Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1021: CHƯƠNG 1020: TRỜI SANH ĐÃ KHÁC NGƯỜI

“Ực ọt. . .”

Mọi người ở hiện trường chợt nuốt nước bọt, bị Vương Hạo Đại Ma Vương hoàn toàn hù dọa mất rồi.

Hắn tung hoành trong vạn danh Thánh giả, mà những Thánh giả này thậm chí cũng không tiếp nổi hắn một kiếm.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin tưởng thế gian sẽ có loại biến thái này a?

- Ầm ầm. . .

Đúng lúc này từng tiếng nổ chợt vang lên.

Thi thể của những người đồng hóa bị Vương Hạo giết chết kia đột nhiên nổ tung, thay vào đó là từng giọt Thủy Châu màu vàng xuất hiện giữa hư không.

Trong Thủy Châu màu vàng còn tản ra một loại năng lượng trước đây chưa từng gặp, nó tràn đầy sức mê hoặc trí mạng, khiến người ta cảm thấy chỉ cần ăn bọn chúng là có thể tiến hóa vậy.

- Vù vù. . .

Có âm thanh dồn dập xé gió lên.

Mọi người hơi sững sờ khi nhìn thấy Thủy Châu màu vàng đột nhiên di động bay lên.

Sau đó nhanh chóng phá toái hư không không ngừng dung nhập vào trong cơ thể của Vương Hạo, khiến khí tức của Vương Hạo càng lúc càng mạnh hơn.

- Oa, rất nhiều đồ ăn ngon. . .

Tiểu Bạch hưng phấn la lên trên vai Vương Hạo, hút từng giọt Thủy Châu màu vàng vào trong cơ thể.

Mọi người nhìn Tiểu Bạch với vẻ mặt đầy ước ao ghen tị, hận bản thân mình không thể đầu thai trở thành một con thỏ ngay lập tức, sau đó ôm lấy đùi của Vương Hạo, thay thế vào vị trí của Tiểu Bạch.

- Lực lượng căn nguyên…

Sắc mặt Chiết Mộc ngưng trọng ngay lập tức, cảm giác mình vẫn quá xem thường Vương Hạo rồi.

Nếu để Vương Hạo tiếp tục trưởng thành, vậy tương lai Vương Hạo tuyệt đối có thể đạt đến loại cảnh giới như Sáng Thế thần.

Một Sáng Thế thần hắn còn có thể miễn cưỡng ứng phó, nhưng nếu cho hắn đối mặt với hai cao thủ có cấp bậc như Sáng Thế thần thì hắn vĩnh viễn không có thời gian xoay sở.

Nghĩ tới đây, trong lòng Chiết Mộc chợt lạnh như băng, chậm rãi nâng cự đao lên. Trong nháy mắt một cổ khí tức rất nặng lan tràn ra từ cự đao, dường như có thể trấn áp thiên địa.

Đồng thời trong hư không cũng nhấc lên từng tiếng xé gió sắc nhọn, một cổ khí tức viễn cổ và tang thương cũng theo đó càn quét toàn bộ hiện trường, hư không bắt đầu vặn vẹo đến biến hình.

Khiếu Thiên minh chủ cả kinh kêu lên:

- Một đao này không phải chuyện đùa, mọi người mau tránh ra.

- Chạy nhanh. . .

Ai nấy đều sợ hãi nhanh chóng lùi ra sau. Đao khí đáng sợ nhộn nhạo trong hư không, đồng thời hóa thành một Đao Hà vắt ngang trên bầu trời.

Tiểu Bạch bị hù toàn thân run rẩy nói:

- Vương Hạo ngươi nắm chắc tiếp nhận được một đao này sao?

- Thử một chút xem sao.

Vương Hạo ngưng trọng ánh mắt, chân khí toàn thân bắt đầu vận chuyển điên cuồng không giữ lại chút nào, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay cũng theo đó bạo phát ra một đạo kiếm quang bỏng mắt.

Khiến cho toàn bộ hư không ảm đạm phai mờ trong nháy mắt, một cổ dao động ác liệt khó hình dung càn quét tới.

- Đi chết đi!

Chiết Mộc hét lớn một tiếng, cự đao điên cuồng chém tới Vương Hạo.

Sau đó Đao Hà vắt ngang trên trời tuyên tiết hạ xuống, vô số đao khí gào thét chém tới Vương Hạo, mang đến cho Vương Hạo cảm giác bị áp bách mãnh liệt, dường như cả bầu trời có thể sụp đổ xuống bất cứ lúc nào.

- Liều mạng vậy.

Vương Hạo cau chân mày lại, giơ Chủ Tể Chi Kiếm lên, nghênh đón Đao Hà vân đạm phong khinh xông tới.

Đệ Thất Kiếm, Thiên Diệt Thời Quang trảm!

- Vù vù. . .

Tiếng kiếm rít đinh tai nhức óc vang dội khắp hư không.

Mọi người cũng căng thẳng, Chủ Tể Chi Kiếm trong tay Vương Hạo bạo phát ra một đạo kiếm quang kinh thiên, cũng nghênh đón Đao hà đánh tới cực nhanh đang tuyên tiết tư thái đâm thủng bầu trời.

Trong lúc nhất thời, đao kiếm tranh phong, âm thanh sắt thém giao nhau vang lên thật chói tai.

Kiếm ý tung hoành, không thấy hết thảy.

Đao ý bễ nghễ, càn quét tám phương.

