Thông Thiên Chi Lộ.
Sát Thần bị cổ uy áp này khiến cho không ngốc đầu lên được, đành ngoan ngoãn nằm trên đất không dám lộn xộn.
- Chạm!
Chợt có âm thanh trong trẻo vang vọng xuống.
Sát Thần miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn thì thấy Vương Hạo ngã ầm ầm trước mặt hắn, hiển nhiên cũng bị cổ uy áp này đè ép xuống.
- Vương Hạo, ngươi không sao chứ?
Tiểu Bạch khẩn trương hỏi.
- Ta không sao.
Vương Hạo lắc lắc đầu, ráng chống đỡ thân thể bò dậy.
Chỉ có điều hai chân của Vương Hạo run run trông thật lợi hại, dường như một trận gió là có thể thổi bay được hắn.
Nhưng so với Sát Thần cũng ngã gục, hình tượng của Vương Hạo nhanh chóng cao đại thượng trong nháy mắt, trông giống như một Hán gian cầu xin tha thứ, một đại anh hùng xương cốt cứng rắn.
- Vèooo…
Từng tiếng vang xé dồn dập hư không.
Vô số năng lượng bay tới từ bốn phương tám hướng đa nguyên vũ trụ.
Chúng không ngừng hội tụ nơi tế đàn, thân ảnh màu trắng từ từ biến thành một thiếu niên khoảng mười tám, mười chín tuổi.
Ngũ quan thiếu niên có chút tuấn tú, khóe môi nhếch lên một nụ cười y như tia nắng.
Mà khi ngũ quan anh tuấn phối hợp với nụ cười y hệt như ánh mặt trời thì, cảm giác đầu tiên mà thiếu niên này tạo cho mọi người chính là hắn nhất định là một người nhiệt tình yêu thương cuộc sống, đồng thời cũng là người tốt.
Vương Hạo hơi nhíu chân mày, hắn cảm thấy thiếu niên kia không đơn giản như vậy.
Tuy bề ngoài của hắn thoáng nhìn rất rực rỡ, nhưng trong thâm tâm lại tiết lộ ra sự cao ngạo. Một loại cao ngạo không coi thế nhân ra gì.
Thậm chí, hắn còn có cảm giác cùng chung chí hướng không giải thích được.
- Sáng Thế thần.
Sát Thần hoảng sợ kêu lên một tiếng, bị hù sợ đến vỡ mật.
Nếu Sáng Thế thần biết được hắn đã len lén chạy tới đa nguyên vũ trụ, hẳn là sẽ băm hắn thành tám mảnh a.
- Sáng Thế thần?
Mọi người đều có vẻ bức bối, không phải nói Sáng Thế thần là thứ tiện nhân đó sao. Nhưng bây giờ một thiếu niên như ánh mặt trời là cái quỷ quái gì thế?! Chẳng lẽ là ngụy trang?!
- Hắn chính là Sáng Thế thần, đồng hương của ta.
Vương Hạo hơi sững sờ, nhìn Sáng Thế thần có chút xuất thần.
Đồng thời trong lòng hắn khẩn trương muốn chết, đây rốt cuộc là hai hàng nước mắt chảy ròng ròng, hay là một núi không thể dung hai con hổ, chờ một lúc sẽ hạ hồi phân giải thôi.
Sáng Thế thần đánh giá Vương Hạo và Sát Thần, sau đó cảm khái nói:
- Thật không ngờ Thông Thiên Chi Lộ vẫn được mở, nhưng một lần lại có tới hai thiên tài leo lên.
Sát Thần hơi sững sờ, cảm giác đầu óc của mình có chút ngơ ngẩn rồi.
Không biết trong hồ lô của Sáng Thế thần bán thuốc gì đây? Tại sao làm bộ như không nhận ra hắn vậy?
Ngay sau đó Sát Thần chợt nghĩ đến lúc khi Thông Thiên Chi Lộ bị Sáng Thế thần tạo ra, dường như hắn còn chưa ra đời vậy.
Sáng Thế thần trước mắt khẳng định không phải bản thê của Sáng Thế thần, chỉ là một hình ảnh hoặc là một phân thân của Sáng Thế thần lưu lại, như vậy nếu biết hắn, đó mới thật là gặp quỷ rồi.
Nghĩ tới chỗ đây Sát Thần nhẹ nhàng thở ra, cảm giác vận khí của mình cũng không xui xẻo, còn có được hy vọng thần cách.
Vương Hạo chỉ vào Sát Thần, kêu lớn lên:
- Sáng Thế thần, tên này từ Cực Lạc Tịnh Thổ lén trốn xuống đây.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu nói:
- Không sai, không sai, thỏ cục cưng ta chứng minh.
Sát Thần bị hù toát cả mồ hôi lạnh, thầm mắng hai tiếng “mẹ nó”.
Hắn mới vừa nhẹ nhàng thở ra vì Sáng Thế thần không nhận ra hắn, nhưng một người một thỏ lập tức bán hắn đi. Đây quả thực rất xấu rồi hay không.
Sáng Thế thần tò mò hỏi:
- Từ Cực Lạc Tịnh Thổ chạy xuống đấy. Ngươi làm bằng cách nào?
