Thông Thiên Chi Lộ.
Vương Hạo bay nhanh một mạch vọt tới bậc thang thứ chín mươi.
Trong phút chốc, một cổ uy áp bàng bạc cuồng bạo áp trên người Vương Hạo tựa như hãn hải quay.
Vương Hạo lập tức cảm thấy trời đất u ám, dường như trông thấy một cự nhân đỉnh thiên lập địa đứng sừng sững giữa thiên địa.
Cổ uy áp khiến da đầu người ta tê dại ấy chính là phóng xuất chậm rãi từ trên người cự nhân.
Vương Hạo cau mày lẩm bẩm nói:
- Người khổng lồ kia là ai? Chẳng lẽ Sáng Thế thần sao?
Tiểu Bạch ghé vào vai Vương Hạo, hữu khí vô lực nói:
- Vương Hạo, thỏ cục cưng ta thật là thống khổ, uy áp nơi này thực quá lớn.
Vương Hạo thở ra khẩu khí nói:
- Chúng ta sắp tới rồi, chỉ còn mười nấc thang nữa thôi là chúng ta có thể lên đến đỉnh.
Đúng lúc này, âm thanh như chuông bạc của tiểu hồ ly dồn dập truyền đến:
- Vương Hạo ca ca, ngươi cần phải tăng thêm tốc độ, Sát Thần chỉ thiếu chút nữa là có thể lên đỉnh rồi.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên thấy Sát Thần đang thở hổn hển, quỳ xuống trước bậc thang thứ chín mươi chín, khoảng cách thành công chỉ còn một bước ngắn mà thôi.
Sát Thần cũng quay đầu nhìn Vương Hạo, vẻ mặt thảm hại cười nói:
- Vương Hạo, cho dù ngươi có ba đạo hào quang gia thân, có thể một hơi xông lên chín mươi nấc thang, nhưng ngươi nhất định là kẻ bại, chỉ có bổn thần mới là đại doanh gia cười đến cuối cùng.
Vương Hạo bỉu môi nói:
- Nói dễ nghe hơn là hát, hiện tại vẫn chưa kết thúc. Ngươi cứ xác định ngươi là doanh gia sau cùng sao?
- Vương Hạo, thiên phú của ngươi là vạn cổ độc hữu, nhưng tự đại của ngươi chú định ngươi sẽ không thành công, mà là một kẻ bại.
Sát Thần lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó kiên nghị quay đầu chuẩn bị bước ra một bước cuối cùng trong giấc mộng của hắn.
Thấy cảnh tượng đó, toàn trường sôi trào trong nháy mắt.
- Sát Thần nói thất bại là có ý gì. Chẳng lẽ Vương Hạo có nguy hiểm đến tính mạng.
- Ai mà biết chứ, nhưng có thể leo lên Thông Thiên Chi Lộ nhất định rất ngưu bức, giết chết Vương Hạo cũng không xem là việc khó.
- Đây không phải là nhiều lời sao. Nếu leo lên Thông Thiên Chi Lộ không lợi hại, Sát Thần còn hao tốn nhiều tâm tư như vậy sao.
- Nói có đạo lý, nghe cái tên Thông Thiên Chi Lộ là có thể thấy con đường này không đơn giản.
- Nhiều lời, đây chính là Sáng Thế thần chế tạo, không thể nào đơn giản được a.
- Đáng tiếc Vương Hạo rất tự đại, ỷ có ba đạo hào quang gia thân liền trễ nải thời gian, cuối cùng bị Sát Thần nhanh chân đến trước.
- Hiện tại Vương Hạo còn cách đỉnh phong mười nấc thang nữa, còn Sát Thần chỉ có một. Coi như tốc độ của Vương Hạo có nhanh hơn nữa, đoán chừng cũng khó mà ngăn trở được Sát Thần.
- Sự thật chứng tỏ cho chúng ta biết người tự đại không có kết quả tốt.
- Vương Hạo là điển hình của thiếu niên đắc chí, tâm tính vẫn còn non nớt.
- Có câu nói rất hay, bị thua thiệt phải thừa dịp sớm, nếu không một lần bị thua thiệt nhất định sẽ xảy ra chuyện.
- Đừng nói nữa, các ngươi nhìn xem Sát Thần đã bắt đầu rồi a.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Sát Thần dồn khí tới đan điền, hai chân đạp mạnh xuống.
Sau đó nhảy lên một cái, nhanh chóng phóng tới nấc thang cuối cùng.
Mọi người ở hiện trường đột nhiên thở dồn dập, bọn họ không cần biết Vương Hạo có thể phản kích tuyệt địa hay không, một hơi xông lên đỉnh phong.
Cũng không muốn biết Sát Thần có dùng ý chí cường đại bước một bước nữa lên trời hay không.
Hiện tại bọn họ chỉ muốn biết leo lên Thông Thiên Chi Lộ có được lợi ích gì.
- Chẳng lẽ không còn kịp rồi sao.
Vương Hạo cau chân mày lại, nhanh chóng tăng tốc độ phóng tới đỉnh của Thông Thiên Chi Lộ.
- Vương Hạo, ngươi yên tâm xông lên đi, giao Sát Thần cho thỏ cục cưng ta.
