Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1012: CHƯƠNG 1011: BÁC ĐẠI TINH THÂM

Thông Thiên Chi Lộ.

Mọi người ngơ ngác nhìn Vương Hạo. Ngũ Tinh Hồng Kỳ này là cái gì? Người nối nghiệp đảnng là cái gì a?

Sắc mặt của Sát Thần bắt đầu trang nghiêm, tuy hắn cũng không biết Ngũ Tinh Hồng Kỳ, người nối nghiệp đảng là cái gì.

Nhưng biểu hiện vừa rồi của Sáng Thế thần rất không thích hợp, điều này khiến cho hắn có dự cảm bất tường.

Sáng Thế thần cau mày đánh giá Vương Hạo, một cổ ký ức bị phủ bụi đã lâu trong nháy mắt xông lên đầu.

Đồng thời hắn cũng phát hiện Vương Hạo vừa nhìn thì không có chỗ nào đặc biệt, nhưng cẩn thận quan sát lại không ngờ hắn hoàn toàn không nhìn thấu được Vương Hạo.

Vương Hạo không nhịn được nói:

- Ta biết ta rất xuất sắc, ngươi có thể không nói câu này, nhưng không nên nhìn ta chằm chằm như vậy.

Mọi người bị hù dọa sợ muốn vỡ mật, trong lòng thốt lên tiếng chửi tục “con mẹ nó”.

Tên khốn nạn này lúc bình thường đùa bỡn đê tiện thì thôi đi, bây giờ cũng dám đùa bỡn đê tiện trước mặt Sáng Thế thần, thật con mẹ nó là thần mà tồn tại a!

- Làm sao bây giờ a?

Ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Băng Lộ nhanh chóng xoay quanh, các nàng muốn đi lên đối mặt nguy hiểm cùng Vương Hạo.

Có thể uy áp của Sáng Thế thần quá mức cường đại, áp các nàng không có một chút lực di động nào, chỉ có thể ở nguyên đấy lo lắng phát sốt lên.

Đồng thời trong lòng ba nàng cũng hận không thể quật chết đồ tồi Vương Hạo kia, vì sao đi chọc Sáng Thế thần làm cái gì, ngại sống thư thái hay sao?

Phu thê Vương Thiên Dật, Lâm Thi có vẻ hối tiếc, thầm trách bản thân thân mình.

Nếu bọn họ giáo dục Vương Hạo ngay từ nhỏ, bây giờ chắc chắn Vương Hạo sẽ không lớn gan bằng trời như thế.

Cực Thiên Thánh giả nơm nớp lo sợ, thấp thỏm lau mồ hôi trên đầu, bày tỏ hoàn toàn phục trước một tiểu sư phụ nghé con mới sinh không sợ cọp kia.

Ngay cả Sáng Thế thần mà hắn cũng dám đùa giỡn, trên đời còn có chuyện gì mà hắn không dám làm sao?!

Sát Thần mừng rỡ một cách khó hiểu, Vương Hạo càng tìm đường chết, như vậy hắn cách cái chết sẽ không xa.

Sát Thần cũng có chút khó khăn không hiểu, bởi vì hắn không có được phương pháp Bản Nguyên chi lực của Vương Hạo tinh luyện.

- Phải hay không phải, cái này cần thi qua mới biết.

Sáng Thế thần nheo hai mắt, nói.

Vương Hạo tràn đầy tự tin nói:

- Mặc tình thả ngựa đến đây.

Tất cả đều ngân ngẩn cả người, Sáng Thế thần nói phải hay không phải là cái gì? Chẳng lẽ hắn cũng là người nối nghiệp đảng gì đó ư?!

- Có can đảm!

Sáng Thế thần khẽ nhếch miệng lên, nhanh chóng nói:

- Hỏi, nhà ta đã xảy ra hỏa hoạn, lão bà ta quát to một tiếng 'bằng', đánh thức ta ra khỏi trong mộng. Đáng tiếc cuối cùng nàng lại chết trong biển lửa, xin hỏi kế tiếp ta phải làm gì.

Vương Hạo nhanh chóng trả lời:

- Trả lời, phải ôm tâm tình đau buồn tại đào bảo truy bình, dùng tốt một cách phi thường.

Ai nấy đầu ngơ ngác, đây coi là đề mục và trả lời a?!

Chỉ cần là một người bình thường, không phải đều khóc thầm cực kỳ bi thương bên cạnh lão bà sao. Vương Hạo dùng tốt một cách phi thường là có ý gì?!

Hai mắt của Sáng Thế thần tỏa sáng, lại hỏi:

- Hỏi, việc thứ nhất bắt đầu sau khi dậy sớm?

Vương Hạo có chút ngượng ngập nói:

- Trả lời, trước tiên đánh thức nữ bằng hữu dậy.

Không ai hiểu nổi hai người này đang nói cái gì.

Sáng Thế thần cười nói ý vị một cách sâu xa:

- Hỏi, tại sao nói quả táo là lão đại của hoa quả giới?

Vương Hạo cười nói:

- Trả lời, bởi vì nó dụ dỗ Eve, thức tỉnh Newton, hại chết công chúa Bạch Tuyết, giờ đã trở thành đàn ảnh của các loại điện thoại di động, còn chúa tể của quảng trường múa, lại chiếm đoạt đêm giáng sinh, khiến cho bao nhiêu cô gái dùng danh nghĩa ăn táo để mà đi "ăn chuối" (thổi kèn…), mấu chốt nhất là tên tiếng Anh, là "ai pháo" (iphone).

