Thông Thiên Chi Lộ.
Vương Hạo và Sáng Thế thần ôm nhau, hai người khóc phải nói là tồ tồ như vịt đực.
Đây là tình cảm tiết ra của những người đồng hương hàng năm một mình nơi đất khách đột nhiên gặp lại nhau.
Cũng là niềm vui sướng khi linh hồn cô đơn gặp được người bạn nhỏ, người ngoài không thể nào lý giải được.
Mọi người vô cùng nghi hoặc, chẳng lẽ trên đời này thực sự có nhất kiến chung tình, phì, là vừa gặp mà như cố tri!
- Dường như xảy ra đại sự rồi.
Sát Thần bị hù sợ trên trán đổ mồ hôi, trái tim lại nhảy lên cấp tốc “phịch phịch”.
Cần phải biết lúc ở Cực Lạc Tịnh Thổ, Sáng Thế thần có thể nhận hối lộ, đổi trắng thay đen, bao che cho một hồ ly một thỏ trắng nhà hắn.
Hiện tại Sáng Thế thần biểu hiện khoa trương với Vương Hạo như thế, vậy khẳng định cũng sẽ mở mắt nói dối, hiển nhiên hắn sẽ chỉ người chịu tội thay!
Đúng lúc này có âm thanh của Tiểu Bạch vang lên từ trong ngực Vương Hạo:
- Hai vị đại nam nhân ôm chặc như vậy làm cái gì. Muốn chèn ép chết thỏ cục cưng ta a?
Vương Hạo và Sáng Thế thần hơi sững sờ, sau đó đẩy nhau ra có vẻ mặt ghớm ghê.
Sáng Thế thần búng một cái trên người, làm như Vương Hạo có bệnh tật gì không thể chữa khỏi vậy.
Vương Hạo hôn gió với ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ, bày tỏ mình thích các nàng, tuyệt đối không phải là gay trong truyền thuyết.
Lúc này mọi người xạm mặt lại, trong nháy mắt đã hiểu rõ vì sao Vương Hạo và Sáng Thế thần vừa gặp mà như cố tri rồi.
Đây tuyệt đối là tiện nhân ngang cấp, ngay cả tư tưởng cũng giống nhau như đúc.
Tiểu Bạch thò cái đầu nhỏ ra khỏi ngực của Vương Hạo, liếc nhìn Sáng Thế thần có vẻ sợ sệt, sau đó lại nhìn Vương Hạo giây lát. Nó luôn cảm giác vừa rồi hai người này cọ sát ra ánh hào quang "cơ tình" (tình gay) nào đó.
- Ầm ầm. . .
Đúng lúc này vang lên một tiếng nổ kinh thiên.
Trong hư không đột nhiên xuất hiện một khe nứt rất lớn, Thiên Ma quan ở trong cái khe ấy.
- Đây là. . .
Vương Hạo chợt co rụt đồng tử, trên Thiên Ma quan hiện rất nhiều phù văn thần bí, đồng thời những phù văn thần bí còn dần dần nhạt đi.
Cái này cũng khiến cho Thiên Ma quan mở ra một cái khe, để lộ ra một cổ khí tức âm lãnh đến tận cùng.
Cả đám người run rẩy, cả kinh kêu lên.
- Ta nghĩ rốt cuộc trong đây phong ấn quái vật gì đó.
- Quá kinh khủng, lộ ra vẻn vẹn một chút khí tức mà ta cũng cảm nhận hai chân như nhũn ra.
- Cỗ khí tức này âm lãnh quá kinh khủng, dường như không có chút tình cảm nào.
- Ta vốn tưởng rằng Sát Thần rất khủng bố rồi, so sánh cùng người này quả thực là đại vu thấy tiểu tiểu tiểu vu a.
- Vừa rồi Sát Thần nói trong này phong ấn Viễn cổ Thiên Ma, rốt cuộc là dạng gì?
- Không biết, nhưng hắn muốn phá phong ra, như vậy đa nguyên vũ trụ đã có thể xong đời.
- Có Sáng Thế thần ở đây, sẽ không để cho hắn đi ra.
- . . .
Mọi người vội vàng quay đầu nhìn Sáng Thế thần, bọn họ thấy Sáng Thế thần cau chân mày lại, đầu ngón tay nhanh chóng bấm ra từng đạo phù văn màu vàng thần bí, sau đó bay nhanh tới Thiên Ma quan.
- Ầm ầm. . .
Tiếng nổ vang thật lớn giữa hư không.
Thiên Ma quan bắt đầu đung đưa kịch liệt, có thể nhìn thấy từng đạo gợn sóng lan tràn từ trên Thiên Ma quan.
- Còn muốn vùng vẫy ư? Phong cho ta!
Sáng Thế thần lạnh lùng hừ một tiếng, đầu ngón tay vội vàng ngưng tụ ra một chữ 'Phong' màu vàng, sau đó đánh vào Thiên Ma quan.
Mọi người ở hiện trường cả kinh kêu lên:
- Thiên Ma quan đang chống cự, dường như phong ấn của Sáng Thế thần không đè ép được hắn.
Sát Thần nhăn chân may lại, quả nhiên đúng như hắn nghĩ vậy.
Đây không phải là bản thể của Sáng Thế thần, mà là một phân thân của hắn, lực lượng rất có hạn.
