Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 999: CHƯƠNG 998: PHƯƠNG PHÁP CHÍNH XÁC ĐỂ NỊNH NỌT

“Hazz…”

Cực Thiên Thánh Giả bất đắc dĩ thở dài, hắn không biết nên nói gì với vị tiểu sư phụ này mới tốt.

Rõ ràng là có chiến lực mạnh mẽ, lại suốt ngày không chịu đứng đắn, còn lấy việc ăn cơm mềm làm vẻ vang, không có chút tư thái mà cường giả nên có, đúng là một đóa hoa hiếm có trong Đa Nguyên Vũ Trụ.

Đúng lúc này, giọng nói lạnh như băng của Sát Thần vang lên.

- Vương Hạo, ngươi là người duy nhất có thể bức bản thần đến tuyệt cảnh, nhưng đợi đến lúc bản thần leo xong Thông Thiên Chi Lộ, chắc chắn sẽ làm cho ngươi chết không yên lành.

Chiết Mộc vội vàng giơ tay kêu lớn.

- Sát Thần uy vũ, không gì không đánh được, trăm trận trăm thắng!

Vừa dứt lời, trăm vạn đại quân sau lưng Sát Thần cũng kêu lên.

- Sát Thần uy vũ, không gì không đánh được, trăm trận trăm thắng!

- Mẹ ơi, dùng ba câu không biết xấu hổ cũng lấy ra để vuốt mông ngựa được, thằng nhóc này đúng là không có tiền đồ, hôm nay ta sẽ làm cho ngươi mở mang tầm mặt, biết được phương thức chính xác để nịnh nọt nhân vật trâu bò.

Vương Hạo dùng vẻ mặt kiêu ngạo nói, sau đó giơ tay lên trời.

Một giây sau, Thiếu Soái Quân lập tức cao giọng hô lên.

- Vương anh hùng, pháp lực vô biên, thần thông quảng đại, hàng lâm nhân gian, xưa nay không gì sánh được, văn thành võ đức, nhân nghĩa anh minh, ân huệ khắp chúng sinh, dùng đức dựng thiên hạ, uy chấn hoàn vũ, hàng phục yêu ma, độ ngươi thành tiên…

Tất cả mọi người trợn mắt há mồm, trong lòng nhịn không được chửi mẹ nó.

Mặc dù bọn họ biết khi một người nổi danh, sẽ giả bộ một chút về danh tiếng của mình, nhưng kiểu như Vương Hạo có phải là quá giả tạo không chứ?

Còn là Vương anh hùng?

Đây mà đang nói về Vương Hạo sao? Hắn mà là anh hùng hả???

Còn có văn thành võ đức, nhân nghĩa anh minh, ân huệ khắp chúng sinh, dùng đức dựng thiên hạ?

Không phải là làm nhiều chuyện ác, tai họa thiên hạ, chết không gì đáng tiếc, để lại tiếng xấu muôn đời à?

Kinh khủng nhất là, hắn còn dám nói là hàng yêu phục ma, độ ngươi thành tiên nữa mới chết!

Thật sự cho là bọn họ ít đọc sách, dễ lừa phải không? Làm gì có ma đầu nào độ người thành tiên được?

Vương Hạo cười đắc ý nói.

- Thấy không, người tốt thì mãi mãi được người đời ca tụng.

Thiên Hồ Quân Đoàn, Thiên Bá Quân yên lặng lùi về chỗ khác hai bước, bảo trì một khoảng cách với Thiếu Soái Quân.

Bọn họ không thể hiểu nổi, Vương Hạo cho Thiếu Soái Quân bao nhiêu tiền, để cho bọn họ nói ra những lời trái lương tâm như vậy.

Ma Chủ Âu Hoàng nhảy dựng lên, sau đó rơi xuống bên người sư phụ hắn, chính là Yêu Dạ Thánh Giả, hắn sợ nếu mình đứng một chỗ với Vương Hạo, sẽ bị nước miếng tung tóe của Vương Hạo làm bị thương.

Yêu Dạ Thánh Giả nhịn không được nói.

- Vương Hạo, sự tích anh hùng của ngươi để sau rồi nói, chúng ta vẫn nên nghĩ cách mở Thông Thiên Chi Lộ ra đi!

- Mở Thông Thiên Chi Lộ ra?

Vương Hạo ngạc nhiên nói.

- Chẳng lẽ nhiều ngày như vậy ở đây, mà các ngươi vẫn không mở ra được Thông Thiên Chi Lộ sao?

Cực Thiên Thánh Giả trả lời.

- Tiểu sư phụ, Sáng Thế Thần có thiết kế khảo nghiệm ngay cửa vào, nếu như chúng ta không thông qua khảo nghiệm, vậy thì không ai có thể vào Thông Thiên Chi Lộ được.

Lâm Mộng Mộng bổ sung.

- Anh họ, anh nhớ lúc trước Khả Hinh chọn người văn võ song toàn đến Thông Thiên Chi Lộ không? Đó là vì trong khảo nghiệm của Sáng Thế Thần còn có khảo nghiệm văn học!

Vương Hạo bỗng nhiên cười ha hả.

- Quả nhiên, nếu như không có đệ nhất tài tử của Đa Nguyên Vũ Trụ là ta giúp đỡ, vậy thì cả cửa bọn họ cũng không vào được.

Vừa dứt lời, tiếng bàn luận xôn xao khắp mọi nơi vang lên.

- Đại ma vương Vương Hạo là đệ nhất tài tử của Đa Nguyên Vũ Trụ sao? Vì sao ta chưa nghe đến bao giờ vậy?

