọng hô.
- Sát Thần uy vũ, hồng phúc tề thiên!
- Sát Thần uy vũ, hồng phúc tề thiên!
Người ngựa sau lưng Sát Thần cũng giơ tay hét lên.
Vương Hạo hơi sững sờ, cảm giác có chỗ nào không thích hợp, một tên tiện nhân mà có thể sẽ dành cho người khác biết đáp án sao?
Sát Thần cho Vương Hạo một ánh mắt muốn gây chuyện, sau đó kêu lớn.
- Sừ Hòa Nhật Đương Ngọ, nữ nhân vô căn cứ, nhàn đến không gì làm, chi bằng đấu địa chủ.
- Phụt…
Vương Hạo phun ra trong nháy mắt, quả nhiên Sáng Thế Thần là đồng hương với hắn, thậm chí cả đấu địa chủ cũng mang ra dùng.
Giọng nói trên bia đá vang lên.
- Trả lời sai, mở ra hình thức trừng phạt!
- Ầm ầm…
Vừa dứt lời, một tiếng sấm rền vang tận hư không.
- A…
Một giây sau, tiếng kêu như heo bị chọc tiết của Sát Thần cũng vang tận mây xanh.
- Sát Thần đại nhân, ngài không sao chứ?
Chiết Mộc kinh hãi, vội vàng bước lên đỡ Sát Thần dậy, chỉ là bây giờ Sát Thần đã bị biến dạng mất rồi.
Tất cả mọi người đều cho Sát Thần một ánh mắt thương hại, một giây trước bọn họ còn cho rằng Sát Thần và Sáng Thế Thần có quan hệ không tồi, một giây sau lại bị Sáng Thế Thần đánh mặt ngay, ai thấy cũng đều đau quá.
- Vì sao người bị thương luôn là ta? Rõ ràng năm xưa Sáng Thế Thần đã đọc bài thơ này rồi mà?
Sát Thần uất ức muốn khóc, bây giờ hắn mới phát hiện ra tâm tư của Sáng Thế Thần thật là khó đoán.
Chương 1000 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]