Tất cả mọi người co cụp khóe mắt, cảm giác mình đã bị sự đê tiện của Vương Hạo làm tổn thương sâu sắc rồi.
Bọn họ vốn tưởng rằng thái độ của Vương Hạo đối với Sát Thần là thưởng thức loại đối thủ cùng chung chí hướng.
Vương Hạo cũng sẽ cho Sát Thần một sự tôn trọng đáng có của một cường giả trước khi chết.
Kết quả thì mọi người được mở rộng tầm mắt rồi, Vương Hạo vẫn là tên tiện nhân đó, một tiện nhân không làm Sát Thần tức chết tươi thì tuyệt đối không bỏ qua.
Đồng thời tất cả mọi người cũng mặc niệm ba phút cho Sát Thần.
Đây không chỉ là thân thể bị thương tổn, ngay cả danh dự đáng có cũng bị Vương Hạo vô tình tước đoạt, thậm chí ngay cả linh hồn cũng bị Vương Hạo dày xéo một cách tàn nhẫn.
Loại bạo kích trong ba liên kích này không ai chịu được a!
Khiếu Thiên minh chủ liếc nhìn sư phụ đang ngây ngốc của mình, Cửu Huyền Thánh giả vội vàng tâm niệm nhất định sau này không được trêu chọc tới Vương Hạo Đại Ma Vương.
Nếu không thì vấn đề không chỉ là chết hay không, mà là chết không nhắm mắt và sống không bằng chết.
Ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ cúi đầu nhìn nơi khác, làm ra vẻ ta và Vương Hạo không quen không biết.
Phu thê Vương Thiên Dật và Lâm Thi thì ửng hồng sắc mặt, luôn cảm giác có rất nhiều ánh mắt đang nhìn bọn họ, đồng thời chỉ chỏ vào bọn họ, tự thuật Vương Hạo Đại Ma Vương sẽ hàng lâm nhân gian như thế nào.
Còn người bạn nhỏ của Vương Hạo lại hưng phấn, kích động ra hiệu gọi Vương Hạo.
Lăng Tiêu kích động kêu lên:
- Sư đệ nói thật đúng quá. Ngươi là người thắng duy nhất, có quyền được sửa lịch sử.
Tiền Vạn Dương tiếp tục nói:
- Lão đại, nhất định ta sẽ ghi nhận sự vĩ đại của ngài vào sử sách, để ngài vang danh sử sách.
Trần Diệu phấn khích nói:
- Lão đại là hóa thân của chính nghĩa, chúng ta là chiến sĩ chiến vì chính nghĩa.
- Chính nghĩa tất thắng, chính nghĩa tất thắng. . .
Thiếu Soái quân kích động giơ cao cánh tay, điên cuồng reo hò.
. .
Toàn bộ mọi người đều xám đen sắc mặt, cuối cùng đã minh bạch cái gì gọi là phía trên bất chánh, phía dưới lệch lạc.
Trông cậy vào các binh lính mà tên Vương Hạo tiện nhân này mang ra ngoài có tiết tháo, thì là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
- Phốc. . .
Sát Thần tức mình đến mức phun ra một ngụm máu tươi, khí tức uể oải suy sụp trong phút chốc.
Hắn đã rõ vì sao Vương Hạo vừa gặp Sáng Thế thần đã như cố tri rồi, đây là Sáng Thế thần tính kế sau lưng hắn, còn Vương Hạo lại làm cho hắn chết không nhắm mắt.
Hai người này quả thực chính là cá mè một lứa, đều là siêu cấp đại tiện nhân xưa nay chưa từng có.
- Thời gian có thể che giấu hết thảy, chỉ có người thắng mới lưu truyền vĩnh viễn.
Vương Hạo phát ra một câu cảm khái, sau đó hai ngón tay khép lại điểm vào mi tâm của Sát Thần.
Tiểu Bạch nhìn Vương Hạo với vẻ mặt sùng bái, vội vàng lấy ra bút ký ghi lại những lời lẽ kinh điển đáng nhớ này của Vương Hạo lại, chuẩn bị quay về học tập cho thật tốt.
Nó tranh thủ làm một con thỏ có lý tưởng, có văn hóa, có tiền đồ.
- Bản thể của bổn thần tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi. . .
Sát Thần trợn tròn hai mắt lên, trên mặt biểu hiện vẻ vô cùng thống khổ, năng lượng toàn thân không ngừng hội tụ nơi hai ngón tay của Vương Hạo.
- Vậy chúng ta chờ nhìn xem người nào không bỏ qua người nào đi.
Vương Hạo bĩu môi, nhanh chóng rút tay về, lấy ra một viên tinh thạch hình thoi màu đen từ trong đầu của Sát Thần.
- Ahh…
Sát Thần phát ra một tiếng kêu thê thảm không cam lòng, sau đó ngẹo đầu khí tức hoàn toàn không còn nữa.
Toàn bộ hiện trường yên tĩnh không tiếng động, trong lòng mặc niệm ba phút cho Sát Thần, hy vọng bản thể của hắn không bị Vương Hạo Đại Ma Vương theo dõi, nếu không kết quả tuyệt đối sẽ rất là thê thảm.
