Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1006: CHƯƠNG 1005: CẮT ĐỨT CON ĐƯỜNG KIẾM TIỀN CỦA TA

“Chiết Mộc, quấn lấy hắn cho ta.”

Sát Thần đắc ý cười lớn một tiếng, sau đó vội vã leo lên tầng đỉnh Thông Thiên Chi Lộ.

- Sát Thần đại nhân cứ yên tâm. Vương Hạo đã có ta quấn rồi.

Chiết Mộc tự tin nhoẻn miệng cười, trường thương màu bạc trong tay hắn lập tức đâm tới Vương Hạo tựa như tia chớp.

- Muốn quấn lấy ta ư? Ngươi là cái quái gì?

Hai tròng mắt của Vương Hạo lóe lên một đạo hàn quang, tước đoạt toàn bộ chân khí tước đoạt được của Cùng Kỳ ngưng tụ trên Chủ Tể Chi Kiếm, chuẩn bị tiêu diệt Thần Tuyển Chi Tử trong một kiếm.

- Để thỏ cục cưng ta sẽ đi gặp hắn.

Tiểu Bạch từ trên vai Vương Hạo nhảy lên một cái, sau đó tay cầm Kim Trúc lao tới Chiết Mộc với tốc độ nhanh như tia chớp..

- Ầm ầm.

Lại một tiếng nổ vang dội hư không.

Mọi người kinh hãi nhìn thấy Tiểu Bạch Kim Trúc và trường thương màu bạc của Chiết Mộc hung hăng đụng vào nhau, khiến cho từng đạo sóng chấn động nhanh chóng lan tràn giữa hai người.

Đồng thời một người một thỏ không ai nhường ai, có cảm giác thế quân lực địch.

- Đây là thỏ của Vương Hạo sao?

Chiết Mộc cả kinh nhìn Tiểu Bạch. Chưa bao giờ hắn nghĩ một con thỏ ngồi trên vai Vương Hạo ăn cà rốt kia sẽ sở hữu lực lượng cường đại như vậy.

Thấy cảnh tượng như vậy, mọi người lập tức sôi trào.

- Ta xem bên cạnh Vương Hạo quả nhiên đều là một đám biến thái.

- Con thỏ này cũng có tu vi Thiên cấp đứng đầu vũ trụ, còn Chiết Mộc là thánh giả sắp phi thăng, không ngờ cũng có ngang tài ngang sức.

- Thực tế không như ta nghĩ, vì sao một con thỏ lại có thể bạo phát được lực lượng như thế.

- Cuối cùng ta đã hiểu vì sao Vương Hạo Đại Ma Vương đi tới đâu cũng đều mang theo con thỏ đó rồi.

- Ta cũng đã minh bạch bề ngoài con thỏ này chỉ có tính chất lừa gạt, nó mới là kỹ năng tất sát của Vương Hạo.

- Không phải chứ, vừa rồi nếu không nhờ con thỏ này, nói không chừng Vương Hạo thật sự bị Chiết Mộc tiêu diệt rồi.

- Diệt Vương Hạo Đại Ma Vương, cái này không thể tồn tại, chẳng lẽ ngươi đã quên Vương Hạo Đại Ma Vương có thể vô địch sau khi chết sao?

- Ai! Đây thật là họa hại vĩnh viễn lưu truyền.

- …

Vương Hạo nhếch mép khẽ cười, hắn phát hiện đúc nhục thân giúp Tiểu Bạch quả nhiên không bỏ phí.

Triệu Y Linh xoa nhẹ lông mày thầm nghĩ:

“Tiểu Hồ Ly, bây giờ ngay cả thỏ cục cưng cũng có chiến lực mạnh hơn ngươi rồi, xem ra sau khi trở về nhất định phải tăng cường huấn luyện a.”

Tiểu Hồ Ly biểu lộ méo mó cầu xin, sau đó dùng tay nhỏ bé bưng kín lấy lỗ tai, bày tỏ bản thân mình không nghe thấy gì cả.

Bắc Nhạc Nhạc lóe ra điểm sáng nhỏ trong mắt, nàng ta phát hiện hiện tại mình không có chút lực đề kháng nào đối với thỏ đáng yêu lại mạnh mẽ này.

Có thể nói là có Vương Hạo Đại Ma Vương ở đây, nguyện vọng của nàng ta muốn mang Tiểu Bạch về nhà chú định không thể thực hiện được.

Lâm Mộng Mộng hơi nhíu lông mày nói:

- Ta thực không hiểu nổi, Tiểu Bạch chỉ là một con thỏ bình thường sao có thể sở hữu chiến lực cường đại như vậy, còn có thiên phú biến thái như thế. Cần phải biết ngay cả biểu ca cũng không thể nhanh chóng lĩnh ngộ vô vi, nhưng nó lại có thể lĩnh ngộ một cách thoải mái.

Băng Lộ ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Tại sao Tiểu Bạch trở nên cường đại như vậy, không thể không liên quan tới sự bồi dưỡng của Vương Hạo. Về phần Tiểu Bạch lĩnh ngộ vô vi thuộc về mình, ta nghĩ hẳn là tâm tư nó đơn thuần, không có cân nhắc mong muốn nhiều thứ, chỉ muốn đi theo bên cạnh Vương Hạo ăn và ngủ, vì thế đây là vô vi chi đạo.

- Tâm tư đơn thuần.

Lâm Mộng Mộng xạm mặt lại. Lần đầu tiên nàng nghe nói có con thỏ tâm tư đơn thuần mà đi tham quan dọn sạch hết kho báu của các vị đại lão của Bàn Cổ vũ trụ.

