Đa Nguyên Vũ Trụ.
Thánh Thiên Hồ đang kéo một chiếc xe sang trọng nhanh chóng chạy.
Bắc Nhạc duỗi ra cái đầu nhỏ trên cửa sổ xe, nhìn về phía trên nóc nhà, cô thấy Vương Hạo đang khoanh chân ngồi ở phía xa, tay hắn khẽ vuốt lông cho Tiểu Bạch.
Mà Tiểu Bạch đang nằm trên đùi Vương Hạo ngáy o o, trên mũi còn có bong bóng nước mũi phì ra.
Băng Lộ đi đến, nói.
- Đừng có quấy rầy hắn, hắn đang tự hỏi cái gì gọi là vô vi.
Lâm Mộng Mộng thổn thức nói.
- Đúng là không nghĩ đến, anh họ lại gặp phải bình cảnh đấy!
Bắc Nhạc cũng đi đến, bĩu môi nói
- Tu luyện thì làm gì có chuyện thuận buồm xuôi gió, Vương Hạo gặp được bình cảnh cũng là chuyện bình thường.
Băng Lộ gật đầu nói.
- Gặp được bình cảnh cũng là bình thường, nhưng ta tin rằng, chỉ cần Vương Hạo suy nghĩ cẩn thân, vậy thì hắn có thể đột phá chính mình, đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới.
Bắc Nhạc gật đầu đồng ý, không có ý muốn phản bác chút nào, dù sao thiên phú của đại ma vương Vương Hạo quá kinh khủng.
- Ai nói không thuận buồm xuôi gió? Không phải kia có một con thỏ luôn thuận buồm xuôi gió sao?
Lâm Mộng Mộng nhắc nhở.
Băng Lộ hơi sững sờ, bây giờ mới phát hiện con thỏ có vẻ vô hại kia khủng bố bao nhiêu.
Nếu cô nhớ không nhầm, từ lúc Tiểu Bạch gặp được Vương hạo, nó chỉ mất ba năm đã đột phá đến Chúng Thần Thiên Cấp, tu vi tăng vọt một được.
Sau đó đến lượt Vương Hạo bế quan trăm năm, rồi sau khi xuất quan thì Tiểu Bạch đã đột phá hai đẳng cấp hớn, còn nhẹ nhàng lĩnh ngộ vô vi thuộc về nó, đạt đến trình độ Thiên Cấp Vũ Trụ Chi Chủ, trình độ biến thái đến phát điên.
Đúng lúc này, hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly mặc đồ ngủ, vừa đi vừa ngáp ra khỏi phòng.
Lâm Mộng Mộng nhịn không được hỏi.
- Các ngươi làm cái gì vậy? Ngủ mất vài ngày luôn, chẳng lẽ ngủ nhiều vậy mà không khôi phục nguyên khí nổi sao?
Bắc Nhạc cũng tò mò, không hiểu nổi hai cái người này, đã có tu vi Thiên Cấp Vũ Trụ Chi Chủ rồi, cần làm ra chuyện gì mới có thể mệt thành như thế chứ?
Khuôn mặt của Triệu Y Linh lập tức đỏ ửng, trong đầu hiện lên quãng thời gian điên cuồng trong ba ngày kia, thậm chí cô không hiểu mình thỏa hiệp từ lúc nào, đồng ý những yêu cầu quá mức của Vương Hạo.
Sắc mặt Băng Lộ cực kỳ bình tĩnh, tất nhiên là biết rõ hai cô nàng Triệu Y Linh và Tiểu Y Linh làm cái gì.
Nhưng trong lòng vẫn không cam lòng, vốn dĩ trăm năm trước cô có thể xài Vương Hạo đầu tiên, nhưng cuối cùng lại bị Tam Đại thần Vương quấy rối, làm cho cô bây giờ chỉ có thể xài hàng loại ba, chênh lệch này đúng là làm cho người ta giận sôi mà.
Tiểu Hồ Ly vội vàng nói tránh đi.
- Chúng ta còn chưa đến Thông Thiên Chi Lộ sao?
Lâm Mộng Mộng trả lời.
- Ta thấy cũng đi nhanh mà, chúng ta đã đi rất nhiều ngày rồi, với tốc độ của Thánh Thiên Hồ, có lẽ cũng nhanh đến rồi.
Vừa dứt lời, giọng nói của Thánh Thiên Hồ vang lên.
- Đã đến Thông Thiên Chi Lộ.
Năm cô gái lập tức nhìn ra bên ngoài cửa, bọn họ thấy một đám người đông đúc xuất hiện trong hư không, mà đám người kia còn chia làm bốn trận doanh lớn.
Một bên là đại liên minh hòa bình vũ trụ đứng đầu.
Một bên là đại liên minh hủy diệt vũ trụ đứng đầu.
Một bên do Sát Thần cầm đầu.
Còn bên cuối cùng thì không có ai đứng đầu hết, bọn họ tập hợp với nhau là để phòng tránh cá lớn nuốt cá bé.
Mặc dù bên cuối cùng có nhiều người nhất, nhưng lại thích làm theo ý mình, khó có thể phát huy toàn bộ thực lực.
Triệu Y Linh nhíu chân mày lại, cơ thể nhoáng một cái, áo ngủ trên người biến mất, quanh người cô có một bộ chiến giáp màu vàng bao phủ, trong tay còn nắm trường thương màu vàng.
