Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1005: CHƯƠNG 1004: THIÊN HỒNG BẢO THẠCH

Trước Thông Thiên Chi Lộ.

Minh Chủ Khiếu Thiên đang vật lộn một chỗ với Cùng Kỳ.

Nhưng công kích của Khiếu Thiên không thể nào phá vỡ được phòng ngự của Cùng Kỳ, chỉ có thể dựa vào tốc độ để quấn lấy nó.

- A…

Đúng lúc này, Minh Chủ Khiếu Thiên hét lên một tiếng, từng đạo pháp tắc điên cuồng hội tụ vào nắm tay của hắn.

- Hưu…

Một giây sau, tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Tất cả mọi người đều có cảm giác tim đập nhanh, chỉ thấy Khiếu Thiên giơ nắm đấm lên, sau đó hóa thành một ngôi sao màu bạc, dùng tư thế như ngọn núi lớn đánh về phía Cùng Kỳ.

Sắc mặt của Cực Thiên Thánh Giả ngưng trọng nói.

- Khiếu Thiên đang vận dụng pháp tắc của đại liên minh hòa bình vũ trụ, không biết có thể phá vỡ phòng ngự của quái vật kia không?

Yêu Dạ Thánh Giả cau mày nói.

- Nếu như sử dụng Phật Môn Thiện Quả, có lẽ dùng pháp tắc có nhẹ nhõm phá vỡ, nhưng ta quan sát nãy giờ, con quái vật này không dùng Phật Môn Thiên Quả, ngược lại giống như một thiên phú gì đó.

- Thiên phú?

Đôi mắt của Tiểu Bạch sáng lên, nếu như thủ đoạn phòng ngự của Cùng Kỳ là một loại thiên phú, vậy chẳng phải là Vương Hạo có thể sử dụng Thượng Đế Chi Thủ tước đoạt, sau đó ban cho nó sao?

Vương Hạo liếc nhìn Tiểu Bạch một cái, trong lòng lập tức cảm ứng được nhóc này muốn cái gì.

Đồng thời, hắn cũng hiểu rõ một điều, Song Thiết Côn 24k Thuần Kim Thỏ nếu bị đào thải sớm cũng không tốt, vẫn nên sử dụng thêm một đoạn thời gian nữa mới tốt.

- Ầm ầm…

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp trời đất.

Sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, chỉ thấy nắm đấm của Minh Chủ Khiếu Thiên liên tục đánh lên mặt Cùng Kỳ, nhưng trên mặt nó chỉ có một chút vết thương nhỏ.

- Đây là quái vật gì vậy?

Khiếu Thiên cực kỳ kinh dị nhìn Cùng Kỳ, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày hắn dùng toàn lực đánh ra, chỉ có thể tạo ra một vết thương nhỏ trên mặt đối phương.

Tiểu Bạch cực kỳ hâm mộ nói.

- Vương Hạo, bản bảo bảo thỏ cũng muốn có làn da như vậy!

- Hazz…

Vương Hạo bất đắc dĩ hít sâu một hơi, Tiểu Bạch đã mở miệng xin xỏ, kẻ làm gia trưởng như hắn sao có thể không đồng ý chứ?

Dù sao Song Thiết Côn 24k Thuần Kim Con Thỏ, không chỉ có vẻ bề ngoài mang tính lừa gạt, mà lúc sờ bộ lông xù và đôi tai thỏ kia cũng cực kỳ sướng tay.

Quan trọng nhất là, nó ra sân thì cực kỳ có cảm giác hăng hái.

- Tên khốn, dám làm cho ta chảy máu!

Cùng Kỳ nổi giận gầm lên một tiếng, trên trán hiện ra một viên bảo thạch màu hồng, sau đó bỗng nhiên có một luồng ánh sáng màu đỏ từ trong Hồng Bảo Thạch kia bộc phát ra, bao phủ toàn bộ mảnh hư không này.

- Chuyện gì xảy ra?

Sắc mặt của Khiếu Thiên thay đổi hẳn, hắn phát hiện lúc cơ thể mình bị ánh sáng màu hồng kia chiếu vào, vậy mà bắt đầu cương cứng.

Cùng Kỳ lạnh lùng nói.

- Đây là Hồng Bảo Thạch mà Sáng Thế Thần ban tặng cho ta, nó có thể phát ra ánh sáng, làm cho mọi vật trong thế gian đều hóa thành đá.

- Hóa thành đá!

Tất cả mọi người hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng cúi đầu nhìn xuống hai tay của mình, phát hiện đôi tay đã bắt đầu Hóa Đá.

- Hóa đá?

Vương Hạo hơi sững sờ, hắn nắm chặt bàn tay lại, nhưng lại phát hiện ra mình không bị cái rắm gì.

Giọng nói của hệ thống vang lên.

- Chúc mừng ký chủ đã phát hiện ra thuộc tính thứ hai của Bản Nguyên Thần Thể, nó có thể miễn dịch tất cả thuộc tính nguy hại.

- Thuộc tính nguy hại là gì?

Vương Hạo tò mò hỏi.

Hệ Thống trả lời.

- Thuộc tính nguy hại chính là trở chú, hóa đá, mê muội, còn có những vết thương không thể khép lại, trạng thái đổ máu liên tục…

Vương Hạo gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã hiểu.