Sát Thần bị hù toàn thân run rẩy, vội vàng trả lời:
- Lần trước Sáng Thế thần phái tiểu nhân xuống dọn dẹp rác rưởi vũ trụ, tiểu nhân đã lén để lại một luồng linh hồn, cũng hấp thu Thánh giả chấp niệm chấp niệm, sau đó đoạt xá thành công.
- Thánh giả chấp niệm.
Vương Hạo hơi sững sờ, đột nhiên nghĩ đến vừa rồi hắn đã giết mười mấy Thánh giả, nhưng tại sao không phát hiện Thánh giả chấp niệm chứ. Thánh giả chấp niệm đã bị chuyển hóa thành lực lượng căn nguyên rồi.
Hệ thống hồi đáp:
- Chúc mừng Túc Chủ đã đoán đúng.
Vương Hạo khẽ nhếch mép cười, hắn sẽ không sợ bị những thứ đáng ghét nào đó quấn quít lấy hắn rồi.
- Cầu xin Sáng Thế thần tha mạng, tiểu nhân biết sai rồi.
Sát Thần run lẩy bẩy nằm trên đất, chờ Sáng Thế thần quyết định.
Sáng Thế thần gãi gãi cằm, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Có thể từ Cực Lạc Tịnh Thổ chạy xuống đây mà không bị phát hiện, đồng thời thành công leo lên Thông Thiên Chi Lộ, đây chứng minh rằng ngươi và thần cách có duyên.
Lập tức Sát Thần sửng sốt ngay tại chỗ, hắn thành tâm hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra chuyện, Sáng Thế thần bỏ qua hắn một cách thoải mái như vậy thật sao?
Vương Hạo thì tức giận nói:
- Sáng Thế thần, ngươi tuyệt đối không thể bỏ qua hắn, hắn vì tu luyện Bạch Hổ Thánh thể mà hủy vô số vũ trụ, khiến cho vô số sinh mạng diệt vong. Loại bại hoại này làm sao có thể sống trên đời.
Tất cả mọi người chợt co rút khóe mắt, rất muốn hỏi Vương Hạo một câu “mặt của ngươi ở đâu?”
Sát Thần hủy diệt vũ trụ cũng chưa tới một phần ba của hắn.
Sáng Thế thần cau mày nói:
- Còn có chuyện như vậy.
Sát Thần vội vàng giải thích:
- Sáng Thế thần, sự tình không phải như ngươi nghĩ, hắn mới thật sự là bại hoại. Hắn vì thù riêng của bản thân mà đã hủy diệt vô số vũ trụ để trải con đường phục thù.
Ánh mắt của Sáng Thế thần đã rơi vào Vương Hạo, chờ lời giải thích của Vương Hạo.
Vương Hạo nói với vẻ chính khí:
- Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, sở dĩ ta lót đường báo thù, hoàn toàn là bị hắn mê hoặc. Hơn nữa hắn còn đưa Thần Tuyển Chi Tử nhập vào Thứ Nguyên không gian, khiến cho Thiên Ma quan lọt vào trong Thứ Nguyên không gian.
- Thiên Ma quan lọt vào Thứ Nguyên không gian rồi?
Thần sắc của Sáng Thế thần lạnh xuống trong tích tắc. Một cổ hàn khí kinh thiên càn quét toàn bộ đa nguyên vũ trụ.
Mọi người run lên bần bật, bị hù sợ vội vàng quỳ xuống.
Đồng thời, cũng đúng lúc Vương Hạo gan lớn bằng trời đã có nhận thức mới, hắn dám nói láo trước mặt Sáng Thế thần, đây là không tiếc mạng nữa a.
Sát Thần vội vàng kêu lên:
- Sáng Thế thần, Thần Tuyển Chi Tử không phải do tiểu nhân đánh vào Thứ Nguyên không gian, mà là con thỏ bên cạnh Vương Hạo kia.
Tiểu Bạch sợ hãi vội vã trốn vào trong ngực của Vương Hạo, run lẩy bẩy, không còn dáng vẻ lớn lối như lúc bình thường nữa.
Sáng Thế thần lạnh lùng nói:
- Lại có người dám nói láo trước mặt ta sao? Thật nghĩ rằng ta không biết chuyện gì đã xảy ra hay sao?
- Sáng Thế thần anh minh, vừa nhìn lập tức biết ngay chân tướng rõ ràng.
Sát Thần mừng rỡ. Hắn cũng muốn xem thử Vương Hạo còn sống sót như thế nào.
- Đợi một chút, ta có chuyện muốn nói.
Vương Hạo kêu lớn.
Sáng Thế thần cau mày nói:
- Nói cái gì?
Vương Hạo hít sâu một hơi, vén tay áo lộ ra một vết xăm Ngũ Tinh Hồng Kỳ (hình xăm cờ đỏ sao vàng).
- Đây là?..
Sáng Thế thần co rụt đồng tử lại, hít thở bỗng trở nên dồn dập.
- Vết xăm Ngũ Tinh Hồng Kỳ trên người, ta là người nối nghiệp của đảng.
Vương Hạo nghiêm túc nghiêng người ra phía trước, tay phải đưa ngang trước người, tạo hình một nhân dân lao động vinh quang nhất.
Chương 1010 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]