Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1020: CHƯƠNG 1019: MÔI HỞ RĂNG LẠNH

Vương Hạo quát lớn:

- Các ngươi còn ngây ngốc làm cái gì? Chẳng lẽ bảo các ngươi tới bảo vệ cứu thế chủ là ta đây mà còn ủy khuất các ngươi nữa à?

- Bảo vệ chúa cứu thế, người người đều có trách nhiệm.

Tiểu Bạch lấy ra Kim Trúc đứng trên vai Vương Hạo, làm ra bộ dáng chính khí.

Ba nàng Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly và Băng Lộ xoa nhẹ đầu chân mày, phát hiện Tiểu Bạch hoàn toàn bị Vương Hạo làm hư rồi, không ngờ cũng học cách đánh trợ công rồi!

- Bảo vệ Thiếu soái.

Thiếu Soái quân hét lớn một tiếng, hóa thành từng đạo lưu tinh nhanh chóng bao vây đoàn đoàn lên Thông Thiên Chi Lộ.

Mọi người đều biến sắc, bị kích động đến mức có lòng tiến lên đốp một cái bộp tay vào đầu Vương Hạo.

Sự sinh tử tồn vong của đa nguyên vũ trụ ở ngay trước mắt, không ngờ hắn còn có tâm tình thu lệ phí ra mặt.

Đây tuyệt đối là chúa cứu thế vô sỉ nhất, đê tiện nhất mà bọn họ từng thấy.

Tuy nhiên bọn họ không dám nói gì, bởi vì đa nguyên vũ trụ trước mắt cũng chỉ có Vương Hạo là có thể đối phó với Viễn cổ Thiên Ma. Nếu đắc tội với Vương Hạo Đại Ma Vương, không chừng hắn sẽ ngồi dưới đất nói giá trên trời cũng không dám lắm a.

Ma Chủ Âu Hoàng cau mày nói:

- Vương Hạo đang giở trò quỷ gì thế? Chẳng lẽ hắn không biết một khi bản thể của Viễn cổ Thiên Ma phá phong ra, hậu quả thật khó lường hay sao?

Bá chủ Bắc Hiên ngạc nhiên kêu lên:

- Bản vương thật không nhìn ra, ma đầu một đời lại có loại giác ngộ như thế này?

Âu Hoàng thản nhiên nói:

- Bổn hoàng là ma không phải là giả, nhưng không phải là hung thú không hề tư tưởng. Bổn hoàng sát lục chỉ là vì chinh phục, bao trên mọi chúng sinh, nếu như thế nhân đều chết sạch, vậy bản Hoàng đi chinh phục ai?

Bắc Hiên có vẻ hiềm khí, nói:

- Nói dễ nghe như vậy làm cái gì? Chứ không phải ngươi sợ hãi mọi người đều chết sạch, sau này trang bức không có ai xem sao?

Âu Hoàng hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:

- Bổn hoàng không có hơi sức thảo luận chuyện này với ngươi, ngươi nói bây giờ nên làm gì?

Bắc Hiên nhún vai một cái rồi nói:

- Thật thà ngoan ngoãn nhìn là tốt rồi. Ta không tin tiểu sư công sẽ để cho bản thể của Viễn cổ Thiên Ma phá phong ấn thoát ra.

Âu Hoàng tò mò hỏi:

- Tại sao?

Bắc Hiên hỏi ngược lại:

- Môi hở răng lạnh đạo lý này ngươi đã hiểu a. Chẳng lẽ ngươi tưởng tiểu sư công không hiểu sao? Hơn nữa, ngươi sẽ buông bỏ giang sơn mà bản thân mình cực khổ đánh xuống, nhìn người khác hủy diệt nó hay sao?

Âu Hoàng kịp thời phản ứng, mới nghĩ tới Vương Hạo sớm không phải là người cô đơn, phía sau lưng còn có một Bàn Cổ vũ trụ khổng lồ, cùng với rất nhiều thân bằng cần sự che chở của hắn.

Đúng lúc này, tiếng của Khiếu Thiên minh chủ vang lên dồn dập:

- Vương Hạo, ngươi mau chóng ngăn trở Chiết Mộc đi, chúng ta thật không chống nổi rồi.

Vương Hạo nhìn thấy Chiết Mộc đấu đá lung tung với vẻ mặt rất hưng phấn, người đã nhanh chóng đánh tới Thiên Ma quan rồi.

Mà Khiếu Thiên đang dẫn Tài Quyết quân ngăn cản một cách khổ sở, ngăn trở Chiết Mộc tới gần Thiên Ma quan.

Tiểu Bạch thấp giọng hỏi:

- Vương Hạo, bây giờ chúng ta phải làm sao? Một chút linh hồn của lão quái vật mà đã mạnh như vậy, nếu bản thể chạy ra ngoài vậy chúng ta thật sự xong đời a.

- Thật là phiền toái.

Vương Hạo thở dài, vọt tới sát làn ranh Thông Thiên Chi Lộ như làn gió mát, sau đó một cú không gian di động xuất hiện ở trước người Chiết Mộc.

Chủ Tể Chi Kiếm cũng nhanh chóng nâng lên, kiếm quang nhắm thẳng tới trái tim của Chiết Mộc với thế phá núi đoạn nhạc.

- Vương Hạo?

