Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1036: CHƯƠNG 1035: VÌ NHÂN DÂN PHỤC VỤ, TA KHÔNG BAO GIỜ GIẢM GIÁ

“Tặng ấm áp cho vùng núi. Ngươi nói thật là uyển chuyển a.”

Thiểm Điện Thố xạm mặt lại, phát hiện mình gặp tài xế lâu năm rồi.

Phải biết rằng gia chủ của nó vốn cũng không phải là liệt nữ trinh tiết gì, thời gian dài tai nghe mắt thấy riết, nó làm sao không hiểu rõ Vương Hạo đang nói cái gì?

- Ta biết ngay thỏ huynh thông minh, vừa nghe đã hiểu.

Vương Hạo nhíu mày nói:

- Thôi ta nói thật a, ngươi cũng biết chủ nhân nhà ngươi đói khát bao nhiêu, phì, là thiếu yêu đương, vì thế ngươi hãy dùng sinh lý tâm lý mà suy nghĩ cho chủ nhân ngươi, ngươi nên nhanh chóng dẫn ta về nhà. Như vậy ngươi cũng có thể được giải thoát rồi.

- Cái này. . .

Thiểm Điện Thố hơi sững sờ, bị câu nói sau cùng của Vương Hạo làm cho không hiểu rồi.

Nếu như dẫn Vương Hạo về để thỏa mãn cho gia chủ nó, vậy sau này nó cũng không cần ăn cà rốt mang mùi khai nữa rồi.

Vương Hạo mới vừa cho nó cà rốt, nó đã vô tình đẩy Vương Hạo vào trong hố lửa, chuyện này thực sự không phải là phong cách của nó.

Vương Hạo tốt bụng khuyên nhủ:

- Không nên do dự nữa, nhanh chóng dẫn ta đi tìm chủ nhân nhà ngươi, không chỉ đối với ngươi, đối với ta, mà đối với nàng đều là kết quả tốt nhất.

Thiểm Điện Thố do dự một chút, không nhịn được hỏi:

- Ngươi thật sự muốn đi?

- Dĩ nhiên.

Vương Hạo có vẻ chính khí nói:

- Không gì có thể ngăn cản được ta quyết tâm tống tặng ấm áp. Xin nhớ, vì nhân dân phục vụ, ta cũng không giảm giá.

- Chuyện này. . .

Thiểm Điện Thố lại lâm vào rối bời, không nắm chắc có nên dẫn Vương Hạo về hay không.

Bởi vì từ đầu đến cuối nó đều cảm thấy mục đích của Vương Hạo không hề đơn giản, có thể nguy hại tới chủ nhân của nó.

Vương Hạo liếc xéo Thiểm Điện Thố một cái, cảm giác trong chuyện này tuyệt đối có bí mật to lớn khó lường, nếu không thỏ này sẽ không cẩn thận như vậy.

Dĩ nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất, dựa theo diễn biến bình thường vẫn là Thiểm Điện Thố thấy hắn anh tuấn như thế, bị kích động bắt hắn về hiến tặng cho vị chủ nhân Tiểu Tam ấy.

Kết quả Thiểm Điện Thố lại không làm như vậy, thậm chí hắn chủ động đưa tới cửa còn do dự.

Đủ các hiện tượng không hợp lý, càng nói rõ thêm vị chủ nhân trong tiểu sơn ấy có bí mật không thể cho ai biết.

- Ầm ầm. . .

Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên vang rền từ đàng xa truyền đến.

Mặt đất bắt đầu đung đưa kịch liệt. Hai đạo quang mang một lam một hồng cũng bao trùm ngọn nguồn âm thanh.

- Dường như có người đang chiến đấu.

Vương Hạo cau chân mày, giơ tay lên che ở trước mắt, chỉ thấy xa xa trong núi rừng sáng lên hai đạo ánh sáng chói mắt. Chúng che khuất quang huy của thái dương, khiến cho toàn bộ không trung đột nhiên sáng mấy phần.

- Phanh. . .

Vài giây sau, một đạo dư ba đánh thẳng tới, vô số bùn đất và đá vụn không ngừng tung bay loạn xạ cả một vùng.

- Thật là lợi hại!

Tiểu Bạch kinh hô một tiếng, bụi đất đầy trời che lấp cả hào quang thái dương. Cây cối hai bên đường đều bị nhổ tận gốc, trụi lủi, chỉ còn lại cát đá tàn phá bừa bãi.

- Không xong rồi! Đó là vị trí của chủ nhân, nhất định là những sát thủ kia tìm được chủ nhân.

Thiểm Điện Thố kinh hô một tiếng, không để ý thân thể trọng thương nhanh chóng lao về phía xa.

Thiên Kiếp Long nhìn theo hướng Thiểm Điện Thố rời đi, trong lòng cầu nguyện cho Thiểm Điện Thố trung thành và tận tâm ấy không được chết.

- Sát thủ tìm tới?

Vương Hạo càng lúc càng có hứng thú, phái tất cả sát thủ đi ra diệt khẩu, vậy bí mật trong này càng thêm dữ dội rồi.

Tiểu Bạch tò mò hỏi:

- Vương Hạo, chúng ta phải đi nhìn xem sao?

Vương Hạo lại cười nói:

- Dĩ nhiên phải đi xem. Nói không chừng còn có thể đến xem ngao cò tranh nhau, làm ngư ông đắc lợi rồi.

