“Ách…”
Tươi cười trên mặt tất cả mọi người đều cứng đờ, sau đó phát ra tiếng cười cạc cạc như vịt, giống như bị ai bóp cổ.
Bọn họ thật sự không thể tin được, vừa rồi nghe được bốn chữ câu trả lời chính xác.
- Phi…
Tất cả đồng bào nữ đều đỏ mặt hừ một tiếng, bọn họ phát hiện Sáng Thế Thần lại là đồ lưu manh không đứng đắn.
Vương Hạo cười đắc ý.
- Ha ha, thấy không? Bản tài tử đúng là đệ nhất tài tử của Đa Nguyên Vũ Trụ, là một truyền kỳ không thuộc về nhân gian, các ngươi nhanh đến đây cúng bái đi!
Khóe mắt ba người Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Băng Lộ co rút, các cô hoàn toàn không thể nào tưởng tượng nổi, Sáng Thế Thần cao cao tại thượng, lại ra loại đề bài hạ lưu thế này.
Mà điều làm cho ba cô cảm thấy không thể tin nhất đó là, Vương Hạo lại có thể nhanh chóng trả lời đúng.
Điều này đã chứng minh được câu danh ngôn kia, tiện nhân đều có tiện nhân đi cùng, hai tiện nhân chính là một đôi đấy.
- Đáng chết, sao bản thần lại không nghĩ đến điều này chứ?
Sát Thần cực kỳ ảo não, mọi người ở Cực Lạc Tịnh Thổ đều biết Sáng Thế Thần chính là một tên tiện nhân, sao hắn lại không nghĩ đến phương diện đó cơ chứ?
Đương nhiên, chẳng ai có thể nghĩ đến chuyện này được, đường đường là Sáng Thế Thần cao cao tại thượng, vậy mà từ đầu đến cuối là một tên tiện nhân.
Đúng lúc này, trên bia đá vang lên tiếng nói.
- Đáp án chính xác, nhận được ban thưởng quầng sáng hộ thân.
- Xíu xíu…
Một giây sau, từng tiếng xé gió dồn dập vang lên trong hư không.
Tất cả mọi người quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy bốn phương tám hướng trong Đa Nguyên Vũ Trụ có rất nhiều điểm sáng bay đến, giống như những con đom đóm nhỏ bay xung quanh Vương Hạo, hình thành màn bảo vệ màu vàng.
Vương Hạo tò mò hỏi.
- Quầng sáng hộ thân này có tác dụng gì?
Giọng nói trên bia đá trả lời.
Chỉ cần có quầng sáng này trên người, đợi đến lúc leo lên Thông Thiên Chi Lộ, áp lực sẽ giảm rất nhiều, hơn nữa quầng sáng này còn có thể chồng chất, bây giờ bắt đầu câu hỏi tiếp theo.
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sôi trào.
- Mả mẹ nó, đáp trúng đề mục còn có loại ban thưởng này.
- Sáng Thế Thần đúng là làm cho mọi người không thể đoán trước được, hoàn toàn không biết hắn đang suy nghĩ gì.
- Còn có câu hỏi tiếp theo, điều này chứng tỏ không chỉ có nhiêu đó quầng sáng đâu.
- Ngươi không nghe nói những quầng sáng này có thể chồng chất sau, điều này chứng tỏ quầng sáng không chỉ có một.
- Nếu như nhận được toàn bộ vầng sáng, vậy chẳng phải sẽ dễ dàng bò được lên trên Thông Thiên Chi Lộ sao?
- Đừng vui mừng quá sớm, nhìn cái đáp án câu hỏi vừa rồi mà xem, những câu khác tuyệt đối không hay đâu.
- Nói nhảm, ai có thể ngờ được Sáng Thế Thần cao cao tại thượng, lại ra câu hỏi hạ lưu như vậy chứ?
- Có lẽ Sáng Thế Thần không hạ lưu như thế, hắn chỉ nghĩ rằng đây là khó nghe.
- Cũng có lý, dù sao chúng ta không thể vì một câu hỏi mà cho rằng Sáng Thế Thần là một tiện nhân được.
- Ta có cảm giác, nếu Sáng Thế Thần thật sự là một tiện nhân, vậy thì chỉ có Vương Hạo mới có cơ hội trả lời đúng tất cả các câu hỏi.
- Ta cảm giác Nguyễn Tiểu Thất công tử cũng có hi vọng, nhưng bây giờ gặp được đại ma vương Vương Hạo thì cũng khó nói.
- Đừng nói chuyện nữa, câu hỏi hiện lên rồi kìa.
…
Tất cả mọi người ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy chữ trên bia đá màu vàng đã thay đổi, bên trên đó viết: Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh, mời viết ra câu tiếp theo, chủ đề là say đắm.
Mọi người sững sờ, chẳng phải đây là câu thơ ở câu hỏi trước sao?
Sát Thần vội vàng nói.
- Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh.
Do đứng xa, gần, cao, thấp, mà mỗi nhìn mỗi khác.
Giọng nói trên bia đá vang lên.
- Trả lời sai, mở ra hình thức trừng phạt.
- Ầm ầm…
Vừa dứt lời, một tiếng sấm vang vọng hư không nổi lên.
- Aaa…
Đồng thời, tiếng kêu thảm như giết heo của Sát Thần cũng vang vọng khắp nơi.