Chiết Mộc cau chân mày lại, một cổ khí tức hùng hồn dao động với một tốc độ kinh người, nhanh chóng lan tràn từ trong cơ thể của Chiết Mộc.

Đồng thời, một cổ khí tức không ngừng hội tụ trong tay Chiết Mộc, sau đó ngưng tụ thành một cự đao âm lãnh đen như mực.

Trái tim của mọi người nhảy vọt tới cổ họng trong nháy mắt, rốt cuộc có thể ngăn trở Viễn cổ Thiên Ma phá phong hay không, phải nhìn vào Vương Hạo rồi.

- Vù vù. . .

Trong lúc điện quang hỏa thạch, Chiết Mộc hóa thành một tia chớp lao vút đi, trong tích tắc liền xuất hiện trước mặt Vương Hạo, nâng cự đao lên trực tiếp chém từ trên xuống.

Tất cả mọi người đột nhiên thở dồn dập, vô số đạo đao mang ngưng tụ ra, chém tới chỗ yếu hại quanh thân Vương Hạo như phô thiên cái địa vậy.

- Thật mạnh!

Sắc mặt của Vương Hạo lập tức ngưng trọng, Chủ Tể Chi Kiếm chợt truyền ra một cổ dao động ác liệt, tiếp theo đó một đạo kiếm quang như từ viễn cổ xé rách hư vô hiện ra, ngang nhiên đụng trên một đao của Chiết Mộc.

- Ầm ầm. . .

Hai thứ đụng nhau, tiếng nổ đinh tai nhức óc bạo phát ngay lập tức.

Đao khí và kiếm khí đáng sợ quét dọc quét ngang, nhấc lên vô số gợn sóng trong hư không.

- Phốc. . .

Ngay sau đó, hai người Vương Hạo và Chiết Mộc đều phun ra một ngụm máu tươi, thân thể cũng gấp rút bay ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, toàn bộ hiện trường liền sôi trào lên.

- Ối mẹ ơi, đùa gì thế, không ngờ thế quân lực địch cùng Vương Hạo Đại Ma Vương.

- Vương Hạo Đại Ma Vương từ khi xuất đạo tới nay, lần nào chiến đấu không phải tuyệt đối nghiền ép, lần này lại bị người ta đánh cho hộc máu.

- Chuyện này có thể giống nhau sao? Đây chính là tồn tại mà ngay cả Sáng Thế thần cũng kiêng kỵ.

- Viễn cổ Thiên Ma quả thực lợi hại, một chút linh hồn cũng mạnh đến như vậy. Nếu là bản thể đi ra còn mạnh đến mức nào?

- Vì thế chúng ta nhất định không thể để cho hắn được như ý, nếu không hậu quả khó lường.

- . . .

Vương Hạo lau vết máu nơi khóe miệng, hắn không nghĩ một chút linh hồn của Viễn cổ Thiên Ma sẽ cường hãn đến bước này.

Nếu không dùng tới Đệ Thất Kiếm tuyệt đối không thể giết chết hắn.

Nhưng Đệ Thất Kiếm có nhược điểm trí mạng, nếu không thể đánh một kích tất sát để bị đối phương tránh khỏi, vậy sau đó có thể hắn sẽ lâm vào trạng thái hư nhược mặc cho người chém giết.

Hơn nữa loại cao thủ cấp bậc như Viễn cổ Thiên Ma, muốn tránh thoát Đệ Thất Kiếm của hắn chẳng phải là việc khó khăn gì.

- Vương Hạo, thiên phú của ngươi khiến cho ta cảm thấy có chút sợ hãi, để tránh sau này xảy ra phiền toái không cần thiết, bây giờ ta chuẩn bị tiêu diệt ngươi.

Trên khóe miệng Chiết Mộc hiện lên nụ cười tàn nhẫn, sau đó vung tay lên đối với người đồng hóa sau lưng.

- Grừ…ừ…ừ. . .

Hơn vạn người đồng hóa tu vi đạt đến Thánh giả ngửa mặt lên trời gào thét, sau đó phóng tới Vương Hạo như phát điên lên vậy.

- Ta vẫn chờ bắt ngươi để kiếm điểm, làm sao có thể bị ngươi tiêu diệt chứ?

Vương Hạo khẽ nhếch mép cười, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay nổi lên một đạo hàn quang.

- Leng keng. . .

Một tiếng leng keng chói tai vang lên.

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo nắm chặt Chủ Tể Chi Kiếm, cả người giống như mũi tên nhọn giương cung đã lâu. Vèo. . . oo một tiếng, nhanh chóng xông tới trước mặt người đồng hóa.

Ngắn ngủi mấy giây, người đồng hóa hoàn toàn phủ lấp Vương Hạo dễ dàng như nước thủy triều.

Còn Vương Hạo lững thững đi giữa đám người giống như đi dạo trong sân nhà vậy, thân hình lúc ẩn lúc hiện, không hề tìm ra được dấu vết nào, lại nhanh chóng nâng Chủ Tể Chi Kiếm lên, kiếm quang lóe lên như cực quang, lưu lại từng vết máu trên cổ của người đồng hóa.

Đồng thời, thân ảnh của Vương Hạo càn quét ra giống như cuồng phong quét lá rụng vậy, nhanh chóng tránh thoát máu tươi phun ra.

Kiếm quang lạnh lùng, nhấc lên mưa máu. . .

Chương 1019 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!