Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1038: CHƯƠNG 1037: ĐỒNG ĐỘI NHƯ HEO

“Ý gì?”

Thiên Kiếp Long có vẻ ngây ngốc, hoàn toàn không hiểu nổi vị đại nhân này đang nói gì.

Nó chỉ hỏi có muốn đối phó với An Doanh Doanh hay không, thế mà hắn lại nói một tràng kinh nghiệm mua xe lái xe là có ý tứ gì a?

- Giống sinh sản tự ngã thật là không thú vị a!

Vương Hạo thất vọng lắc đầu, sau đó ánh mắt đã rơi vào người An Doanh Doanh ở cách đó không xa.

An Doanh Doanh đầy vẻ đắc ý đứng trước mặt Cơ Lão, hào quang màu lam trên người cũng tiêu tán không thấy nữa, lộ ra hình dáng vốn có của nàng.

Mái tóc đẹp đen nhánh xõa xuống, trên người mặc áo lót nhỏ màu đen hở rốn, dưới thân là chiếc quần ngắn đến mức không thể ngắn hơn được nữa, tận tình phô bày một vóc dáng thật hấp dẫn và nóng bỏng của nàng.

Gương mặt của nàng ta trắng nõn mà đầy lão luyện, ngạo nghễ đứng trên ngọn núi, dù có hợp với chân dài eo nhỏ, huống chi loại phong tình vạn chủng biểu đạt vô cùng nhuần nhuyễn, cũng làm cho Vương Hạo có cảm giác nở nụ cười, mọi người cùng nhau bị kích động.

Cơ Lão nổi giận hét:

- Tiện nhân ngươi dám lừa lão phu.

An Doanh Doanh che miệng cười duyên nói:

- Lời của Cơ Lão thật nghiêm trọng rồi, không phải tiểu nữ tử gạt người có tội, mà là loại người từng trải thực tế như ngươi quá dễ lừa.

Cơ Lão lạnh nhạt nói:

- Tiện nhân, ngươi không nên đắc ý, cũng không phải nhị gia chỉ phái một mình lão phu tới bắt ngươi. Để thuận tiện cho việc tìm ngươi, cho nên chúng ta mới phân cách ra hành động. Tình huống vừa rồi gây động tĩnh lớn như vậy, đoán chừng bọn họ cũng sắp đến rồi.

- Nguyệt lão nhị chết tiệt! Nếu ngươi không niệm tình xưa cũng đừng trách lão nương vô nghĩa.

Hai tròng mắt của An Doanh Doanh lóe lên một chút hàn quang, quanh thân bắt đầu khởi động ra một cổ khí tức hết sức khủng bố.

- Đi chết đi!

Cơ Lão từ dưới đất nhảy lên một cái, toàn thân bạo phát ra một luồng khí tức kinh khủng.

Nhất là trên nắm tay lại truyền chảy một cổ khí tức nóng rực, phóng thẳng tới An Doanh Doanh.

- Hừ!. . . Chết đã đến nơi còn dám phản kháng.

An Doanh Doanh lạnh lùng hừ một tiếng, điều dụng một cổ thần lực nhanh chóng xông lên bàn tay trắng noãn.

- Ầm ầm. . .

Quyền chưởng đụng nhau, tiếng nổ kinh thiên vang lên lần nữa. Hai đại hào quang chói mắt phóng lên trời, xé nát tất cả những đám mây trên không trung.

- Sáng Thế thần phù hộ cho thỏ cục cưng ta đợi lát nữa có sự khởi đầu tốt đẹp.

Tiểu Bạch ôm quyền cầu nguyện với vẻ mặt chân thành, sau đó tay cầm Kim Trúc chỉ chờ Vương Hạo ra lệnh một tiếng.

Vương Hạo cũng mài đao xoèn xoẹt, thời khắc chuẩn bị xông lên thu vét chiến lợi phẩm.

- Đại nhân, ngài xem con Thiểm Điện Thố thật đáng thương.

Thiên Kiếp Long kéo Vương Hạo nhìn theo.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vừa rồi dư sóng sinh ra do song phương va chạm đã trực tiếp thổi bay Thiểm Điện Thố ra ngoài.

Nhất là toàn thân Thiểm Điện Thố bị cháy đen, không chú ý nhìn còn tưởng rằng đó là một cây than củi, nhìn như thế nào cũng không nhận ra được hình dáng của một con thỏ.

Tiểu Bạch gương mặt tức giận nói:

- Người nữ nhân này thực quá ghê tởm, thỏ cục cưng ta nhất định phải lấy lại công đạo cho con thỏ này.

Vương Hạo cau mày nói:

- Con thỏ này thật ra rất trung thành và tận tâm, nhưng theo sai chủ nhân rồi.

- Vương Hạo vẫn là tốt nhất.

Tiểu Bạch dùng cái đầu nhỏ bé cà cà vào mặt của Vương Hạo, bày tỏ bản thân mình đã tìm đúng chủ nhân rồi.

Vương Hạo liếc xéo Tiểu Bạch một cái, thầm nghĩ lần trước hắn tước đoạt chúc tính da dày của hung thú Cùng Kỳ tại Thông Thiên Chi Lộ, sau đó không ngờ đã ban chúc tính này cho Tiểu Bạch.

Đây cũng chính là nói, thỏ vàng ròng 24K có thể tái xuất giang hồ bất lúc nào rồi.

Không lâu sau đó mặt đất đã khôi phục yên tĩnh.