Mọi người xung quanh đều khẽ run rẩy, bọn họ thấy Sát Thần bị một luồng lôi điện màu đen bổ xuống, trên đầu còn bốc lên khói đen, thậm chí bọn họ còn nghe được mùi thịt nướng.
Nguyễn Tiểu Thất hoảng sợ kêu lên.
- Con mẹ nó, nếu trả lời sai câu hỏi thứ hai, vậy mà còn có trừng phạt nữa.
Sát Thần giận dữ hét lên.
- Vì sao câu hỏi thứ nhất có thể tùy tiện trả lời cũng không sao, mà câu hỏi thứ hai, trả lời sai thì phải chịu trừng phạt chứ?
Vương Hạo cười haha nói.
- Bởi vì ngươi quá xấu xí! Ngươi nghĩ Sáng Thế Thần là kẻ ngu, đưa cho ngươi một câu hỏi dễ dàng như vậy sao? Ta khuyên kẻ xấu xí như ngươi nên về nhà đọc sách cho nhiều vào, đừng có không có chuyện gì thì chạy ra dọa người như thế.
- Ngươi…
Sát Thần tức muốn hộc máu, một cỗ sát khí lập tức bao phủ lấy tất cả mọi người, không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.
Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi, chẳng lẽ Sát Thần muốn khai chiến với Vương Hạo sao?
Chiết Mộc vội vàng khuyên nhủ.
- Sát Thần đại nhân hãy bình tĩnh lại, bên Vương Hạo người đông thế mạnh, nếu chúng ta liều mạng thì không sáng suốt chút nào, ngài phải bình tĩnh đợi Thông Thiên Chi Lộ mở ra rồi nói sau.
- Hô hô…
Sát Thần hít sâu mấy hơi, cố gắng đè nén lại lửa giận của mình.
Thật ra hắn cũng hiểu rõ tình hình bây giờ của mình, nếu như thật sự khai chiến với Vương Hạo, vậy thì chắc chắn hẳn sẽ vô duyên với Thông Thiên Chi Lộ.
Bởi vì nhục thân của hắn sẽ không chịu nổi, điều này sẽ làm cho sự cố gắng của những năm qua sẽ trôi theo dòng nước.
Vì vậy, bây giờ hắn chỉ có thể nhẫn nhịn lại, đợi Thông Thiên Chi Lộ mở ra, hắn phải tính toán nợ nần cả gốc lẫn lãi với Vương Hạo.
Lông mày Khả Hinh hơi nhíu lại.
- Mọi người xem kìa, trên câu hỏi yêu cầu viết tiếp câu tiếp theo, điều này cũng có nghĩa rằng, Sáng Thế Thần yêu cầu chúng ta viết thêm câu phía dưới, hơn nữa đề thi này còn yêu cầu làm theo chủ đề là say đắm, vậy say đắm này là say đắm cái gì? Là say đắm dãy núi hay là say đắm gái trong nhà tắm đây?
Tất cả những người đọc sách xung quanh đều cảm thấy đắng chát, bọn họ cảm giác được suy nghĩ của Sáng Thế Thần này đúng là khó mà đoán được.
Mà nếu bây giờ trả lời sai, thì còn bị trừng phạt, điều này làm cho bọn họ không dám tùy tiện trả lời.
Khả Hinh quay đầu lại hỏi.
- Vương Hạo, ngươi thấy câu dưới nên viết thế nào mới được?
Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi vào Vương Hạo, dù sao người này cũng là tài tử duy nhất có thể trả lời câu hỏi của Sáng Thế Thần, không phải, là dâm tặc mới đúng.
Vương Hạo không để ý đến đám người đó, hắn quay đầu nhìn về phía Sát Thần, rồi bắt đầu lắc lư hát lên.
- Người quái dị, ôi chao người quái dị, la la la…
Đôi mắt của Tiểu Bạch lúc sáng lên, sau đó quay cái mông xù về phía Sát Thần, vừa lắc lư mông vừa hát theo Vương Hạo.
- Ngươi là người quái dị, la la la…
Tất cả mọi người đều xạm mặt, bọn họ phát hiện đại ma vương Vương Hạo còn tiện hơn nhiều so với truyền thuyết.
Đây là chưa bức Sát Thần tức chết tươi, thì không chịu bỏ qua đúng không?
Bốn cô gái Triệu Y Linh,Tiểu Hồ Ly, Bắc Nhạc, Băng Lộ nhịn không được xoa mi tâm, bọn họ cảm giác Tiểu Bạch không thể cứu nổi nữa rồi,cho dù các cô mời nhiều thầy dạy học đến dạy dỗ nó, thì cũng không thể đưa nó về chính đạo nữa rồi.
Sát Thần tức đến run người, nếu như ánh mắt có thể giết người, chắc chắn Vương Hạo đã chết trăm ngàn lần rồi.
Đúng lúc này, giọng nói bên trên bia đá lại vang lên.
- Thời gian trả lời câu hỏi thứ hai còn năm phút, bắt đầu đếm ngược!
- Đã đếm ngược rồi kìa!
Tất cả mọi người đều sửng sốt, chênh lệch giữa câu thứ nhất và thứ hai cũng lớn quá đi mất, không chỉ bị trừng phạt, còn hạn chế cả thời gian nữa.
Nguyễn Tiểu Thất ngẫm lại, yếu ớt nói.
- Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh.
Hai viên địa lôi ẩn trong lồng ngực, ta yêu tỷ tỷ ngực lớn.
*Sorry ae, mình bó tay phần thơ ca này, mong ae thông cảm
Chương 999 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]