Tiểu Bạch nhoẻn miệng cười xấu xa, tay trái móc ra một con rối nhỏ, tay phải cầm kim châm lóe ra hàn quang.
Vương Hạo lập tức đứa mắt nhìn Sát Thần với vẻ đồng tình. Con rối nhỏ này là bọn họ dùng máu tươi của Sát Thần chế tạo thành vào lúc Đại Liên Minh Hòa Bình Vũ Trụ lần trước.
Đồng thời Tiểu Bạch còn dùng con rối này cho Sát Thần đến chung cực đại chiêu, Thiên Niên Sát!
- Xem đại chiêu thỏ cục cưng ta tự chế đây, Tiên Thố Tát Kim Châm.
Tiểu Bạch quát to một tiếng rất có khí thế, sau đó nó giơ tay phải lên thật cao khiến kim châm lóe ra một chút hàn quang, cuối cùng đâm trùng trùng vào tiểu đệ đệ của con rối nhỏ.
- Aii…
Vương Hạo bất đắc dĩ thở dài, phát hiện con thỏ này càng ngày càng không biết xấu hổ là gì.
Làm sao nó lại không biết xấu hổ tự xưng là Tiên Thố chứ?! Chẳng lẽ nó không biết mình bị thế nhân gọi ác ma thỏ hay sao.
Còn có ai giáo phôi nhà thỏ của hắn, đây quả thực là dạy hư học sinh. Không đúng, là người ta lầm nhà thỏ, phải bỏ vào lồng heo ngâm xuống nước mới đúng a!
- Ahh…
Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt vang triệt hư không.
Ai nấy đều sững sờ, Sát Thần từ giữa hư không đột nhiên rớt từ bậc thang thứ chín mươi chín xuống, sau đó ôm lấy đũng quần của mình lăn lộn qua lại trên bậc thang.
Sát Thần đau khổ kêu lên:
- Vương Hạo, ngươi là tiểu nhân hèn hạ, không ngờ lại ám toán bổn thần.
- Vương Hạo ám toán.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn Vương Hạo, chỉ thấy Vương Hạo dường như không bị hề hấn gì, vẫn nhanh chóng phóng tới đỉnh phong Thông Thiên Chi Lộ.
- Các ngươi nhìn thỏ của Vương Hạo kìa!
Có người kinh hô một tiếng.
Mọi người vội vàng nhìn thật kỹ, Tiểu Bạch vẫn vui vẻ ngồi trên vai Vương Hạo, tốc độ múa may Vô Ảnh Thủ ít nhất đạt đến mỗi giây một vạn lần, lại còn có thể đánh chính xác vào cùng một điểm.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ai nấy đều run rẩy. Nhất là nam đồng bào có cảm giác đũng quần lạnh lẽo một cách khó hiểu.
- Đây cũng không phải là ta tính kế ngươi, mà là thỏ nhà ta nhớ nhung ngươi.
Vương Hạo khẽ nhếch miệng cười, vững vàng rơi vào trước mặt Sát Thần.
Nhưng trong tích tắc Vương Hạo rơi xuống đất, từng đạo uy áp bài sơn đảo hải đột nhiên đè ép xuống từ bốn phía, khiến cho hai chân của Vương Hạo bắt đầu run lên.
- Vương Hạo chết tiệt! Bổn thần chỉ kém một bước cuối cùng, làm sao có thể bị ngươi đánh bại.
Sát Thần ngửa mặt lên trời gào to, trong nháy mắt từng đạo sát khí kinh khủng bạo phát ra từ trong cơ thể, sau đó phi thân nhảy tới bậc thanh thứ 100 của Thông Thiên Chi Lộ.
- Chuyện gì xảy ra? Vì sao con rối nhỏ vô dụng?
Tiểu Bạch gãi gãi cái đầu nhỏ bé, không hiểu nổi chuyện gì xảy ra.
- Hắn tránh thoát Huyết Vu Thần thuật dựa vào nghị lực cường đại. Lão quái vật này quả nhiên không phải là một hóa sắc đơn giản.
Vương Hạo nhíu mày, nắm chắc Chủ Tể Chi Kiếm trong tay, cấp tốc đâm tới Sát Thần.
- Vương Hạo, ngươi không còn kịp rồi.
Sát Thần điên cuồng cười lớn, sau đó vững vàng rơi bậc thang thứ một trăm.
- Ầm ầm…
Ngay sau đó là một tiếng nổ kinh thiên vang dội hư không.
Vương Hạo cau chân mày lại, trên tế đài đỉnh Thông Thiên Chi Lộ bỗng bạo phát ra một kim quang chói mắt, có thể nhìn thấy từng đạo gợn sóng không ngừng lan tran ra từ trên tế đài.
Ngay sau đó trên tế đài xuất hiện một thân ảnh màu trắng vô cùng cao lớn, như một cự nhân tôn đỉnh thiên lập địa đứng sừng sững giữa đất trời này.
Đồng thời một cổ uy áp đại quy mô từ thân ảnh màu trắng tuyên tiết xuống không dứt, khiến cho tất cả mọi người đều nằm rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.
Chương 1009 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]