Tiểu Hồ Ly, Băng Lộ cũng không cam lòng yếu thế, vội quay người lại, sau đó mặc một bộ chiến giáp màu trắng bạc lên người.
Giọng nói của Vương Hạo vang lên.
- Y Linh, gọi tất cả mọi người ra đây.
- Được!
Triệu Y Linh gật đầu, sau đó lấy Tiên Linh Cầu ra, cô bấm một đạo chỉ quyết, làm trong Đa Nguyên Vũ Trụ xuất hiện một cái lỗ đen lớn.
Không lâu sau, Cực Thiên Thánh Giả, Bá Chủ Bắc Hiên dẫn theo một đoàn đại quân đi đến.
Phía sau là Thiếu Soái Quân, Thiên Hồ Quân, ba quân đoàn lớn của Thiên Bá Quân, số người đạt đến một ngàn vạn, hơn nữa toàn bộ đều có tu vi Thiên Cấp Chí Tôn.
Nhất là trận hình chỉnh tề kia, dáng người ngạo nghễ đứng thẳng, và thân hình rắn bắp tràn ngập lực lượng kia, làm cho người khác lập tức biết rằng, đây là một quân đội có kỷ luật như sắt thép, quân tiên phong chỉ chỗ nào thì đánh thắng chỗ đó, không gì có thể cản nổi.
Thấy như vậy, tất cả mọi người xung quanh đều sôi trào cả lên.
- Đó là đại ma vương Vương Hạo sao? Rõ ràng còn khủng bố hơn cả trong truyền thuyết nhiều.
- Vừa rồi thiên hạ chia làm bốn phần, bây giờ là một phía độc bá thiên hạ, trấn áp bốn phía!
- Không phải là trấn áp bốn phía, mà là nghiền áp ba phía, từ trước đến nay đại liên minh hủy diệt vũ trụ mặc chung một cái quần với Vương Hạo.
- Đúng vậy, Bàn Cổ Vũ Trụ có thể phát triển trong trăm năm này, nhờ không ít vào liên minh Hủy Diệt vũ trụ đấy.
- Ta thật sự không thể tin được, đại ma vương Vương Hạo mới xuất đạo có trăm năm.
- Ai có thể ngờ rằng, đại ma vương Vương Hạo chỉ dùng thời gian trăm năm để thống trị Đa Nguyên Vũ Trụ chứ.
- Không thể trêu vào, không thể trêu vào, đợi lát nữa gặp đại ma vương Vương Hạo, ta phải trốn xa xa chút!
- Nói nhảm, cái này mà cũng cần nói à?
…
Vương Hạo nhíu mày lại, phát hiện sau lưng Sát Thần có hơn trăm vạn người, trong đó có hơn vạn người có tu vi Thiên Cấp Vũ Trụ Chi Chủ, còn lại đều là tu vi Thiên Cấp Chí Tôn.
Nhất là bên cạnh Sát Thần, có một thanh niên cõng quan tài màu đen, trên quan tài đó có phù văn thần bí che kín, làm cho hắn có cảm giác nguy hiểm đến dựng cả tóc gáy.
Ma Chủ Âu Hoàng Phi nhảy lên, vững vàng nhảy xuống bên người Vương Hạo.
Vương Hạo hỏi.
- Âu Hoàng tiền bối, ở đây có chuyện gì vậy? Vì sao bên người Sát Thần lại có thêm một người thế.
Giọng nói của Âu Hoàng cực kỳ ngưng trọng.
- Người cõng quan tài màu đen kia là Thần Tuyển Chi Tử, Chiết Mộc, mà những người xung quanh chính là tâm phúc mà Thần Tuyển Chi Tử mỗi đời bồi dưỡng, bọn họ có truyền thừa nhiều đời, phụ trách bảo vệ Thần Tuyển Chi Tử đời tiếp theo, nhưng bây giờ vị Thần Tuyển Chi Tử này lựa chọn đi cùng Sát Thần.
- Thần Tuyển Chi Tử?
Vương Hạo chuyển mắt qua cái quan tài sau lưng Chiết Mộc, đây chính là quan tài mà Sáng Thế Thần phong ấn Cổ Thiên Ma trong miệng hệ thống sao?
Bá Chủ Bắc Hiên lạnh lùng nói.
- Sở dĩ vị Thần Tuyển Chi Tử này lựa chọn đi cùng Sát thần, chắc chắn là vì lần phi thăng sắp đến của hắn, nên muốn tìm một cây đại thụ trên Cực Lạc Tịnh Thổ, sau đó lên trên chỗ kia hóng mát.
Âu Hoàng gật đầu nói.
- Ngươi nói khống ai, chính là có ý vậy đấy, mà Sát Thần cũng muốn tìm một thuộc hạ, nên hai kẻ đó ăn nhịp với nhau, cuối cùng tạo thành cục diện mà các ngươi nhìn thấy.
Vương Hạo khinh bỉ nói.
- Một thằng đàn ông có tay có chân đàng hoàng, vậy mà muốn đi làm trai bao, chạy đến ôm cái chân đầy lông của một thằng đàn ông khác, đúng là làm mất hết thể diện của đàn ông trong thiên hạ.
Khóe mắt hai người Âu Hoàng và Bắc Hiên co giật, ai mới là người làm mất mặt người khác hả? Trong lòng thằng này không thấy nhột chút nào sao?
Người xung quanh vội vàng cúi đầu xuống, tỏ vẻ mình không quen biết Vương Hạo…
Chương 997 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]