Thông Thiên Chi Lộ.
Tiểu Bạch thoát ra khỏi trong lòng của Triệu Y Linh, sau đó nhảy lên vai của Vương Hạo.
Vương Hạo lườm Tiểu Bạch một cái, lại cười nói:
- Thứ nhỏ bé như ngươi cũng nhận được không ít chỗ tốt.
- Đó là dĩ nhiên. Thỏ cục cưng ta khả ái như vậy, Sáng Thế thần cũng không kiềm được.
Tiểu Bạch móc ra một củ cà rốt, sau đó ăn ngon lành.
Ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ đảo cặp mắt trắng dã, phát hiện con thỏ này thật đúng là không biết xấu hổ.
Vừa rồi lúc nhìn thấy Sáng Thế thần, ai bị hù sợ trốn vào trong lòng ngực của Vương Hạo đó a?
Đúng lúc này Vương Hạo truyền âm cho ba nàng:
“Đi nhanh lên.”
Ba nàng hơi sững sờ, chỉ thấy thân ảnh Vương Hạo hóa thành từng đạo tàn ảnh cấp tốc bay tới Sát Thần, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay sáng lên một kiếm quang hơi lạnh.
- Vèo. . . oo!. . .
Tiếng gió bén nhọn vang lên thật chói tai.
Sát Thần dựng đứng lông tơ toàn thân, theo bản năng hơi chuyển về phía trước, dư quang của khóe mắt nhanh chóng quét qua không trung.
Chủ Tể Chi Kiếm trong tay Vương Hạo lập lòe như cầu vồng, đâm thẳng tới ngực của hắn.
- Lần này xem ngươi chạy đàng nào.
Vương Hạo khẽ nhếch miệng cười, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay đột nhiên bắn ra một năng lượng dao động kỳ lạ.
Nơi sóng chấn động đi qua, hết thảy đều tạm dừng như bị người nhấn xuống. Tất cả đều bất động rồi.
Kiếm thứ sáu, cực quang nhoáng lên một cái!
- Đây là, Thời Gian Chưởng Khống. . .
Sát Thần co rụt đồng tử lại, hình thoi màu đen trên trán đột nhiên bạo phát ra một đạo hắc quang.
- Phốc. . .
Không phẩy không một giây, có chút máu tươi bắn toé.
Đồng thời còn nương theo một tiếng kêu rên thê lương:
- Ahh…
Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly, Băng Lộ giật mình cả kinh, chỉ thấy một cánh tay của Sát Thần bay múa trong hư không, máu tươi từ chỗ đoạn tay của Sát Thần phun bắn ra ngoài dường như không cần tiền vậy.
Thấy cảnh tượng đó, toàn trường vang lên xôn xao.
- Ôi trời mẹt ơi, Vương Hạo lại xuất thủ đánh lén Sát Thần.
- Một kiếm đó của Vương Hạo rốt cuộc là kiếm chiêu gì? Ta cảm giác thời gian dường như ngừng lại.
- Vương Hạo là thiên tài kiếm đạo. Kiếm chiêu của hắn đều là tự chế, hơn nữa mỗi chiêu đều mạnh hơn.
- Không sai, ta nhớ không lầm đây là kiếm thứ sáu của Vương Hạo tự chế.
- Vương Hạo một mực rất yêu nghiệt, chúng ta không cần thảo luận về hắn. Ta chỉ muốn biết vì sao Sát Thần không tránh né?
- Sát Thần có tránh, tuy nhiên không tránh khỏi hoàn toàn mà thôi.
- Sát Thần đoạt xá tộc trưởng Thiên Đấu Thần tộc, Ma Hình Phi, làm sao không tránh thoát Không Gian Thần Thông?
- Ngươi có phải ngốc hay không?! Trên Thông Thiên Chi Lộ sử dụng Không Gian Thần Thông như thế nào?
- Hình như cũng đúng, nếu có thể dùng Không Gian Thần Thông thì bọn họ sẽ không leo lên rồi.
- Hiện tại Sát Thần mất đi một tay, vậy càng không phải là đối thủ của Vương Hạo a.
- Nếu như Sát Thần ly khai khỏi Thông Thiên Chi Lộ, như vậy còn có cơ hội sống sót. Bằng không chỉ có thể nhận mệnh mà thôi. . .
- . . .
Ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ nhìn nhau, sau đó nhanh chóng ly khai khỏi Thông Thiên Chi Lộ không chút do dự. Các nàng tránh khỏi bị Sát Thần chó cùng rứt giậu bắt các nàng làm con tin.
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Vương Hạo, hắn thật sự tránh khỏi kiếm thứ sáu của ngươi sao?
Vương Hạo cau mày nói:
- Hắn sử dụng thần cách, dùng sức mạnh tránh thoát lúc thời gian tạm dừng, chẳng qua là phản ứng hơi chậm, chưa hoàn toàn tránh khỏi.
Tiểu Bạch gật gật đầu, sau đó sờ lên chữ 'Thiên' màu vàng trên trán mình, hoài nghi Sáng Thế thần. Vật này đến Cực Lạc Tịnh Thổ thật sự tốt hơn so với thần cách sao?
- Vương Hạo, ngươi chờ bổn thần, chờ đến Cực Lạc Tịnh Thổ bổn thần bảo đảm để ngươi chết không có chỗ chôn.
Sát Thần âm trầm bỏ lại một câu nói, sau đó băng bó đoạn tay cụt chảy máu, nhanh chóng chạy như bay sát làn ranh Thông Thiên Chi Lộ.