Mọi người không hiểu quả táo là quả tiên gì đó. Ai phao (iphone) là cái quỷ gì? Vì sao có cảm giác ưu tú như vậy chứ?!

Sáng Thế thần kích động nói ra:

- Hỏi, Lưu Bị có hai đứa con trai là Lưu Phong, Lưu Thiền, hợp lại là Phong Thiện, chứng minh hắn có lòng làm Đế Vương, Tôn Kiên đặt tên con trai là Tôn Quyền, Tôn Sách, hợp lại chính là quyền sách, cho thấy hắn giỏi về quyền sách, tình huống nhà lão Tào là gì?

Đám người muốn xạm mặt lại, con mẹ nó quỷ quái mới biết tình huống nhà lão Tào là cái gì, có thể cho chút gợi ý hay không?

Vương Hạo nhíu mày nói:

- Trả lời, tính luôn cả phụ thân, lựa chọn sử dụng tinh hoa trong tên họ của cả nhà sẽ là "Thao, Nhân, Thật, Sảng" (Chơi Người Thật Sướng - Tào Tháo - Tào Nhân - Tào Thực - Tào Sảng, trong Tam Quốc).

- Ặt. . .

Toàn bộ mọi người ở hiện trường cười phun ra trong nháy mắt, cảm giác đầu óc hoàn toàn quá tải rồi.

Lưu gia có lòng Đế Vương, Tôn gia có tâm Quyền Sách, nhưng khi đến Tào gia làm sao lại sử dụng cái gọi là Thao Nhân Chân Sảng rồi?!

Trước sau chênh lệch quá lớn đi. Hoàn toàn không cách nào lý giải a!

Sáng Thế thần có vẻ hưng phấn nói:

- Hỏi, một đám thiếu nam thiếu nữ vị thành niên vừa cười vừa hét to “em muốn, em muốn” một cách không biết xấu hổ, sau đó đổ chất lỏng màu trắng từ vật thể hình trụ vào trong miệng mình, sau khi uống xong toàn bộ còn định học theo tiếng chó sủa, xin hỏi đây là cảnh tượng gì?

Lúc này trong lòng mọi người đều giơ ngón tay giữa lên đối với Sáng Thế thần. Quả nhiên là thứ tiện nhân, không ngờ lại hỏi một câu hạ lưu như thế!

Vương Hạo cực kỳ nghiêm túc, đáp:

- Trả lời, sữa tươi vượng tử.

- Sữa tươi.

Mọi người thấy khó hiểu, cảm giác dường như lại không đi theo hai người này não đường về.

Sáng Thế thần kích động nói:

- Nếu nàng xuống biển. (Ý: Nếu cố ấy cởi đồ)

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Ta nhất định xuống (Tất nhất định "hạ tái" - download - tải về xem).

Đây là có ý gì a? Đối câu đối?!

Sáng Thế thần rưng rưng nói:

- Lão sư nói với chúng ta, sơ trung nghiêm, cao trung khẩn, đại học tùng (THCS nghiêm, THPT chặt, đại học lỏng lẻo), bây giờ ngươi hiểu không?

Vương Hạo lau nước mắt đáp:

- Ta hiểu rồi, khi đến đại học mới biết nơi đó là chiến trường kịch liệt, lửa đạn bay tán loạn, ra trường mới biết mình sinh sống giữa thảo nguyên xanh tươi.

Mọi người hoàn toàn phát điên rồi. Ai có thể đến đây giải thích cho bọn họ một chút, rốt cuộc những cái này là cái gì a. Tại sao không một ai trong bọn họ đều nghe mà không hiểu?!

Sáng Thế thần dang hai tay, khóc thút thít nói:

- Chỉ mong người trường cửu, đệ đệ, ca ca trông chờ ngươi đã rất lâu rồi.

Vương Hạo vội vàng tiến lên ôm, gào khóc nói:

- Ngàn dặm cộng thiền quyên, ca ca, đệ đệ để cho huynh chờ lâu rồi.

Sát Thần trợn tròn hai mắt, rốt cuộc hai người này có quan hệ như thế nào, tại sao còn gọi tên ca ca, đệ đệ?

Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người không còn kềm chế được nữa, trong nháy mắt có tiếng sôi trào vang lên.

- Đây là tình huống gì? Chẳng lẽ Vương Hạo và Sáng Thế thần quen biết nhau?!

- Xem ra không quen. Vương Hạo và Sáng Thế thần chênh lệch quá xa.

- Ta cũng cảm giác không quen biết, nếu không tại sao Sáng Thế thần phải ra đề thi cho Vương Hạo chứ.

- Những đề mục kia là cái gì? Tại sao không một ai trong chúng ta hiểu biết?

- Ta cũng không hiểu, có thể cảnh giới không đủ cho nên mới không hiểu.

- Cảnh giới gì chưa đủ.

- Tiện nhân cảnh giới không đủ, tiện nhân phải đạt đến đỉnh phong cảnh giới mới có thể hiểu được đó là ý gì.

- Ta cũng cảm giác như vậy, nếu không không thể giải thích ngay từ đầu hai người không quen biết, tại sao lại trở nên như vậy.

- Chẳng lẽ đây là chí hướng giữa tiện nhân với nhau?!

- . . .

Nguyễn Tiểu Thất nhìn Vương Hạo bằng vẻ mặt sùng bái, phát hiện tiện đạo văn hóa thật là bác đại tinh thâm.

Sau khi học thành không chỉ bốn biển đều là huynh đệ, còn có thể xưng huynh gọi đệ cùng Sáng Thế thần, đây quả thực vô địch. . .

Chương 1011 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!