Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1037: CHƯƠNG 1036: TAM GIỚI CỬU VỰC

“Ầm ầm. . .”

Một tiếng vang nặng nề từ không trung truyền đến, tiếng vang ầm ầm rung mặt đất chấn động kịch liệt.

Vương Hạo áp sát vào một sườn núi trống trơn, cảm thấy khí lãng nóng rực gào thét lướt qua bên tai.

Hai đạo quang mang trong hư không dường như càng đánh càng kịch liệt, tiếng động va chạm cường đại rung màng nhĩ làm người đau đớn.

- Thật là lợi hại, đây là chiến đấu giữa Thượng Vị thần sao?

Tiểu Bạch đầy vẻ hưng phấn, thực lực của hai bên chiến đấu rất mạnh, vậy đợi lát nữa nó thu vét bảo bối nhất định càng thêm lợi hại.

- Ầm ầm. . .

Đúng lúc này, một đạo dư ba rơi gần bọn họ cách đó không xa.

Trong phút chốc, vô số bùn đất và đá vụn bắn tung tóe bừa bãi khắp nơi, mặt đất bốn phía bị san bằng một tầng ngay tức thì.

- Pháp tắc thiên địa áp chế xuống, lại còn có lực phá hoại như thế này, Thượng Vị thần quả nhiên là lợi hại.

Sắc mặt Vương Hạo trong nháy mắt ngưng trọng, cảm giác con đường mình phải đi còn rất dài, ít nhất với tu vi của hắn bây giờ vẫn chưa thể nào làm được sự phá hoại đại quy mô như thế.

Tiểu Bạch không phục lẩm bẩm một tiếng:

- Có gì đặc biệt hơn người chứ. Thỏ cục cưng ta lúc còn ở Đa Nguyên vũ trụ, lực phá hoại mạnh hơn rất nhiều so sánh với bọn họ….

Thiên Kiếp Long khẽ co khóe mắt, bị con thỏ vô sỉ này đánh bại rồi. Đa Nguyên vũ trụ và Cực Lạc Tịnh Thổ là một khái niệm sao?

Đây hoàn toàn là sự khác biệt giữa tiểu học và đại học, không phải cùng chung một cấp bậc?

Đúng lúc này, một tiếng quát già nua vang lên chói tai:

- An Doanh Doanh, ngươi không phải đối thủ của lão phu, mau mau thúc thủ chịu trói đi.

- An Doanh Doanh? Đó là tên của một nữ nhân, có phải là chủ nhân của Thiểm Điện Thố không?

Vương Hạo ngẩng đầu nhìn thấy một nữ tử bay lơ lửng giữa không trung, quanh thân có một đạo hào quang màu lam vây quanh. Tuy không nhìn rõ được mặt mũi của nàng, nhưng vẫn không che giấu được những đường cong xinh đẹp hoàn mỹ của nàng.

Nhất là đôi chân dài của nữ tử không hề được che cản, cứ lộ ra trong không khí, khiến cho khí tức trong không khí càng nhiều hơn.

An Doanh Doanh lên tiếng cầu khẩn thật dễ nghe:

- Cơ Lão, xin lão bỏ qua cho ta. Nếu ta trở về với lão, Nguyệt Bạch nhất định sẽ giết ta.

- Cơ Lão? Cơ Lão?

Vương Hạo hơi sững sờ, bày tỏ chịu phục danh tự này (Cơ lão ~ lão gay).

- Giết ngươi hay không, đó là việc của nhị gia. Lão phu chỉ phụ trách bắt ngươi về.

Cơ Lão hừ lạnh một tiếng, dường như ăn chắc An Doanh Doanh rồi.

- Nguyệt Bạch? Nhị gia?

Thiên Kiếp Long nhăn mày lại, cảm giác cái tên này dường như đã nghe qua ở đâu đó, có điều ly khai khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ đã quá lâu, trong lúc nhất thời không thể nhớ nổi.

- Hừ. . . Tử lão đầu ngươi đừng tưởng thật ăn chắc ta rồi, mọi người đều có tu vi Thượng Vị thần, đánh nhau ai thắng ai thua còn chưa biết a.

An Doanh Doanh lạnh giọng uy hiếp.

- Ha ha. . . An Doanh Doanh ngươi là nữ nhân đê tiện chỉ biết leo lên bám nam nhân, cũng dám khoác lác động thủ cùng lão phu sao.

Cơ Lão ngửa mặt lên trời cười to, âm thanh thật ngông cuồng.

- Nếu không đồng ý vậy đánh đi.

An Doanh Doanh hừ lạnh một tiếng, một đạo quang mang màu lam chói mắt ngưng tụ bên phải tay, khiến cho cả không trung chợt bị áp bức trầm trọng.

Sắc mặt Cơ Lão hơi ngưng trọng, tuy nhiên hắn rất xem thường loại nữ nhân thấy người sang bắt quàng làm họ này.

Nhưng dù sao đối phương cũng là Thượng Vị thần giống như hắn, nếu hắn không đối đãi cho nghiêm túc, nói không chừng người vứt bỏ mạng nhỏ chính là hắn.

- Huyễn Linh Thần chưởng.

An Doanh Doanh khẽ kêu một tiếng, hóa thành một đạo hào quang màu lam xông tới Cơ Lão.

- Nhị gia truyền cho lão phu Bạo Liệt Thần quyền, chính là vì khắc chế Huyễn Linh Thần chưởng của ngươi.