Bởi vì hiện tại Vương Hạo Đại Ma Vương có hậu đài là Sáng Thế thần, hoàn toàn không cần để mắt tới bất kỳ kẻ nào.
- Hô hô. . .
Vương Hạo thở ra một hơi, cuối cùng cũng tiêu diệt Sát Thần. Sau này không cần lo lắng người này gây phiền toái cho hắn nữa.
Tiểu Bạch cắn cà rốt rồi nói:
- Vương Hạo, Sát Thần đã chết, ngươi không còn đối thủ ở đa nguyên vũ trụ, chúng ta có nên đi Cực Lạc Tịnh Thổ nữa hay không?
Vương Hạo cảm khái nói:
- Thì ra là trong lúc bất tri bất giác, chúng ta đã đứng ở đỉnh phong của đa nguyên vũ trụ rồi. Trước tiên cho phép mình một kỳ nghỉ ngơi cái đã, sau khi buông lỏng xong, chúng ta sẽ đi họa hại tiếp, không đúng, là cứu vớt Cực Lạc Tịnh Thổ.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, bày tỏ việc này nên làm.
- Ầm ầm. . .
Tiếng nổ vang dội hư không.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hư không đột nhiên xuất hiện vô số vết rách dữ tợn, một cổ khí tức âm lãnh đến mức tận cùng vọt tới trong nháy mắt.
- Cổ khí tức này là. . .
Ai nấy đều cả kinh thất sắc, khí tức này bọn họ cả đời cũng không quên được, chính là khí tức vừa rồi phát ra từ Thiên Ma quan.
Tuy nhiên mọi người không hiểu chẳng phải vừa rồi Thiên Ma quan mới bị Sáng Thế thần phong ấn sao? Vì sao bây giờ lại xuất hiện cổ khí tức này?
Không lâu sau, vị Chiết Mộc, Thần Tuyển Chi Tử bị Tiểu Bạch đánh vào Thứ Nguyên không gian, đi ra từ trong khe với sắc mặt âm lãnh.
Khí tức âm lãnh đến mức tận cùng đang không ngừng phát ra từ trên thân Chiết Mộc.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Hắn vẫn chưa chết ư?
Vương Hạo cau mày nói:
- Dường như hắn không phải là Chiết Mộc, hình như hắn bị đoạt xá rồi.
- Đoạt xá?
Mọi người chợt co rụt đồng tử, người đoạt xá Chiết Mộc không phải là Viễn cổ Thiên Ma mà ngay cả Sáng Thế thần cũng phải kiêng kỵ ba phần đó chứ?
Chiết Mộc cười tà ác, nói:
- Tự giới thiệu mình cho mọi người một chút, ta là Viễn cổ Thiên Ma, sống chính là vì hủy diệt hết thảy, mà các ngươi sắp bị ta tiêu diệt rồi.
- Cái gì?
Đám người cả kinh thất sắc, thật đúng là Viễn cổ Thiên Ma rồi.
Nhưng mọi người không hiểu nổi làm thế nào người này chạy ra khỏi Thiên Ma quan a?
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Làm sao hắn chạy thoát khỏi tầm mắt của Sáng Thế thần a?
Vương Hạo ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Hẳn là hắn biết mình đánh không lại Sáng Thế thần, vì thế lúc Thiên Ma quan mở ra, mặt ngoài thì hắn liều mạng cùng Sáng Thế thần, sau lưng lại tách ra một chút linh hồn đi đoạt xá Chiết Mộc, sau đó khi Sáng Thế thần đi rồi thì đi ra mở Thiên Ma quan, phóng bản thể của mình ra ngoài.
Mọi người chợt hiểu và gật gật đầu, cảm thấy Vương Hạo phân tích rất có đạo lý.
Chiết Mộc hét lớn rất dữ tợn:
- Thúi lắm! Nếu không phải là Sáng Thế thần phong ấn ta đã nhiều năm như vậy, khiến cho ta cực kỳ suy yếu, làm sao ta có thể đánh không lại hắn chứ?
Vương Hạo nói đầy vẻ khinh bỉ:
- Ngay cả phân thân của Sáng Thế thần cũng đánh không lại, còn có mặt ở đây so tài. Ta cảm thấy xấu hổ thay cho ngươi a.
- Khốn kiếp, ngươi cứ chờ ta đi.
Chiết Mộc nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình hóa thành từng đạo tàn ảnh, nhanh chóng lơ lửng phóng tới Thiên Ma quan trong đa nguyên vũ trụ.
Khiếu Thiên minh chủ cả kinh kêu lên:
- Không thể để cho hắn mở Thiên Ma quan, nếu không hậu quả khó mà lường được.
Người chính nghĩa trong toàn bộ hiện trường cau chân mày lại, xông lên ngăn trở Chiết Mộc không chút do dự.
- Ầm ầm. . .
Tiếng nổ kinh thiên vang vọng đất trời.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám nhân sĩ chính nghĩa như đã nuốt sống Chiết Mộc trong nháy mắt.
Nhưng Chiết Mộc đấu đá lung tung ở trong đó, dọc theo theo đường thần cản sát thần, phật cản giết phật, nơi hắn đi qua là một vùng hỗn độn máu tanh. . .
Chương 1017 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]