“Ở goá?”
Thiểm Điện Thố đầy vẻ kích động kêu lên:
- Nữ nhân kia không phải là quả phụ, nàng ta là một Tiểu Tam, Tiểu Tam (vợ ba) đảo thiếp (theo không không cưới).
- Tiểu Tam?
Vương Hạo gãi gãi cằm, trong đầu lập tức suy diễn cả lên.
Ví dụ như, từ chuyện cô ả Tiểu Tam này cho con Thiểm điện thỏ ăn cà rốt mang vị khai có thể thấy được, người nữ nhân này tuyệt đối không phải thứ tốt gì.
Còn có những Tiểu Tam nguyện ý làm Tiểu Tam, còn là loại theo không kia, đơn giản chính là muốn tiền và địa vị.
Nhưng bây giờ Tiểu Tam lại xuất hiện ở nơi rừng núi hoang vắng, chuyện này trở nên không hợp lý rồi.
Kết hợp hai điểm trên, Vương Hạo có một nghi vấn.
Một là Tiểu Tam không tốt, tại sao tình nguyện ẩn giữa rừng núi hoang vắng dùng cà rốt giải quyết vấn đề, cũng không nguyện ý ra ngoài tìm nam nhân chứ?
Nói nàng là một trinh tiết liệt nữ, cái này đánh chết hắn cũng không tin.
- Xem ra còn có bí mật gì không muốn người biết a?
Vương Hạo đầy hứng thú nhìn Thiểm Điện Thố, sau đó đưa cho nó một cây cà rốt không có mùi khai.
- Ngươi đúng là người tốt a!
Thiểm Điện Thố cảm động rơi lệ đầy mặt, nhận lấy cà rốt và bắt đầu ăn ngấu nghiến, tướng ăn của nó có thể so với dân Châu Phi chạy nạn.
Vương Hạo lắc đầu bật cười nói:
- Không ngờ có ngày ta lại được một con thỏ khen là người tốt.
Thiểm Điện Thố đột nhiên ngẩng đầu, mồm miệng không rõ hỏi:
- Đúng rồi, vừa rồi hỏi các ngươi tới từ Đa Nguyên vũ trụ nào, các ngươi vẫn chưa trả lời.
Thiên Kiếp Long hồi đáp:
- Chúng ta chính là đến từ Đa Nguyên vũ trụ chính là Di Khí Chi Địa mà các ngươi hay nói.
- Di Khí Chi Địa.
Thiểm Điện Thố kinh hô một tiếng, sau đó không vội vã ăn cà rốt nữa, mà quan sát Vương Hạo một cách cẩn thận như nhìn thấy một động vật được bảo vệ ở cấp quốc gia vậy.
- Nó đang làm gì đó?
Vương Hạo sờ lên mặt mình. Chẳng lẽ mình xuất sắc khiến cho thỏ ái mộ rồi sao?
Thiên Kiếp Long bất đắc dĩ nói:
- Đa Nguyên vũ trụ được xưng Di Khí Chi Địa, vài chục triệu năm cũng không ai có thể phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ, vì thế trong Cực Lạc Tịnh Thổ, bất kỳ sinh vật nào nhìn thấy ngươi cũng sẽ cảm thấy rất mới lạ.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Chẳng lẽ những Đa Nguyên vũ trụ khác đều phi thăng nhẹ nhàng sao?
Thiên Kiếp Long gật đầu nói:
- Tại các Đa Nguyên vũ trụ khác đích xác phi thăng rất thoải mái. Cách mỗi ngàn năm, thậm chí trăm năm là bọn họ có một người phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ.
Vương Hạo cau mày nói:
- Tại sao chênh lệch lớn như vậy?
Thiên Kiếp Long giải thích:
- Bởi vì Sáng Thế thần bày kết giới tại Đa Nguyên vũ trụ, trừ phi là Thần Văn đan sư yêu nghiệt xuất thế, nếu không thì không ai có thể luyện chế được Phi Thăng đan trong hoàn cảnh ấy, những điều kiện phi thăng hiện tại rất hà khắc, vì thế việc này cũng đưa đến phi thăng một mực không cao.
Vương Hạo cau mày hỏi:
- Sáng Thế thần bày kết giới tại Đa Nguyên vũ trụ? Chẳng lẽ là vì Viễn Cổ Thiên Ma?
Thiên Kiếp Long gật đầu nói:
- Không sai, chính là vì phòng ngừa Viễn Cổ Thiên Ma phá phong ra, cho nên Sáng Thế thần dứt khoát phong ấn Đa Nguyên vũ trụ.
- Ối mẹ ơi, cái này nếu không phải là lão tử có thiên phú cường đại, vậy không phải là đã bị vây chết trong Đa Nguyên vũ trụ rồi.
Vương Hạo phát chởi ra tiếng thô tục, cảm giác vị Sáng Thế thần lão ca thật đúng là cái hố to.
- Quá ghê tởm.
Tiểu Bạch tức giận, nó còn một mực nghĩ tại sao thỏ thông minh đáng yêu lại không phi thăng, còn Vương Hạo lại phi thăng trước một bước.
Thì ra hết thảy đều do Sáng Thế thần giở trò quỷ, lần sau gặp mặt không có một trăm tấn cà rốt, chuyện này tuyệt đối không để yên.