Tiểu Hồ Ly hoang mang kêu lên.

- Vương Hạo ca ca, chúng ta nên làm gì…

Vương Hạo vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy những người bên cạnh hắn đã bắt đầu Hóa Đá, chỉ cần vài phút nữa bạn họ sẽ hoàn toàn biến thành một hòn đá.

Cùng Kỳ ngửa mặt lên trời cười to.

- Ha ha, một đám quân ô hợp như các mưa cũng dám leo lên Thông Thiên Chi Lộ sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, bây giờ ta sẽ tiễn các ngươi xuống địa ngục…

- Vậy thì chúng ta sẽ nhìn xem, ai sẽ xuống địa ngục trước?

Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, Kiếm Chúa Tể trong tay bộc phát ra một đạo kiếm quang u lãnh, sau đó vạch ra từ đạo gợn sóng trong hư không.

- Ngươi, ngươi, sao ngươi không có việc gì?

Cùng Kỳ hoàn toàn ngu người, hắn không thể nào hiểu nổi vì sao Hồng Bảo Thạch mà Sáng Thế Thần ban tặng lại không có hiệu quả với một kẻ Thiên Cấp Chí Tôn chứ?

- Bởi vì chúng ta không giống nhau.

Đôi mắt Vương Hạo lóe lên Ánh Sáng lạnh, Kiếm Chúa Tể trong tay vạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ, kiếm quang muốn mù mắt mọi người, nương theo sóng dữ ngập trời vang tận mây xanh.

Phá Thiên Cự Kiếm Quyết, Đệ Thất Kiếm, Thiên Diệt Trảm Thời Quang.

- Thật là khủng khiếp!

Tất cả mọi người đều run bần bật trong lòng, chỉ thấy những nơi mà Kiếm Chúa Tể đi qua, kiếm ảnh phun trào cuồn cuộn, dùng khí thế chấn động trời đất đánh về phía Cùng Kỳ.

- Sao có thể, sao Đa Nguyên Vũ Trụ lại có loại công kích mạnh thế này…

Cùng Kỳ hét ầm lên, nó cảm giác được một cỗ nguy cơ từ trên kiếm của Vương Hạo.

- Ầm ầm…

Một giây sau, một tiếng nổ lớn vang tận trời xanh.

Con ngươi của tất cả mọi người bỗng nhiên co rút lại, chỉ thấy Vương Hạo nhẹ nhõm phá vỡ phòng ngự của Cùng Kỳ, sau đó dùng kiếm hung hăng đâm vào ngực nó, làm cho trước ngực Cùng Kỳ bị vạch ra một vết thương nhìn mà giật mình.

- A…

Cùng kỳ kêu lên một tiếng kêu thảm, người nó đổ rạp xuống trên Thông Thiên Chi lộ, máu tươi nhuộm đỏ cả bậc thang bạch ngọc.

Trong lòng tất cả mọi người đều cuồng loạn, bọn họ bị một kiếm của Vương Hạo dọa cho đến bây giờ vẫn chưa thể lấy lại được bình tĩnh.

- Hô hô…

Vương Hạo đặt chân xuống Thông Thiên Chi Lộ thở hổn hển, chân khí trong cơ thể hoàn toàn hết sạch.

- Vương Hạo, ngươi không sao chứ?

Tiểu Bạch cực kỳ lo lắng, vội đưa chân khí của nó vào trong cơ thể Vương Hạo.

Vương Hạo thở hổn hển nói.

- Ta không sao, chỉ là kiếm thứ bảy này tiêu hao quá nhiều.

- Kiếm thứ bảy?

Tiểu Bạch gãi cái tai thỏ, không hiểu Vương Hạo học kiếm thứ bảy vào lúc nào.

- Nhật Chi Lực, tước đoạt.

Vương Hạo thở sâu, sau đó vận chuyển chân khí mà Tiểu Bach truyền cho hắn, nhanh chóng bấm một chỉ quyết, chỉ vào người Cùng Kỳ.

Một giây sau, một vầng mặt trời xuất hiện trên người Cùng Kỳ, hơn nữa còn phóng ra từng đợt kim quang chói mắt.

- A…

Cùng Kỳ kêu thảm lăn qua lăn lại trên Thông Thiên Chi Lộ, khí tức không ngừng hạ thấp xuống.

Mà vẻ mặt của Vương Hạo lại trở nên sảng khoái, chân khí trong cơ thể từng bước khôi phục lại.

- Xíu…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió rất nhỏ vang lên.

Tóc gáy Vương Hạo dựng đứng lên, khóe mắt đảo qua giữa không trung, chỉ thấy vị Thần Tuyển Chi Tử Chiết Mộc kia đang cầm một trường thương màu bạc, giống như một chiếc cầu vồng đâm về phía ngực hắn.

- Không tốt, Vương Hạo còn chưa khôi phục lại.

Cực Thiên Thánh Giả, Yêu Dạ Thánh Giả kinh hãi, nhanh chóng phóng về phía Vương Hạo.

- Hưu…

Đúng lúc đó, một tiếng xé gió dồn dập vang lên.

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Sát Thần đã bắt đầu leo lên Thông Thiên Chi Lộ…

Chương 1004 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!