Cuối cùng bị bắt được, dựa vào các loại cố ý biểu hiện hiền khô, bán tình báo mới có thể bảo vệ được cái mạng thỏ.

Triệu Y Linh bật cười nói:

- Thật ra Tiểu Bạch chỉ đùa giỡn cùng các ngươi. Nếu như nó thật sự muốn chiến đấu cùng các ngươi thì với lực chiến đấu của nó, các ngươi sẽ không có phần thắng a.

Băng Lộ gật đầu tán đồng:

- Y Linh nói không sai. Những thói hư tật xấu Tiểu Bạch đều học từ Vương Hạo đấy, cuối cùng những bảo bối kia bị Vương Hạo cầm đi chính là minh chứng tốt nhất.

Lâm Mộng Mộng thầm nói:

“Cho dù tịch thu, cũng không thấy hắn trả lại cho ta.”

Bắc Nhạc Nhạc nhìn Lâm Mộng Mộng bằng ánh mắt đầy hiềm khích, bảo bối đã chui vào miệng túi của Vương Hạo Đại Ma Vương còn muốn cho hắn phun ra sao. Đứa nhỏ này chưa tỉnh mộng ư?!

- Vù vù.

Đúng lúc này, hai đạo âm thanh xé gió dồn dập.

Vương Hạo ngẩng đầu nhìn thấy Cực Thiên Thánh giả, Yêu Dạ Thánh giả đã kịp thời chạy đến bảo vệ sau lưng hắn.

Cực Thiên Thánh giả nghiêm mặt nói:

- Tiểu sư phụ, ngài mau chóng tước đoạt chân khí của con quái vật này, chúng ta sẽ hộ pháp cho ngài.

- Đợi ta tước đoạt xong, người lập tức rút linh hồn của Cùng Kỳ ra a.

Vương Hạo gật gật đầu, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức với thái dương màu vàng điểm ra một cái, vận dụng Thượng Đế Chi Thủ đến cực hạn nhằm gia tăng tốc độ tước đoạt.

- Grừ…ừ…ừ.

Cùng Kỳ kêu rên không dứt, khí tức không ngừng rớt xuống.

- Ta biết rồi!

Cực Thiên Thánh giả hưng phấn gật đầu, bày tỏ bản thân mình đã hiểu rõ.

Đồng thời, hắn cũng rất mong đợi Tam Thần sơn siêu thần khí sinh ra.

Sắc mặt của Chiết Mộc lại biến hóa, hắn cảm giác nếu cứ tiếp tục kéo dài dằn co cùng Tiểu Bạch như vậy, chờ đến khi Vương Hạo khôi phục chân khí, Sát Thần bên kia có thể gặp nguy hiểm.

Nghĩ tới đây, Chiết Mộc kêu lớn:

- Lên cho ta.

- Sát!

Lúc này từng tiếng vang sát lục khắp hư không, mấy trăm vạn người nhanh chóng đánh tới Vương Hạo.

Triệu Y Linh nhướng lông mày lên, kêu lớn:

- Thiểu Soái quân, Thiên Hồ quân, nghênh chiến.

- Có!

Thiểu Soái quân, Thiên Hồ quân cao giọng hét to, trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Bắc Hiên kêu lớn:

- Thiên Bá quân, tấn công.

Âu Hoàng kêu lớn:

- Ma Uy quân, xung phong.

- Giết!

Tiếp ngay sau đó, Thiên Bá quân, Ma Uy quân, Thiên Hồ quân, Thiểu Soái quân toàn viên xuất động, lần lượt nghênh đón với tư thái thần cản sát thần, phật cản sát phật.

- Ầm ầm…

Sau một lát, song phương đụng vào nhau, tiếng nổ kinh thiên không dứt bên tai.

Cao thủ thế lực khác liên tiếp lui về phía sau để tránh bị tai bay vạ gió.

- Hai bên đã khai chiến, chúng ta nên làm gì bây giờ?

- Ngươi ngốc a, tới đây chỉ vì leo Thông Thiên Chi Lộ mà thôi.

- Đúng vậy. Mọi người còn chờ gì nữa, nhanh chóng trèo lên Thông Thiên Chi Lộ đi.

- Bọn họ chém giết lẫn nhau, chúng ta trèo thì cứ trèo, chuyện ai người nấy làm.

- Không được nhiều lời, mọi người xông lên a!

Sau đó vô số đạo Lưu Tinh nhanh chóng phá toái hư không, chạy thẳng tới Thông Thiên Chi Lộ.

Vương Hạo lạnh lùng nói:

- Ta cực khổ đả thông Thông Thiên Chi Lộ, bọn họ lại muốn không làm mà hưởng, đây quả thực là đang cắt đứt con đường kiếm tiền của ta.

Yêu Dạ Thánh giả lườm Vương Hạo một cái, hắn nghe ý tứ của Vương Hạo có vẻ muốn chiếm Thông Thiên Chi Lộ làm của riêng của mình, sau đó bán vé vào cửa để phát tài?

Cực Thiên Thánh giả bất đắc dĩ nói:

- Tiểu sư phụ, bọn họ nhân số quá nhiều, mà chúng ta bây giờ lại vội vàng đối phó với Thần Tuyển Chi Tử, muốn ngăn cũng có lòng không đủ lực a.

- Vậy thì tìm ngoại viện là được rồi.

Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời, chuẩn bị kêu Thiên kiếp đến hỗ trợ.

Chương 1005 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!