Vương Hạo bỗng tức giận kêu lên:
- Sát Thần, ngươi xem chuyện tốt ngươi làm kìa, nếu để cho Viễn cổ Thiên Ma chạy thoát, ngươi chờ để tiếng xấu muôn đời đi.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu nói:
- Đúng đấy, đúng như vậy! Nếu không phải ngươi ném Thiên Ma quan vào Thứ Nguyên không gian, làm thế nào đa nguyên vũ trụ gặp phải loại đại kiếp này. Ngươi là tội nhân thiên cổ.
Mọi người lập tức xạm mặt lại, phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương quả thực không chọc nổi. Đây chính là không thành lập tội danh cho Sát Thần, hắn thề sẽ không bỏ qua!
Sát Thần vội vã kêu lên:
- Sáng Thế thần, hắn nói không đúng sự thật. . .
- Im miệng, không muốn nói chuyện này nữa.
Sáng Thế thần cau chân mày, tay phải chợt án, trong nháy mắt dung nhập chữ 'Phong' màu vàng vào trong Thiên Ma quan.
Mọi người sợ ngẩn người tại chỗ, Sáng Thế thần không cho nói ra chuyện này, chẳng lẽ hắn muốn bao che tội của Vương Hạo?!
Nếu quả thật như vậy, chỗ dựa vững chắc của Vương Hạo không khỏi cũng quá lớn đi!
Sát Thần ngây ngẩn cả người trong phút chốc, cảm giác quan hệ giữa Vương Hạo và Sáng Thế thần tuyệt đối không bình thường.
Nếu tai họa lớn như vậy, làm sao có thể nói không truy cứu là không truy cứu chứ?!
- Ầm ầm. . .
Một tiếng nổ kinh thiên vang dội hư không.
- Hô hô. . .
Đám người nhẹ nhàng thở ra khi nhìn thấy khe hở Thiên Ma quan mở ra lúc này được giam lại, khí tức âm lãnh cũng biến mất không thấy.
Sáng Thế thần nghiêm túc nói:
- Không nên cao hứng quá sớm, năng lượng phân thân ta có hạn, chỉ có thể phong ấn Thiên Ma quan trăm năm, chờ sau trăm năm hắn sẽ phá phong đi ra.
Cả đám người lại sửng sốt, Sáng Thế thần có ý gì?!
Chẳng lẽ hắn không có ý định thông tri cho bản thể của hắn đến gia cố phong ấn hay sao?!
Sáng Thế thần quay đầu nói:
- Lão đệ, ngươi mau sớm đi Cực Lạc Tịnh Thổ thông tri cho bản thể của ta đến đây phong ấn Viễn cổ Thiên Ma, nếu không hậu quả khó mà lường được.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Lão ca, tại sao chính ca không đi thông tri chứ?
Sáng Thế thần ngửa đầu ra 45 độ, nói:
- Làm như một vị Sáng Thế thần thành công, nữ tử thế gian đều cho việc cưa đổ được ta là vẻ vang tự hào, nhưng ta là một nam nhân tốt, không chỉ có nghiêm túc phụ trách công việc, đối đãi với gia đình lại vô cùng cực khổ không nề hà gì. Nhằm tránh cho phiền toái không cần thiết, ta chỉ có thể chuyển nhà đến một không gian độc lập ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài, ở trong đó có thể che giấu hết thảy tin tức, vì thế ta không thể liên lạc được với bản thể.
Vương Hạo co cụp khóe mắt xuống, phát hiện Sáng Thế thần đại ca thật không biết xấu hổ!
Còn làm việc với thái độ nghiêm túc?
Nếu làm việc nghiêm túc thì Viễn cổ Thiên Ma kia ở đâu tới a?
Còn nữ tử thế gian lấy làm vẻ vang khi cưa đổ hắn?
Dũng khí của hắn là đâu ra thế?
Rõ ràng là lấy việc cưa đổ Vương Hạo hắn làm vẻ vang có biết hay không!
Nhưng mà chuyện lo lắng cực khổ đối với gia đình, điều này hắn rất tin tưởng, bởi vì bản thân hắn cũng chính là một nam nhân tốt.
Sáng Thế thần đi tới trước mặt Vương Hạo, giơ tay điểm trên mi tâm của Vương Hạo.
Thân thể Vương Hạo chấn động lên, một cổ tin tức tràn vào trong não của hắn trong nháy mắt.
Trong đó có nơi cư ngụ của Sáng Thế thần, còn có rất nhiều thần công Cực Lạc Tịnh Thổ.
Sáng Thế thần đột nhiên mở miệng nói:
- Được rồi, kế tiếp ta bắt đầu giúp các ngươi ngưng tụ thần cách.
Vương Hạo liền lên tiếng:
- Tiểu Hồ Ly, Y Linh, Tiểu Lộ Lộ, các nàng còn ngây ngốc ở đó làm cái gì. Ca ca ta tới đây đã nửa ngày còn không biết đến đây hành lễ. Thật là một đám đàn bà phá của. . .
Ai nấy đều hâm mộ không thôi, Vương Hạo bảo các nàng đến hành lễ, rõ ràng là cho các nàng cơ hội leo lên Thông Thiên Chi Lộ, sau đó ngưng tụ thần cách. . .
Chương 1012 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]