Phía trước Thông Thiên Chi Lộ.
Cực Thiên Thánh giả nhanh chóng về tới bên cạnh Cùng Kỳ, sau đó bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức với Cùng Kỳ một chút.
- Gâu … Gậu.
Cùng Kỳ đau khổ phát ra một tiếng chó sủa thê thảm, sau đó bị Cực Thiên Thánh giả rút một đạo bạch quang từ trong cơ thể ra.
- Ha ha, cuối cùng siêu thần khí của Tam Thần sơn chúng ta có thể luyện ra rồi.
Cực Thiên Thánh giả ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó nhanh chóng thu linh hồn của Cùng Kỳ, quyết định trở về thì dung nhập linh hồn Cùng Kỳ vào trong Tam Thần sơn.
- Thật tốt quá.
Vẻ mặt Bắc Hiên đầy kích động, vội vàng nhìn Vương Hạo bằng ánh mắt cảm kích.
Nếu không nhờ vị tiểu sư công (chồng của sư phụ) này xuất thủ tiêu diệt Cùng Kỳ, hắn cũng không biết phải đợi đến bao lâu mới có thể sử dụng được siêu thần khí trên Tam Thần sơn.
Dĩ nhiên hai người Bắc Hiên và Cực Thiên Thánh giả không biết rằng siêu thần khí này đã sớm cùng Vương Hạo rồi.
- Ầm ầm.
Chợt có từng tiếng sấm vang dội hư không.
Cực Thiên Thánh giả cau chân mày lại. Vô số lôi đình không ngừng đánh xuống, tạo thành một Lôi Điện hải dương to lớn. Những người không muốn mua phiếu mà trèo lên Thông Thiên Chi Lộ toàn bộ đều bị chém thành tro bụi.
Thấy cảnh tượng như vậy, toàn trường vang lên tiếng sôi trào trong nháy mắt.
- Vương Hạo Đại Ma Vương chết tiệt! Không ngờ hắn thật sự muốn độc chiếm Thông Thiên Chi Lộ.
- Tại sao Thiên kiếp kia lại nghe theo mệnh lệnh của Vương Hạo Đại Ma Vương chứ?!
- Từ khi Vương Hạo Đại Ma Vương xuất đạo tới nay, không có để cho người ta hiểu qua, bây giờ có thể khống chế Thiên kiếp cũng không có gì kỳ quái.
- Trước hết khoan để ý tới chuyện này, chúng ta nên nghĩ ra biện pháp xông tới, sau đó trèo lên Thông Thiên Chi Lộ quan trọng hơn.
- Nhưng diện tích Thiên kiếp che phủ tích quá rộng, chúng ta không thể vượt qua nổi a.
- Mẹ nó! Chẳng lẽ phải bỏ tiền mua vé vào cửa.
- Vương Hạo Đại Ma Vương chết tiệt! Tại sao hắn lại hư như vậy chứ. Đi tới đâu cũng có thể gây họa hại người.
- Họa hại thì cũng thôi đi, một lần hắn gây họa lại còn có thể kiếm một món lớn.
- Sáng Thế thần không mở mắt ra hay sao. Vì sao không giáng xuống một đạo lôi phách đánh chết họa hại này chứ.
- Sáng Thế thần cũng là tiện nhân, nói không chừng vẫn chờ nâng cốc chúc mừng cùng Vương Hạo a.
- Mẹ nó! Từ hôm nay trở đi lão tử khích lệ phải làm một tiện nhân, một tiện nhân có thể đạt đến độ cao như Vương Hạo.
- Các ngươi nhìn kìa, nhóm Thánh giả xông vào.
Tất cả vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hơn 100 Thánh giả dường như không bị sao, không ngừng dạo chơi dày đặc trong lôi hải, sau đó từ từ tới gần Thông Thiên Chi Lộ.
Cực Thiên Thánh giả cau mày nói:
- Tuy Thiên kiếp lợi hại thật, nhưng đối với Thánh giả mà nói, chỉ cần bọn họ thành tâm muốn né tránh, như vậy cũng không bổ được.
Yêu Dạ Thánh giả nghiêm túc lên tiếng:
- Hơn 100 Thánh giả cùng đi, cho dù ta và ngươi liên thủ, chỉ sợ cũng không thể ngăn cản tất cả bọn họ.
Cực Thiên Thánh giả thở dài đáp:
- Chúng ta có thể ngăn cản được bao nhiêu hay bấy nhiêu, phần còn lại coi như bọn họ xui xẻo.
- Xui xẻo.
Yêu Dạ Thánh giả có vẻ rất nghi hoặc, không hiểu nổi Cực Thiên Thánh giả nói cái gì, gặp xui xẻo dường như phải là bọn họ chứ.
Cực Thiên Thánh giả lại cười nói:
- Lần trước ta và tiểu sư phụ trao đổi thì biết được, hắn có được một môn thần công tu luyện nhục thân ở bên trong bảo tàng Sát Thần, nhưng cần dùng máu tươi của Thánh giả để tu luyện. Bây giờ nhục thân của tiểu sư phụ chỉ thiếu chút nữa là có thể thành thánh rồi.
- Ta đột nhiên cảm thấy bọn họ thật đáng thương a.
Yêu Dạ Thánh giả đưa mắt đồng tình nhìn một Thánh giả đang xông tới, hy vọng bọn họ lát nữa không quá tuyệt vọng.