Tiểu Bạch có vẻ hưng phấn nói:

- Ngươi nói không sai. Thỏ cục cưng ta phải làm ngư ông, bắt hết bọn họ trong một lưới.

Thiên Kiếp Long muốn nói lại thôi nói:

- Đại nhân, nếu ta cảm ứng không sai thì người chiến đấu bên kia hẳn là Thượng Vị thần. Nếu chúng ta cứ đi qua như vậy, còn muốn ngư ông đắc lợi, thực sự rất thiếu sáng suốt. . .

- Lại là Thượng Vị thần đang chiến đấu.

Vương Hạo nhăn mày lại, suy tính có cần tới lượm mấy thứ còn sót lại hay không.

Vừa rồi trong lúc hắn và Thiểm Điện Thố chiến đấu, không thể nào lấy cứng đối cứng cùng vị Hạ Vị thần Thiểm Điện Thố này, chỉ có thể dựa vào đường đi lả lướt mà thủ thắng.

Nếu như bây giờ hắn tùy tiện nhúng tay vào giữa tranh đấu của Thượng Vị thần, vậy hắn cũng không nắm chắc toàn thân thối lui.

Đúng lúc này, âm thanh hệ thống vang lên:

- Xem ra Túc Chủ đã phát hiện một vài điểm khác biệt giữa Cực Lạc Tịnh Thổ và Đa Nguyên vũ trụ rồi.

Vương Hạo gật đầu thừa nhận:

- Ngươi nói không sai. Ta phát hiện giữa các cấp bậc nhỏ bên trong Cực Lạc Tịnh Thổ đều cách xa vạn dặm, nhất là giữa đại cảnh giới thật giống như cách dãy Thiên Hà, cực kỳ khó vượt qua.

Hệ thống mở miệng nói:

- Đây là mị lực của đại đạo, một khi lĩnh ngộ có thể đạo pháp tự nhiên, thực lực nhất phi xung thiên, dù chỉ là đột phá một cấp bậc nhỏ cũng có thể kéo ra chênh lệch kinh khủng. Về phần đột phá một đại cảnh giới thì chênh lệch càng lớn hơn rồi, muốn khiêu chiến vượt cấp thật khó khăn.

- Đại đạo?

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Cái gì là đại đạo?

Hệ thống hồi đáp:

- MỖi cá nhân lý giải đều khác biệt, điều này cần chính bản thân Túc Chủ cảm ngộ.

- Lại phải tự mình lĩnh ngộ.

Vương Hạo bĩu môi, hắn ghét nhất cuộc sống không có hack.

Tiểu Bạch tò mò hỏi Vương Hạo:

- Vương Hạo, ngươi còn đứng đó làm gì. Chúng ta có đi bắt hết bọn họ trong một lưới hay không?

Vương Hạo thở ra một hơi nói:

- Vừa rồi ta nghĩ Cực Lạc Tịnh Thổ hội tụ mấy trăm ngàn tinh anh của Đa Nguyên vũ trụ, áp lực cạnh tranh ở nơi này thật đúng lớn một cách không bình thường.

Thiên Kiếp Long vội vàng an ủi:

- Đại nhân không cần như đưa đám vậy. Người khiêu chiến một cấp trong Cực Lạc Tịnh Thổ cũng là thiên tài siêu cấp, còn vượt hai cấp khiêu chiến là loại yêu nghiệt tồn tại, giống như đại nhân có tu vi trung cấp Thánh giả chiến thắng một đại cảnh giới Hạ Vị Thần, càng là cả thế gian thật hiếm thấy.

Tiểu Bạch vội vàng bơm hơi, nói:

- Vương Hạo, ngươi là nam nhân có thần cách, những người kia không thể nào so sánh cùng ngươi. Ngươi phải tin tưởng vào chính mình.

Vương Hạo bật cười nói:

- Ta cũng không cảm thấy tự ti, trước hết không nói ta có thần cách người khác không có, cứ nói Bản Nguyên Thần thể của ta, cái này có thể khiến cho ta ngạo thị quần hùng trong những tinh anh này.

- Bản Nguyên Thần thể?

Thiên Kiếp Long vô cùng nghi hoặc, trước kia tại Cực Lạc Tịnh Thổ nó có kiến thức rộng rãi, nhưng sao chưa từng nghe qua thể chất này chứ?

- Đây là một vố thứ nhất chúng ta làm tại Cực Lạc Tịnh Thổ, mọi người đều lên tinh thần coi. . .

Gương mặt của Vương Hạo hào khí ngất trời, sải bước đi tới đại chiến ở phía trước.

- Ờ da. . . Thổ phỉ thỏ lóe sáng hiện lên hiện tràng.

Tiểu Bạch hưng phấn gào khóc hét to, không ngừng múa may Kim Trúc trong tay.

Thiên Kiếp Long vội vã kêu lên:

- Đại nhân, cho dù chúng ta muốn đi, cũng không cần rõ ràng trắng trợn như thế a?

Vương Hạo cười nói:

- Sợ cái gì, cho dù bị bọn họ phát hiện thì đã sao. Chẳng lẽ hắn còn có thể chạy tới Đa Nguyên vũ trụ đến đánh ta sao?

- Thao tác này có chút. . . dữ dội à nha.

Thiên Kiếp Long hơi sững sờ, lúc này mới nghĩ tới tên biến thái Vương Hạo có thể tự do xuyên qua hai giới, không cần sợ bị người đuổi giết. . .

Chương 1035 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!