- Đừng nghe hắn khoe khoang, có nhiều người còn tài hoa hắn nhiều, nhưng bạn bè cùng lứa thì không ai so với hắn được.

- Đúng vậy, đại ma vương Vương Hạo chưa chắc đã phải đệ nhất tài tử, nhưng cũng là tài trí hơn người.

- Thật hay giả vậy, ma đầu kia là ma đầu có văn hóa sao?

- Có văn hóa thì không sai, nhưng lại cực kỳ không đứng đắn.

- Xin chỉ giáo!

- Đại ma vương Vương Hạo thích làm thơ trêu chọc gái nhà lành, thích nhất là nói thơ bậy, ngay cả chơi câu đối cũng rất hạ lưu.

- Thật sự không ngờ rằng, hắn là loại ma vương như vậy…

Ba cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Băng Lộ xoa xoa mi tâm, các cô không hề có chút hi vọng nào với cái thanh danh của Vương Hạo nữa rồi.

- Tất cả đều đi ra, để cho bản tài tử nhìn xem, cái đề bài gì mà làm cho các ngươi không vào nổi cả cửa.

Chỉ thấy xung quanh bia đá màu vàng có rất nhiều thư sinh vây quanh, trong đó hắn còn quen biết hai người, một là Khả Hinh, hai là cậu của Bắc Nhạc, Nguyễn Tiểu Thất.

Nguyễn Tiểu Thất vui vẻ kêu lên.

- Vương huynh, nhiều ngày không thấy đúng là nhớ thật!

Vương Hạo cười to nói.

- Đó là đương nhiên, người tốt như ta thường được nhiều người nhớ thương.

Sắc mặt của tất cả mọi người đều biến thành màu đen, bây giờ mới phát hiện ra thằng này còn dát thiếp vàng lên mặt mình nữa.

Đúng lúc này, sắc mặt Vương Hạo bỗng nhiên thay đổi hẳn, chỉ thấy trên bia đá màu vàng kia có một câu thơ cổ: Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh.

Do đứng xa, gần, cao, thấp, mà mỗi nhìn mỗi khác.

- Sao có thể như vậy!

Vương Hạo cực kỳ khiếp sợ, hắn hoàn toàn không nghĩ rằng, chỗ này lại thấy được Tô Thức Đề Tây Lâm Bích, chẳng lẽ Sáng Thế Thần là đồng hương của hắn?

Hệ Thống trả lời.

- Chúc mừng ký chủ trả lời đúng, tiếc là không có ban thưởng!

- Mả mẹ nó!

Vương Hạo trực tiếp chửi bậy, hắn thật sự không thể nào hình dung nổi tâm tình bây giờ của mình.

Đây chính là loại kích động khi đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lệ lưng tròng.

Cũng có loại lo lắng, hòa thượng uống hết mất nước của hòa thượng khác.

Nguyễn Tiểu Thất tò mò hỏi.

- Sao Vương Huynh lại kích động như vậy, chẳng lẽ ngươi có thể giải được đề mục này?

Vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi xuống người Vương Hạo, có khinh thường, có hi vọng, cũng có ý muốn xem trò hay.

Vương Hạo hơi sững sờ, hắn ngẩng đầu nhìn lại tấm bia đá màu vàng, chỉ thất trên đó viết: Hai câu thơ.

- Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh.

Do đứng xa, gần, cao, thấp, mà mỗi nhìn mỗi khác.

Là bài thơ miêu tả phong cảnh ở đâu?

Khả Hinh mở miệng nói.

- Chúng ta chỉ biết bài thơ này miêu tả dãy núi, nhưng miêu tả dãy núi nào, thì thật sự khó mà trả lời.

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý, trên một tinh cầu đều có rất nhiều dãy núi, huống chi là một vũ trụ, thậm chí là trong cả Đa Nguyên Vũ Trụ.

Cho nên lúc bọn họ nhìn thấy cái đề bài này, thì lúng túng không trả lời được.

Vương Hạo cau mày nói.

- Bài thơ này miêu tả Lư Sơn.

- Lư Sơn?

Tất cả mọi người lên tinh thần, vội vàng nhìn về phía bia đá màu vàng.

Một giây sau, một giọng nói trầm thấp vang lên.

- Trả lời sai!

- Thôi đê!

Tất cả mọi người đều thổn thức, còn nghĩ rằng Vương Hạo là kẻ không tầm thường, hóa ra cũng chẳng ăn thua gì.

- Sao có thể?

Vương Hạo sững sờ ngay tại chỗ, bài thơ này có hai câu dưới rõ ràng là:

- Không thấy mặt mũi thật của Lư Sơn thế nào.

Ấy bởi người đang đứng ngay trong núi.

Sao có thể sai được chứ?

- Đúng rồi!

Vương Hạo kịp phản ứng lại, nhớ đến hệ thống đã từng nói, Sáng Thế Thần chính là một tiện nhân!

Nghĩ đến đây, Vương Hạo vội vàng nói.

- Đáp án chính là nhà tắm nữ.

- Ha ha…

Tất cả mọi người đều cười to, phát hiện ma vương Vương Hạo chính là kẻ chuyên chọc cười người khác, đây là đề bài mà Sáng Thế Thần cao cao tại thượng ra đấy, sao đáp án lại là nhà tắm nữ được chứ? Hắn nghĩ Sáng Thế Thần cũng là tiện nhân như hắn sao?

Đúng lúc này, giọng nói trầm thấp trên bia đá lại vang lên.

- Trả lời chính xác…

Chương 998 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!