Mọi người điên cuồng lui về phía sau, bọn họ lo sợ bị đao kiếm khí này lan đến gần.

- Đây là toàn bộ thực lực của ngươi đó ư? Nếu đúng như vậy thì ngươi đi chết đi!

Chiết Mộc cười lớn một tiếng, một cổ năng lượng càng thêm cuồng bạo trào vào trong Đao Hà.

Mọi người cảm nhận cổ áp bách này càng thêm mãnh liệt, dường như cả bầu trời cũng muốn sụp đổ.

Vương Hạo bộc phát ra sợ kiếm quang kinh thiên, trong nháy mắt trở nên ảm đạm phai màu.

- Ta cho ngươi xem Đệ Thất Kiếm một chút, uy lực thực sự là thế nào.

Vương Hạo cau chân mày lại, điên cuồng vận chuyển Thiên Tôn thần công đưa chân khí nhập vào Chủ Tể Chi Kiếm. Kiếm quang vốn ảm đạm lúc này đột nhiên bạo phát giống như bàn bà hồi xuân lần thứ hai vậy.

- Răng rắc. . . Răng rắc. . .

Một giây kế tiếp kiếm quang khai đạo, làm tan rã toàn bộ đao khí chắn phía trước.

Ngay cả Đao Hà mênh mông cuồn cuộn cũng bị Đệ Thất Kiếm chặn ngang chặt đứt, cuối cùng hoàn toàn tan rã giữa hư không.

- Làm sao có thể?

Sắc mặt Chiết Mộc đại biến, chỉ nghe một tiếng kiếm reo vang vọng đất trời.

Ngay sau đó là một đạo kiếm quang sáng chói nhanh chóng phá toái hư không, đâm tới hắn với một góc độ thẳng tắp.

Toàn bộ thiên địa ảm đạm phai mờ, một cổ dao động ác liệt không ngừng cuốn ùa ra ngoài.

- Ầm ầm. . .

Lại có tiếng nổ kinh thiên vang rền hư không.

Một hỏa quang chói mắt lao ngút trời, thôn phệ hai người Vương Hạo và Chiết Mộc trong nháy mắt.

Chứng kiến cảnh tượng này, toàn bộ hiện trường bỗng sôi trào ngay lập tức.

- Rốt cuộc người nào thắng?

- Ta hy vọng bọn họ đồng quy vu tận, kể từ đó đa nguyên vũ trụ sẽ hòa bình.

- Hòa bình con mẹ ngươi a! Chẳng lẽ ngươi đã quên Sáng Thế thần nói Thiên Ma quan chỉ có thể phong ấn trăm năm đó sao?

- Đúng vậy! Vương Hạo không thể chết. Hắn còn đi thông tri với bản thể của Sáng Thế thần.

- Vương Hạo Đại Ma Vương, ngươi là đệ nhất họa hại trong lịch sử, nhưng nhất thiết ngươi không thể mất sớm trong lúc tráng niên như thế a.

- Ta phát hiện chúng ta thật đúng là đồ đê tiện, không ngờ lại cầu nguyện một họa hại sống lâu trăm tuổi.

- Họa hại có thể làm như Vương Hạo vậy, coi như là phần độc nhất đa nguyên vũ trụ.

- Vương Hạo Đại Ma Vương quả nhiên là trời sanh bất đồng cùng người khác.

- . . .

Thời gian không lâu, ánh lửa tiêu tán.

Tiểu Bạch biến thân thành một con thỏ lớn, còn Vương Hạo thì toàn thân thảm hại né tránh sau lưng Tiểu Bạch.

Hiển nhiên vừa rồi va chạm, Vương Hạo đã vô lực ngăn cản.

Về phần Chiết Mộc sớm đã không thấy tung tích, còn những người đồng hóa đã biến thành tro bụi trong cú đụng chạm vừa rồi.

- Hạo nhi!

- Vương Hạo!

- Lão đại!

- Sư đệ!

- Vương Hạo ca ca.

- Thiếu tướng đại nhân.

Phụ mẫu của Vương Hạo, nữ nhân của Vương Hạo, người bạn nhỏ Nhất Oa Phong của Vương Hạo đều xông tới, nhanh chóng tra xét thương thế trên người Vương Hạo.

Khiếu Thiên cũng tới bên cạnh Vương Hạo, dò hỏi:

- Vương Hạo, Chiết Mộc đâu?

Vương Hạo hít sâu một hơi, đáp:

- Bị thương nặng chạy rồi.

Mọi người cả kinh kêu lên:

- Hắn chạy sao? Như vậy có nghĩa là nguy hiểm vẫn chưa giải trừ?

Vương Hạo liếc xéo mọi người một cái, thầm nghĩ nếu nguy hiểm giải trừ, vậy hắn còn kiếm điểm như thế nào a?

Hơn nữa cho tới bây giờ hắn vẫn chưa nhận được chút ưu đãi nào từ đám người nơi này, phì, là cảm nhận được một chút ấm áp.

Phải biết, trăm vạn hùng binh của đảng vượt qua Trường Giang, đó chính là nhờ có vô số dân chúng nhiệt tình cấp dưỡng ở phía sau.

Nhưng bây giờ hắn chiến đấu tại tuyến đầu, mà đám người này lại coi đó là đương nhiên, đây quả thực quá không thèm để mắt tới người nối nghiệp đảng rồi. . .

Chương 1020 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!