Thông Thiên Chi Lộ.
Vương Hạo yên tĩnh đứng trong máu tươi, quanh thân nổi lên hồng quang không ngừng.
Máu tươi bốn phía cũng không ngừng hội tụ về phía hắn, giúp hắn hoàn thiện nhục thân kinh khủng ấy.
- Rầm rầm.
Có hơn mười tiếng nổ vang lên.
Mọi người liền nhìn thấy mười mấy thỉ thể Thánh giả đột nhiên vỡ toạt ra, từng viên Thủy Châu màu vàng nhanh chóng ngưng tụ thành hình.
Sát Thần cúi đầu nhìn Vương Hạo ở phía dưới, đột nhiên có một biện pháp rất can đảm.
Nếu như hắn đạt được thần cách, đoạt được bí mật của lực lượng bản nguyên Vương Hạo nắm giữ, như vậy có thể thay thế Sáng Thế thần hay không?
Nghĩ tới đây, hơi thở của Sát Thần đột nhiên dồn dập, nhịp tim cũng không khỏi đập tăng tốc liên hồi..
Bởi vì bọn họ hiểu rằng hết thảy mọi chuyện không phải là xa không thể với, mà có tỷ lệ hoàn thành rất lớn.
Đúng lúc này có tiếng vang hưng phấn của Tiểu Bạch:
-Oa ngẫu, là Tiểu Thủy Châu màu vàng, đó là thứ mà thỏ cục cưng ta thích nhất, phải nhanh chóng giải quyết ngươi, sau đó ăn hết.
Mọi người đều nhìn thấy Tiểu Bạch đang giằng co cùng Chiết Mộc.
Chiết Mộc lạnh lùng nói:
- Bớt có xem thường người khác đi, xem ta sử dụng lực lượng viễn cổ Thiên Ma băm ngươi thành tám mảnh đây này.
- Băm thành tám mảnh. Vậy thỏ cục cưng ta sẽ cho ngươi được toại nguyện.
Tiểu Bạch bỉu môi, sau đó nhanh chóng bấm ra ra một đạo chỉ quyết, dùng sức đối với hư không.
- Ầm ầm…
Sau đó là tiếng nổ to vang vọng đất trời.
Một lỗ đen rất lớn xuất hiện ở sau lưng Chiết Mộc.
Đồng thời còn phóng thích ra một cổ lực hút siêu cường, điên cuồng hút Chiết Mộc vào bên trong.
- Tiểu Bạch vận dụng Không Gian Thần Thông càng ngày càng thành thục, còn muốn hút vị Thần Tuyển Chi Tử này vào Thứ Nguyên không gian. Không tệ, không tệ, có tiến bộ.
Vương Hạo mỉm cười, sau đó toàn lực hấp thu máu tươi của Thánh giả để cường hóa nhục thân.
- Cứu mạng a!
Chiết Mộc lớn tiếng kêu cứu, dùng hết toàn lực xông ra ngoài.
Có thể bởi vì hắn cách hắc động quá gần, hơn nữa lực hút lại quá mạnh, cuối cùng chỉ có thể bảo đảm bản thân mình không bị hút vào.
Thế nhưng muốn tránh thoát phải cần người khác hỗ trợ mới được.
Sát Thần cả kinh kêu lên:
- Mau tắt Thứ Nguyên không gian đi, tuyệt đối không thể cho Chiết Mộc lọt vào trong Thứ Nguyên không gian.
- Phải không đó?
Tiểu Bạch nháy mắt một cách vô tội, một không gian di động xuất hiện ở bên cạnh Chiết Mộc, sau đó đưa ra cái chân nhỏ nhắn xinh xắn của bản thân mình ra, đá Chiết Mộc rơi vào trong hắc động.
- Ahh. Cứu mạng a!
Chiết Mộc kinh hoảng lớn tiếng kêu cứu, cuối cùng vẫn bị hắc động vô tình hút vào.
Tất cả mọi người đều xám mặt, trong lòng thốt ra một tiếng “mẹ nó”!
Bọn họ vốn tưởng rằng con thỏ này có lương tâm phát hiện đi cứu Chiết Mộc, nhưng ai ngờ nó lại đi đưa tiễn Chiết Mộc một đoạn đường.
Vương Hạo hài lòng gật gật đầu, bày tỏ đây mới đúng là thỏ mà hắn đã nuôi dưỡng.
Có thù tất báo, động thủ tuyệt đối không nương tay.
Có ân tất trả, nhưng sau đó cần phải lừa lấy lại một vố.
Sát Thần hoảng sợ kêu lên:
- Thỏ chết tiệt! Ngươi gây đại họa rồi, Chiết Mộc chết không làm sao cả, nhưng trong quan tài Thiên Ma này phong ấn viễn cổ Thiên Ma, nhưng ngay cả Sáng Thế thần cũng giết không chết, chỉ có thể phong ấn hắn. Hiện tại Thiên Ma quan lọt vào bên trong Thứ Nguyên không gian, khẳng định viễn cổ Thiên Ma sẽ chạy ra ngoài, đến lúc đó chắc chắn thiên hạ sẽ đại loạn.
Vừa dứt lời, trong nháy mắt toàn trường sôi trào lên.
- Viễn cổ Thiên Ma là cái gì?
- Chưa từng nghe qua, nhưng ngay cả Sáng Thế thần cũng giết không chết, xem ra nhất định là kinh khủng siêu cấp.