Thiên Kiếp Long thấp giọng nói:
- Đại nhân không nên tức giận, tuy Đa Nguyên vũ trụ bị Sáng Thế thần phong ấn, nhưng Sáng Thế thần lại để lại Thông Thiên Chi Lộ cho Đa Nguyên vũ trụ. Đây là cái mà những Đa Nguyên vũ trụ khác không có.
- Thông Thiên Chi Lộ là bảo bối mà chỉ có Đa Nguyên vũ trụ mới có thôi ư?
Hai mắt của Vương Hạo loé lên kim quang mê tiền, dường như gặp được một con đường kiếm tiền mở rộng ngay trước mắt.
Đúng lúc này, Thiểm Điện Thố đột nhiên hỏi:
- Có phải ngươi tên là Vương Hạo không?
Vương Hạo cau chân mày, hỏi:
- Tại sao ngươi lại biết tên của ta?
- Ngươi thật đúng là Vương Hạo.
Thiểm Điện Thố kinh hô một tiếng, vội vàng cố ăn hết cà rốt trong tay.
Vương Hạo cau mày nói:
- Rốt cuộc ngươi ai? Ta xem ra không quen biết ngươi mới đúng.
Sắc mặt của Thiểm Điện Thố buồn bực, thở dài nói:
- Ai kêu thỏ gia nặng nhất là tình nghĩa, thấy ngươi mời thỏ gia ăn cà rốt, thỏ gia liền miễn phí nhắc nhở cho ngươi biết, sau này không được nói rằng các ngươi tới từ Di Khí Chi Địa. Nếu không kết quả của các ngươi sẽ rất thê thảm.
Tiểu Bạch hiếu kỳ nói:
- Tại sao?
Thiểm Điện Thố chân thành nói:
- Mấy tháng trước tại Cực Lạc Tịnh Thổ chợt có dị tượng, có người tính ra là có một người tên là Vương Hạo mở ra Thông Thiên Chi Lộ, đồng thời ngưng tụ ra thần cách, hiện tại Cửu Đại Chủ Thần sẽ chờ ngươi xuất hiện, để đào ra thần cách của ngươi nhằm trở thành vị Thần Chi Chủ tể thứ tư.
- Cửu Đại Chủ Thần?
Vương Hạo thì thào nhỏ nhẹ, cuối cùng đã hiểu vì sao Sáng Thế thần nói có được thần cách mới là bắt đầu.
Thiên Kiếp Long vội vàng hỏi:
- Đại nhân, hay chúng ta mau đi tìm Sáng Thế thần che chở đi.
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Tìm hắn che chở? Vậy ta chẳng phải bị hắn cười cả đời sao a.
- Cái gì?
Thiên Kiếp Long ngẩn người, thành tâm hoài nghi mình nghe lầm.
Phải biết rằng nó đã điều tra hiểu được Vương Hạo, biết được rằng Vương Hạo là loại tiểu bạch kiểm (trai mặt trắng) lấy việc ăn bám làm vẻ vang, dùng chỗ dựa vững chắc phía sau lưng để gây họa cho ác bá quê nhà.
Nhưng bây giờ đột nhiên hắn lại trở nên kiêu ngạo lên, đây có phải là phương thức khai mở không đúng hay không?
- Ngươi không hiểu đâu…
Vương Hạo phiền muộn ngẩng đầu nhìn trời, trên thế giới này hắn có thể tìm bất kỳ nữ nhân nào giúp phát triển sự nghiệp của mình, cũng có thể tìm bất kỳ nam nhân cường đại nào làm chỗ dựa vững chắc cho mình.
Nhưng duy chỉ có vị đồng hương Sáng Thế thần này là không thể che chở cho hắn, bởi vì chuyện này liên quan sự tôn nghiêm của một dân tộc, hắn không thể thua cái người này.
Thiên Kiếp Long lại càng mờ mịt, không nhịn được hỏi:
- Đại nhân, chúng ta không đi tìm Sáng Thế thần, vậy kế tiếp chúng ta nên làm gì bây giờ?
Vương Hạo trầm mặc một hồi mới nói:
- Về sự việc Cửu Đại Chủ Thần, trước tiên chúng ta cứ đặt qua một bên, bây giờ đi gặp chủ nhân của Thiểm Điện Thố.
Thiểm Điện Thố lập tức cảnh giác nói:
- Các ngươi muốn làm gì? Thỏ gia nói cho các ngươi biết, thỏ gia nặng nhất là tình nghĩa, đừng tưởng rằng cho một củ cà rốt là có thể trông cậy thỏ gia bán đứng chủ nhân.
Vương Hạo lấy lấy ra củ cà rốt rồi cười nói:
- Vậy hai củ là được rồi.
Thiên Kiếp Long xạm mặt lại, cảm giác vị đại nhân này có lối suy nghĩ không cách nào lý giải.
Hắn cũng không nghĩ nếu như Thiểm Điện Thố thật là loại thỏ vô tình vô nghĩa, như thế nào lại nhìn nhận tình cảm trong một cây cà rốt, nói cho hắn biết tin tức Cửu Đại Chủ Thần sẽ ra tay chứ?
Thiểm Điện Thố tức giận kêu lên:
- Ngươi đang làm nhục thỏ gia sao?
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Ngươi đã hiểu lầm, thật ra ta là người tốt đến tặng sự ấm áp cho vùng núi, cho dù giữa rừng núi hoang vắng, chỉ cần có nữ nhân, phì, chỉ cần có người, vậy ta cũng kịp thời xuất hiện, khiến cho các nàng cảm nhận được ấm áp của ta. . .
Chương 1034 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]