Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1034: CHƯƠNG 1033: ĐỒ KHÔNG CÓ GIA GIÁO

Vương Hạo vỗ vỗ vào mông của Tiểu Bạch, cười nói:

- Nếu Tiểu Bạch của chúng ta tự tin như vậy, vậy trọng trách đón xe liền giao cho ngươi.

- Cái gì?

Tiểu Bạch tức mình đến mức phát điên, phát hiện hành vi của nhân loại quá thâm, thỏ đơn thuần không chú ý liền bị lừa ngay rồi.

- Ai. . .

Thiên Kiếp Long nhức đầu thở dài, cảm giác sau này tổ hợp cùng với đám không biết xấu hổ đó, chẳng mấy chốc tiết tháo của nó sẽ không đáng giá chút nào nữa.

Chợt có tiếng ngông cuồng cười nói vang lên:

- Ha ha, không ngờ có thể đụng phải một con thỏ tại nơi rừng núi hoang vắng này, nhanh chóng giao ra tất cả cà rốt ra đây, nếu không đừng trách thỏ gia không khách khí. . .

- Cà rốt?

Vương Hạo tò mò quay đầu nhìn lại, thấy một con thỏ trắng từ trên trời giáng xuống, bộ dáng gần giống như Tiểu Bạch, chỗ khác nhau duy nhất chính là trên trán của con thỏ này có một tiêu chí Lôi Điện màu tím.

Đồng thời quanh thân thỏ trắng còn tản ra một cổ khí tức dao động siêu cường, mạnh hơn rất nhiều lần so với tất cả bọn họ cộng lại.

Thiên Kiếp Long cảnh giác nói:

- Đây là Thiểm Điện Thố, tốc độ giống như tia chớp, hơn nữa tu vi đã đạt đến Hạ Vị Thần.

- Hạ Vị Thần?

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Đây là phân chia cấp bậc tu vi của Cực Lạc Tịnh Thổ sao?

Thiên Kiếp Long gật đầu hồi đáp:

- Tại Cực Lạc Tịnh Thổ phân cấp bậc tu vi là Thánh giả cảnh, Thần giả cảnh, Thần Vương, Thần Đế, sau đó chính là Cửu Đại Chủ Thần, Tam Đại Thần Chi Chủ Tể, còn có một vị Sáng Thế Thần.

Tiểu Bạch tò mò hỏi:

- Nhưng đâu có Hạ Vị Thần gì đâu a?

Thiên Kiếp Long giải thích:

- Trước đây trong mấy đại cảnh giới đó còn phân chia ba cấp bậc nhỏ là thượng, trung, hạ. Còn Thiểm Điện Thố này là Thần giả cảnh hạ cấp, vì thế mọi người quen xưng hô cường giả cảnh giới này là Hạ Vị Thần.

- Ta đã minh bạch đôi chút rồi.

Vương Hạo gật gật đầu, sau đó hỏi:

- Vậy bây giờ ta có cảnh giới gì?

Thiên Kiếp Long hồi đáp:

- Đại nhân đột phá Thánh giả tại Đa Nguyên vũ trụ, thuộc loại hạ cấp Thánh giả, bây giờ đến Cực Lạc Tịnh Thổ hấp thu thần lực, tu vi đạt đến trung cấp Thánh giả.

- Trung cấp Thánh giả? Là hạng chót ư?

Trong ánh mắt Vương Hạo lóe lên ý chí chiến đấu chinh phục, nhất định hắn sẽ leo lên đỉnh phong, đứng trên đỉnh cao nhất ở Cực Lạc Tịnh Thổ mà bao quát chúng sinh.

Thiểm Điện Thố ngạc nhiên hỏi:

- Thậm chí cấp bậc tu luyện mà các ngươi cũng không biết, chẳng lẽ các ngươi từ hạ giới phi thăng lên đây?

Tiểu Bạch liên tục gật đầu đáp:

- Không sai, chúng ta mới từ Đa Nguyên vũ trụ phi thăng lên tới.

- Các ngươi tới từ Đa Nguyên vũ trụ nào?

Thiểm Điện Thố tò mò hỏi.

Vương Hạo cau mày đáp

- Đa Nguyên vũ trụ. Chẳng lẽ trên đời này có rất nhiều Đa Nguyên vũ trụ hay sao?

Thiên Kiếp Long hồi đáp:

- Theo hiện nay được biết, tổng cộng có tất cả mấy trăm ngàn cái Đa Nguyên vũ trụ. Nhưng cụ thể có bao nhiêu, đoán chừng chỉ có Sáng Thế thần mới biết được mà thôi.

- Mấy trăm ngàn cái Đa Nguyên vũ trụ?

Vương Hạo hoàn toàn sợ ngẩn người tại chỗ, phát hiện mình thật sự là ếch ngồi đáy giếng. Thì ra hiểu biết về thế giới của hắn chẳng qua chỉ là một góc băng sơn mà thôi.

- Hù chết thỏ cục cưng ta rồi.

Tiểu Bạch vội vàng lấy ra một củ cà rốt, áp vào miệng một chút.

- Cà rốt ngoài ăn ngon còn có hình dáng rất đẹp.

Thiểm Điện Thố nuốt ngụm nước bọt, chân sau cường tráng đột nhiên đạp xuống đất một cái, thân thể nhỏ như Hồng Nhạn chạy nhanh tới Vương Hạo.

- Tốc độ thật nhanh.

Vương Hạo cau chân mày, Chủ Tể Chi Kiếm đã cầm trong tay.