Cơ Lão không chút khiếp đảm, một luồng hỏa diễm màu đỏ rực đốt cháy trên nắm tay, khí tức nóng bỏng khiến cho Vương Hạo ở cách đó thật xa cũng có thể cảm giác được.

Thiên Kiếp Long đột nhiên kêu lên:

- Bạo Liệt Thần quyền, Huyễn Linh Thần chưởng, ta biết bọn họ đến từ nơi nào rồi.

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Ngươi biết bọn họ ư?

Thiên kiếp gật đầu nói:

- Ta nhớ ra rồi. Bọn họ nói Nguyệt Bạch nhị gia là thân đệ đệ của Già Lam chủ thần, cũng là nhị bả thủ (người đứng thứ hai) của Già Lam vực.

- Già Lam chủ thần? Già Lam vực?

Vẻ mặt của Vương Hạo vô cùng nghi hoặc.

Thiên Kiếp Long giải thích:

- Cực Lạc Tịnh Thổ là do tam giới cửu vực tạo thành. Chín vực này do Cửu Đại Chủ Thần thống lĩnh, còn tam giới là do ba vị Thần Chi Chủ tể thống trị.

Vương Hạo lại hỏi:

- Như vậy Già Lam vực bao lớn chứ? Một giới lại có lớn bao nhiêu?

Thiên Kiếp Long ngẫm nghĩ, hồi đáp:

- Già Lam vực so ra phải lớn hơn trăm vạn cái Đa Nguyên vũ trụ, mà một giới phải lớn hơn trăm vạn Già Lam vực.

Vương Hạo, Tiểu Bạch trợn tròn cả hai mắt, chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân mình lại nhỏ nhoi đến như thế.

- Ầm ầm. . .

Một tiếng nổ kinh thiên vang vọng đất trời.

Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn, trên không trung bắn ra vạn đạo hà quang hai màu lam đỏ giao nhau. Cả không trung tiêm nhiễm thành một khối, hoàn toàn thay thế cho quang huy của thái dương.

- Đánh đi. Đánh đi. Tốt nhất là đánh cho lưỡng bại câu thương, như vậy thỏ cục cưng ta cũng có thể bớt việc.

Tiểu Bạch nắm Kim Trúc dượm dượm muốn thử, chỉ chờ Vương Hạo ra lệnh một tiếng là lập tức xông ra thu gặt đầu người.

- Rốt cuộc có bí mật gì chứ?

Vương Hạo nhìn tư thế song phương không chết không thôi, không hiểu nổi tại sao vị nhị bả thủ Già Lam vực cao cao tại thượng này cố ý muốn giết Tiểu Tam của mình chứ?

- Vương Hạo, ngươi nhìn kìa!

Tiểu Bạch kêu to, tiểu mao trảo chỉ theo hướng sau lưng Cơ Lão.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thiểm Điện Thố quyết ý xông tới Cơ Lão, hoàn toàn không úy kỵ hỏa diễm phát ra kinh khủng trên thân của Cơ Lão.

Cho dù lông trắng toàn thân bị cháy rụi nó cũng không hề lùi bước.

Cơ Lão lạnh lùng lên tiếng:

- Tiện nhân, ngươi cho rằng một con thỏ có cảnh giới Hạ Vị Thần là có thể đánh lén được lão phu hay sao? Ngay cả tiến tới gần lão phu nó cũng không làm được a.

An Doanh Doanh cười duyên nói:

- Nó không thể tới gần thân thể của ngươi, nhưng nếu nó tự bạo thì sao?

- Cái gì?

Cơ Lão chợt co rụt đồng tử, theo bản năng quay đầu nhìn lại.

- Ngớ ngẩn, ngươi bị lừa rồi.

Trước mắt An Doanh Doanh đột nhiên sáng ngời, tay nhỏ bé trắng noãn nhanh chóng nâng lên, bộp một tay cực mạnh vào bụng của Cơ Lão.

- Ngươi. . .

Cơ Lão phun ra một ngụm máu tươi, hỏa diễm cuồng bạo toàn thân cũng thối lui đi trong nháy mắt, khí tức lại điên cuồng rớt xuống.

- Ừng ục. . .

Thời gian không lâu, Cơ Lão và Thiểm Điện Thố đều nặng nề rơi xuống mặt đất, cuốn lên một trận bụi mù.

Nhất là Thiểm Điện Thố toàn thân đen như mực, khí tức lại yếu đến gần như không có gì.

- Ha ha! Lão già ngươi biết được sự lợi hại của ta rồi chứ?!

Khóe miệng của An Doanh Doanh hiện lên một nụ cười đắc ý, thân hình đã vững vàng đáp xuống trước mắt Cơ Lão, hoàn toàn không có ý định đi cứu Thiểm Điện Thố.

Thiên Kiếp Long cau mày nói:

- Đại nhân, người nữ nhân này tâm ngoan thủ lạt, hơn nữa tiêu hao lại không lớn, chúng ta xông lên như vậy sẽ mười phần nguy hiểm.

Vương Hạo gãi gãi cằm nói:

- Ngươi nói có đạo lý, vốn phân tích từ góc độ của một tay chơi chuyên nghiệp kỳ cựu, mặc dù cái xe này trải qua vài tay lái rồi, nhưng tốc độ xe rất mạnh, nhất là lỗ thoát khí hơi lớn, hơn nữa trải qua thoát khí thường xuyên hàng năm, cái lỗ đã đen dị thường, như mực hoặc mõm chó cũng được, nếu là tay mới khó tránh khỏi chống đỡ không được, nhưng đối với ta mà nói, một nụ cười là có thể thoải mái vào tay. . .

Chương 1036 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!