Khóe miệng của Vương Hạo khẽ nhếch lên, thấp giọng cười nói:
- Sáng Thế thần điểm danh muốn ngươi chết, ngươi cảm thấy ngươi có thể sống sót hay sao?
- Ngươi nói cái gì?
Sát Thần co rụt đồng tử, cảm giác mình quá đề cao ý chí một tiện nhân rồi.
Đồng thời, hắn cũng suy nghĩ minh bạch sở dĩ Sáng Thế thần ngưng tụ thần cách cho hắn, đơn giản chính là chứng minh cho thế nhân nhìn xem.
Rằng lòng dạ của hắn có bao dung bao nhiêu, có thể bao dung hết thảy thứ trong thế gian.
Thế nhưng sự thật không như thế, Sáng Thế thần có thái độ bằng mặt không bằng lòng đối với việc hắn đến đa nguyên vũ trụ, cảm giác hết sức bất mãn lấy việc công làm việc tư.
Quyết định lợi dụng mâu thuẫn giữa hắn và Vương Hạo, sau đó mượn tay Vương Hạo trừ hắn đi.
Kể từ đó, Sáng Thế thần vẫn là Sáng Thế thần có tấm lòng bao la vĩ đại, có thể nhận được những lời khen ngợi và ca tụng của thế nhân.
Còn đánh giá của hắn đối với thế nhân chính là tự gây nghiệt, không thể sống, muốn đi chọc tức tên yêu nghiệt Vương Hạo này hay không, dẫn đến thất bại trong gang tấc. Chuyện này có thể trách ai?
- Quá gian trá rồi!
Sát Thần tức mình đến mức sắc mặt tái xanh, đây là dẫn hắn tới Cửu Trọng Thiên, sau đó lại một chân đá hắn rơi vào mười tám tầng đại ngục!
- Vèo. . . oo!. . .
Bất chợt một đạo kiếm khí u lãnh lóe hiện, nhắm thẳng vào Sát Thần.
Sát Thần đại biến sắc mặt, giơ tay cầm cự đao màu đen bắn ra một đạo đao khí âm lãnh chém tới Vương Hạo.
- Ầm ầm. . .
Đao kiếm đụng nhau, một tiếng nổ kinh thiên vang vọng đất trời.
- Ngươi xác định xem tình trạng hiện tại của ngươi có thể đánh một trận với ta hay không?
Vương Hạo khẽ nhếch mép mỉm cười, nhanh như chớp bước tới trước một bước, Chủ Tể Chi Kiếm nhẹ nhàng lóe lên, họa xuất một đường cong duyên dáng giữa hư không.
- Không ổn rồi!
Sát Thần đại biến sắc mặt, Chủ Tể Chi Kiếm nhanh chóng phóng đại trong con mắt hắn. Một đạo kiếm quang sáng chói mắt, phát ra tiếng nổ vang rền tựa như sóng dữ ngập trời.
Không kịp do dự chút nào, hình thoi màu đen trên trán Sát Thần bạo phát ra một đạo hắc quang, tạo thành một tấm chắn năng lượng trước người hắn.
- Đinh. . .
Hai người đụng vào nhau, có âm thanh trong ngần chói tai vang lên.
Sát Thần nắm đại đao màu đen trong tay, điên cuồng lui ra sau, cả người chật vật không chịu nổi.
Vương Hạo không cho Sát Thần cơ hội để thở dốc, chân phải của hắn càn quét tới, mang theo một cổ khí kình kinh khủng trực tiếp đá trúng hai đầu gối của Sát Thần.
- Rắc rắc. . .
Ngay sau đó là tiếng xương cốt vỡ nát truyền ra.
- Phốc. . .
Sát Thần phun ra một ngụm máu tươi, sau đó hung hăng đập vào tế đàn cách đó không xa.
Thân hình Vương Hạo thoắt một cái, nhanh chóng tới trước mặt Sát Thần, Chủ Tể Chi Kiếm đâm vào tim của Sát Thần với một góc độ thẳng tắp.
Toàn trường bỗng yên tĩnh không tiếng động, ai có thể nghĩ tới Sát Thần xuống Cực Lạc Tịnh Thổ, trước sau tính kế trăm ngàn vạn năm, cuối cùng lại thua bởi một đứa nhỏ xấu xí.
Sát Thần phun ra máu tươi, điên cuồng cười nói:
- Bản thần tính kế hết mọi thứ, không ngờ kết quả chỉ là công dã tràng.
Vương Hạo nhẹ giọng nói:
- Cho dù cuối cùng chỉ là công dã tràng, nhưng ít nhất ngươi cũng chứng minh được bản thân mình đã từng sống, đã từng huy hoàng. Ngươi mạnh hơn rất nhiều so với người vô vi tầm thường.
Sát Thần hơi sững sờ, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, nói:
- Ngươi nói rất đúng, bổn thần đã từng huy hoàng, nhất định có thể lưu truyền thiên cổ trong lịch sử đa nguyên vũ trụ, cũng không uổng đi tới đây một lần.
Vương Hạo quay đầu kêu lên:
- Các ngươi nghe kỹ cho ta, lịch sử do người thắng viết, sau khi trở về lập tức sửa sử thư cho ta. Ai dám lưu lại một chút tin tức gì về Sát Thần, nhất định ta sẽ khiến cho hắn không chịu nổi. . .
Chương 1016 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]