- Giao cà rốt ra đây, thỏ gia có thể tha cho các ngươi khỏi chết.

Thiểm Điện Thố trợn tròn hai tròng mắt, từng luồng lôi đình từ trong cơ thể của nó xẹt xét phóng ra, sau đó hóa thành từng gai xương sắc bén bay lơ lửng quanh thân của nó.

- Thỏ mẹ ta ơi, thỏ ở đây thật không có lễ phép a.

Tiểu Bạch bị hù đánh run một cái, nghĩ nếu mình bị những thứ gai xương lôi đình kia đâm trúng, tuyệt đối sẽ lấy cái mạng nhỏ của nó trong tích tắc a.

- Vừa khéo dùng ngươi để thử kiếm.

Ánh mắt của Vương Hạo trở nên cực kỳ ác liệt, cả người nhìn qua giống như lợi kiếm tuốt ra khỏi vỏ, vẻ sắc bén lộ rõ.

Ngay sau đó Vương Hạo càn quét giữa thiên địa như cơn lốc, bắn mạnh tới Thiểm Điện Thố.

- Một trung cấp Thánh giả lại dám xuất thủ với thỏ gia.

Thiểm Điện Thố giận dữ, từng gai xương lôi đình cuồng bạo nhanh chóng phá toái hư không đâm tới Vương Hạo.

Vương Hạo cau chân mày, Chủ Tể Chi Kiếm phun ra nuốt vào một kiếm quang chói mắt, vẽ ra một đường kiếm tuyệt đẹp trong hư không, kiếm quang rực rỡ loá mắt như du long đón đỡ những gai xương lôi đình đó.

- Ầm ầm. . .

Hai người đụng nhau, từng tiếng nổ vang vọng đất trời.

- Thật mạnh. . .

Vương Hạo biến sắc, thân thể thụt lùi mấy bước, cánh tay hơi run rẩy.

Còn Thiểm Điện Thố cũng không ổn lắm, bay ra ngoài hung hăng đập vào cành cây ven đường.

“Một trung cấp Thánh giả không ngờ có thể chiến đấu cùng Hạ Vị Thần?”

Thiểm Điện Thố cả kinh nhìn Vương Hạo, trong lòng có vẻ khẩn trương khó hiểu, chẳng lẽ nó gặp yêu nghiệt trong truyền thuyết?

“Lực công kích rất mạnh, không thể liều mạng.”

Vương Hạo nheo hai mắt lại, trong nháy mắt thân ảnh biến mất ngay tại chỗ.

- Không thấy nữa rồi. Là Không Gian Thần Thông.

Thiểm Điện Thố biến sắc, vội vàng xoay người phòng ngự.

Lúc này có tiếng của Vương Hạo truyền đến từ phía sau Thiểm Điện Thố:

- Hiện tại mới phòng ngự, không cảm thấy đã quá muộn sao?

- Thật nhanh. . . Đây là Phong Linh Thánh thể sao?

Thiểm Điện Thố co rụt đồng tử, Chủ Tể Chi Kiếm của Vương Hạo bao phủ tới nó với khí thế kiếm phá núi nhạc, vắt ngang sông núi.

- Ầm. . .

Một tiếng vang nặng nề truyền ra. Thiểm Điện Thố giống như diều đứt giây, thân thể cấp tốc bay ra ngoài, đồng thời va chạm và hủy diệt không ít đại thụ ven đường.

Thiên Kiếp Long vội vàng lên tiếng:

- Đại nhân, chúng ta đi nhanh lên, bằng không đợi chủ nhân nó đến thì chúng ta gặp phiền toái.

- Ngươi nói thỏ này có chủ nhân sao?

Vương Hạo ngắm nhìn bốn phía với vẻ rất nghi hoặc, phát hiện nơi này quả thực là rừng núi hoang vắng, ở đây ai sẽ bình an a?

Thiên Kiếp Long giải thích:

- Đại nhân có chỗ không biết, bởi vì Sáng Thế thần nuôi thỏ và hồ ly, sở dĩ thỏ yêu thú và hồ ly yêu thú tại Cực Lạc Tịnh Thổ rất được hoan nghênh, căn bản sẽ không tồn tại dã sinh yêu thỏ, yêu hồ, nhất là cái con Thiểm Điện Thố này tư chất còn rất tốt, da lông còn thuần màu trắng, cái này càng thêm chứng minh nó có chủ nhân.

Tiểu Bạch tức giận nói:

- Có chủ nhân còn ra đây tranh giành cà rốt của thỏ cục cưng ta, thật là không gia giáo gì hết.

Đúng lúc này, Thiểm Điện Thố lết thân thể trọng thương khập khễnh đi ra, bộ dáng thật đáng thương biết bao.

- Vẫn chưa chết à!

Vương Hạo nhăn mày lại, phát hiện Cực Lạc Tịnh Thổ và Đa Nguyên vũ trụ thật đúng là không giống nhau.

Vẻ mặt của Thiểm Điện Thố như đưa đám, nói:

- Không phải thỏ không có gia giáo, mà ta chỉ muốn ăn một củ cà rốt không có mùi khai thôi. Các ngươi thương xót ta một chút, cho ta một củ cà rốt đi!

Tích tắc, Tiểu Bạch và Thiên Kiếp Long ngây ngẩn cả người, không hiểu nổi Thiểm Điện Thố đang phát thần kinh gì?!

Hai mắt Vương Hạo tỏa sáng, không nhịn được hỏi:

- Xin hỏi vị thỏ huynh, chủ nhân nhà ngươi ở goá mấy năm rồi. . .

Chương 1033 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!