- Nhiều lời, ngươi không thấy Sát Thần cũng bị hù toát mồ hôi lạnh ra đó sao. Cho nên đây nhất định là thứ gì đó rất nguy hiểm.
- Khó trách Thần Tuyển Chi Tử có thể trực tiếp phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ, thì ra bọn họ trông coi thứ nguy hiểm như vậy.
- Bây giờ không phải là thời điểm Thần Tuyển Chi Tử quản, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp lấy Thiên Ma quan từ trong Thứ Nguyên không gian ra.
- Thiên Đấu Thần tộc, nhanh chóng đi Thứ Nguyên không gian vớt Thiên Ma quan a.
Thành viên Thiên Đấu Thần tộc quay đầu nhìn Sát Thần, chờ Sát Thần đưa ra quyết định.
Sát Thần thở dồn dập kêu lên:
- Nhìn bổn thần làm cái gì? Mau đi vớt Thiên Ma quan đi! Nếu để cho viễn cổ Thiên Ma phá phong ra, mọi người chúng ta đều không chịu nổi a.
- Vâng!
Thiên Đấu Thần tộc vội vàng trả lời, sau đó đua nhau nhảy vào trong Thứ Nguyên không gian.
Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện trên vai Vương Hạo, hơi sợ nói:
- Chuyện không liên quan đến thỏ, là hắn động thủ trước.
Vương Hạo xoa nhẹ cái đầu thỏ của Tiểu Bạch, an ủi:
- Không cần tự trách mình như vậy, bị đánh không trả đòn không phải là phong cách của chúng ta. Cho dù xảy ra chuyện gì, tìm người cõng nồi vác tội thay là tốt rồi. Không có chuyện gì lớn a! Hơn nữa nếu bầu trời này sụp đổ còn có người chống chịu, chúng ta nóng vội cũng chẳng làm nên tích sự gì.
Tất cả mọi người đều biến sắc, trong lòng như có vạn mã bôn đằng, hơn nữa còn là mấy con ngựa làm bằng cỏ rơm.
Cuối cùng bọn họ đã hiểu vì sao Tiểu Bạch lại hư như vậy rồi. Thì ra nguyên nhân chính là sự giáo dục của Vương Hạo.
- Bảo bảo thỏ nhà ta hết thuốc chữa rồi.
Triệu Y Linh xoa nhẹ vào đầu chân mày, cảm giác cho dù mời tất cả tiên sinh đức cao vọng trọng đa nguyên vũ trụ đi theo, cũng không cứu vớt được con thỏ đã bị Vương Hạo Đại Ma Vương làm hư rồi.
Tiểu Bạch gãi đầu một cái, nghi ngờ nói:
- Nhưng Sáng Thế thần thật sự có thể dễ lừa như vậy sao?
- Yên tâm, Sáng Thế thần bên kia ta nghĩ biện pháp, hiện tại chúng ta phải đi hoạt động một chút rồi.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn Sát Thần ở phía trên, phất tay hút hơn mười giọt lực lượng căn nguyên vào trong cơ thể.
- Ăn ngon đấy.
Tiểu Bạch sáng mắt lên, vội vàng ném mọi lo lắng ra sau ót, sau đó nhanh chóng há hốc miệng hấp nhập một giọt lực lượng căn nguyên vào trong bụng.
- Hô hô.
Đúng lúc này, trong cơ thể Vương Hạo bạo phát một đạo hồng quang, khiến một dòng lũ lớn nhanh chóng càn quét hư không.
Mọi người thật kinh hãi, đã phát sinh khí tức của Vương Hạo đột nhiên trở nên mạnh mẽ rồi, toàn thân tràn đầy lực bộc phát trước đây chưa từng thấy.
Thậm chí Vương Hạo cho người ta có cảm giác không phải là một người, mà là một hung thú đi ra từ viễn cổ.
- Nhục thân thành thánh.
Sát Thần tức giận đến mức toàn thân run rẩy, hắn bỏ ra thời gian dài để bố cục như vậy, cuối cùng không chỉ bị Vương Hạo phá hủy, tất cả lợi ích đều rơi vào tay của Vương Hạo. Mối hận này làm sao hắn có thể nuốt trôi được chứ!
- Sát Thần, lần này ngươi nhất định chạy không thoát.
Vương Hạo tự tin nhoẻn miệng cười, sau đó hai chân dẫm xuống, hóa thành một kim quang, dẫn Tiểu Bạch bay vù vù phóng tới Sát Thần.
- Thật là nhanh.
Sát Thần cả kinh thất sắc, vội vàng leo lên phía trên.
Hắn tuyệt đối không thể để cho Vương Hạo đạp lên Thông Thiên Chi Lộ trước, nếu không thì mộng tưởng hắn thay thế Sáng Thế thần thật sự chỉ có thể là mộng mà thôi.
- Lão thiên gia của ta a.
Ai nấy đều che miệng la hoảng lên, chỉ thấy Vương Hạo đã bò qua hơn 30 nấc thang trong vài giây ngắn ngủi, hơn nữa tốc độ không hề giảm chút nào.
Đồng thời, mọi người cũng đua nhau nhìn Tiểu Bạch bằng ánh mắt hâm mộ đố kỵ, bởi vì con thỏ này không cần làm gì, chỉ ngồi ở trên vai Vương Hạo là có thể lên đỉnh Thông Thiên Chi Lộ. Đây quả thực là không có thiên lý.
Chương 1008 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]