Vương Hạo nhìn thấy bụi bậm phía trước tán đi, từ từ hiện lên thân hình của An Doanh Doanh, dưới chân của nàng còn có một cái quả quang cầu màu đỏ.

Về phần Cơ Lão thân thể đã sớm nát thành bốn năm mảnh, tán lạc khắp bốn phía.

Thiên Kiếp Long thấp giọng nói:

- Đại nhân, quang cầu màu đỏ kia chính là nguyên thần của Cơ Lão. Nếu nguyên thần bị đánh vỡ là tử vong hoàn toàn.

- Nguyên thần?

Vương Hạo nhăn chân mày lại, nếu hắn đoán không sai thì hình thức ban đầu của nguyên thần này phải là Thánh giả chấp niệm rồi, chỉ có sau khi tu luyện tăng lên, cuối cùng từ từ biến thành cái gọi là nguyên thần.

Âm thanh không cam lòng của Cơ Lão vang lên:

- Tiện nhân chết tiệt! Ngươi không nên đắc ý, nhất định bọn họ sẽ báo thù cho lão phu. . .

- Lão già chết tiệt kia, trước khi chết còn dám phản công, mau chết đi cho ta.

An Doanh Doanh lạnh lùng hừ một tiếng, hơi nhún chân giẫm xuống.

- A…

Ngay sau đó là tiếng kêu thê thảm vang lên.

Vương Hạo cau chân mày, An Doanh Doanh đạp lấy nguyên thần Cơ Lão thành từng chút tinh quang, sau đó hút những tinh quang này vào trong cơ thể.

Thiên Kiếp Long thấp giọng nói:

- Đại nhân, trong nguyên thần không chỉ có linh hồn của cường giả Thần giả cảnh mà còn có thần lực, chỉ cần hấp thu thần lực bên trong đó thì có thể khôi phục nhanh chóng.

Vương Hạo cau mày nói:

- Ý của ngươi nói rằng hiện tại An Doanh Doanh đã khôi phục thực lực Thượng Vị thần?

Thiên Kiếp Long lắc đầu nói:

- Không hẳn như vậy. Bên trong nguyên thần này còn có linh hồn của Cơ Lão, An Doanh Doanh muốn thu hút còn cần một quãng thời gian để luyện hóa, nhưng thời gian này sẽ không quá dài.

- Nói như thế hiện tại chính là cơ hội tốt nhất để đánh lén An Doanh Doanh sao?

Vương Hạo cau chân mày, bắt đầu vận chuyển thần lực trong cơ thể, Chủ Tể Chi Kiếm lại nổi lên một đạo hàn quang.

- Quy củ cũ nha Vương Hạo, ngươi chủ công, thỏ cục cưng ta đánh lén muộn côn sau lưng.

Tiểu Bạch tràn đầy hưng phấn, hiển nhiên đã không kịp chờ đợi rồi.

Đúng lúc này chợt có âm thanh yếu ớt của Thiểm Điện Thố vang lên:

- Chủ nhân, mau cứu ta. . .

- Thiểm Điện, ngươi vẫn chưa chết ư?

Thân thể mềm mại của An Doanh Doanh khẽ run lên, ánh mắt đã rơi vào thân thể như một cây than củi của Thiểm Điện Thố.

- Mau cứu ta. . .

Thiểm Điện Thố miễn cưỡng mở mắt ra nhìn An Doanh Doanh, trong ánh mắt tràn đầy khát vọng vị chủ nhân này có thể mau lại đây cứu nó.

An Doanh Doanh bình tĩnh nói:

- Thiểm Điện, ta rất cảm tạ ngươi vừa rồi giúp ta. Nhưng ngươi cũng biết tình cảnh hiện tại của ta rất nguy hiểm, không thể tùy tiện lãng phí thần lực của ta.

- Ta. . . ta biết rồi, sau này ngươi hãy bảo trọng. . .

Thiểm Điện Thố đau khổ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống nơi khóe mắt.

Tuy lúc này trong lòng nó vô cùng đau đớn, nhưng nó không lạ gì ý tứ của An Doanh Doanh. Ai bảo nó là thỏ trọng nghĩa khí làm chi!

Tiểu Bạch tức mình đến mức gào khóc:

- Người nữ nhân này thực quá ghê tởm, vong ân phụ nghĩa không nói, còn không coi mạng thỏ ra gì. Thỏ cục cưng ta nhất định thay mặt thỏ trên thiên hạ chém chết nàng ta.

- Thỏ, ngươi thật đúng là đồng đội như heo a!

Vương Hạo cảm thấy đau nhức ôm lấy đầu, chờ mãi mới đến lúc có thể xuất thủ đánh lén, kết quả lại bị thỏ này phá hỏng không nén được tức giận rồi.

- Là ai? Ở nơi nào? Đi ra cho ta.

An Doanh Doanh nhướng lông mày lên, trong nháy mắt ánh mắt sắc bén đã rơi vào vị trí Vương Hạo.

- Không nên kích động, chúng ta đi ra đây. . .

Vương Hạo mỉm cười đi ra, còn nắm Tiểu Bạch trong tay thật chặt, phòng ngừa con thỏ này làm loạn.

An Doanh Doanh lạnh lùng nói:

- Các ngươi là ai? Tại sao lại ở chỗ này?

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Ta là lão Vương hảo tâm người ở cách vách, kiên trì ngày nghỉ lễ đến vùng núi tống tặng sự ấm áp, ngày hôm nay gặp được tiểu thư thật sự rất vui, không bằng sau này chúng ta lại hàn huyên. . .

Chương 1037 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!