. .
Thông Thiên Chi Lộ.
Vương Hạo vững vàng rơi vào bậc thang thứ nhất.
Trong phút chốc, một đạo uy áp bàng bạc đè ép xuống trong tích tắc, khiến cho tốc độ chân khí vận chuyển trong cơ thể hắn chậm lại.
- Ta nhận thấy áp chế này thật lợi hại a.
Vương Hạo lảo đảo dưới chân một cái, thiếu chút nữa bị cổ uy áp này áp ngã nhào xuống đất.
- Leng keng, chúc mừng Túc Chủ phát động chiến tranh, thu được 400 vạn Thần Ma điểm.
- Mới 400 vạn.
Vương Hạo quay đầu nhìn lướt qua, phát hiện đội ngũ song phương đầu nhập vẫn chưa tới 10 triệu người, cùng mấy chục tỉ người đại hỗn chiến trăm năm trước quả thật chênh lệch quá lớn, quá lớn.
- Vèooo…
Đúng lúc này, từng tiếng xé gió vang lên dồn dập.
Vương Hạo hơi sững sờ khi nhìn thấy mười mấy Thánh giả đang vững vàng rơi vào trên Thông Thiên Chi Lộ.
Cực Thiên Thánh giả gấp giọng kêu lên:
- Tiểu sư phụ, nơi này Thánh giả quá nhiều, ta và Yêu Dạ Thánh giả ngăn không được rồi. Mấy người này giao cho ngươi giải quyết đi.
- Không thành vấn đề, thân thể của ta cũng vào lúc đột phá.
Khóe miệng của Vương Hạo khẽ nhếch lên, toàn bộ chân khí trong cơ thể ngưng tụ trên Chủ Tể Chi Kiếm, khiến cho phạm vi chung quanh vài trăm thước đều bị kiếm khí bao phủ tung hoành kích động.
Hơn mười vị Thánh giả đại biến sắc mặt, vội vàng rút vũ khí của mình ra để đề phòng.
Một vị Thánh giả nghiêm túc nói:
- Vương Hạo, Sát Thần đã mau chóng leo lên Thông Thiên Chi Lộ rồi. Ngươi tốn thời gian ở nơi này cùng chúng ta thật không sáng suốt chút nào.
Vương Hạo lại cười nói:
- Các vị quá hài hước rồi, ta không cảm thấy lãng phí ba giây thời gian thì có thể làm trễ nải đại sự gì.
- Ba giây đồng hồ.
Hơn mười vị Thánh giả tức sùi bọt mép, một tiểu bối chỉ tu luyện hơn một trăm năm, đối mặt với mười mấy Thánh giả như bọn họ lại còn nói bọn họ không chịu nổi ba giây đồng hồ. Mẹ nó! Thúc thúc không thể nhẫn nhịn được nữa rồi, thẩm thẩm càng không thể nhịn a!
- Xem ra các ngươi không tin a.
Vương Hạo mỉm cười, hai tròng mắt chợt bạo phát hàn quang, thân ảnh bước tới trước một bước nhanh như thiểm điện, khẽ dương Chủ Tể Chi Kiếm điểm xuất phá toái hư không.
Đồng thời, kiếm ý trên Chủ Tể Chi Kiếm như thủy triều tràn ngập giữa hư không. Từng đạo kiếm quang loá mắt như tinh thần trụy lạc mặt đất vậy, phô thiên cuốn địa.
- Sao lại thế này?!
Hơn mười vị Thánh giả co rút đồng tử, một hơi lạnh từ bàn chân dâng lên trong lòng trong nháy mắt, cảm giác mình còn xem thường Vương Hạo Đại Ma Vương này.
Không kịp do dự chút nào, hơn mười vị Thánh giả từng người nhanh chóng nắm chắc vũ khí nghênh đón.
- Leng keng.
Kế tiếp là đao quang kiếm ảnh chói mắt của song phương ngang nhiên đụng vào nhau, khiến cho hư không như bị xé nứt, không ngừng rung chuyển, có thể nhìn thấy từng đạo gợn sóng không ngừng lan tràn ra.
Một vị Thánh giả mừng rỡ khi phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng vậy.
- Trông ngươi có vẻ đắc ý lắm!
Khóe miệng của Vương Hạo khẽ nhếch lên, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay hơi chuyển, đâm vào tim của một vị Thánh giả với một góc độ cực kỳ xảo diệu.
Vị Thánh giả trợn tròn hai mắt. Vương Hạo khí thế như hồng, không hề dừng lại, kiếm quang trong tay đung đưa không ngừng.
- Ahh…
Một tràng tiếng kêu thê thảm vang lên, sau đó vị Thánh giả ngã xuống trong vũng máu.
Sau ba giây đồng hồ.
Vương Hạo ngừng lại, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay hơi thõng xuống, một giọt máu tươi chậm rãi tích lạc trên bậc thang Bạch Ngọc.
Tất cả mọi người đều ngẩn người. Mười mấy Thánh giả đã bị Vương Hạo giết chết trong vài giây đồng hồ. Chuyện này thật không khỏi quá khoa trương đi.
- Vừa vặn ba giây đồng hồ.
Vương Hạo nhếch mép khẽ cười, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Sát Thần, chuẩn bị sau khi hấp thu máu tươi xong, nhục thân thành thánh xong, xông một mạch lên hạ Sát Thần.
Chương 1007 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]