“Tinh giới!?”
Vương Hạo tò mò nhìn chiếc nhẫn trong tay, muốn nhìn một chút là bảo bối dạng gì, có thể khiến cho Thanh Hà Thần Đế nhức nhối tiếc của như thế.
Lý Hạo gương mặt hâm mộ nói:
- Lại là Tinh giới, xem ra Thanh Hà Thần Đế đã thừa nhận ngươi rồi.
- Cậu biết cái Tinh giới này hả!?
Vương Hạo tò mò hỏi.
Lý Hạo gật đầu đáp:
- Tinh giới là thần khí có tính phụ trợ cấp 7, chỉ cần mang nó trên người, như vậy lúc chiến đấu sẽ không cần lo lắng vấn đề thần lực tiêu hao. Cho dù tu vi đạt đến Thần Đế, nó cũng có thể khôi phục nhanh chóng, về phần chủ thần ấy cơ bản vô dụng rồi.
- Thần khí cấp 7!
Hai tròng mắt của Vương Hạo đột nhiên sáng ngời, liền vội vàng mang Tinh giới lên trên ngón tay.
- Vù vù…
Trong phút chốc, từng đạo âm thanh xé gió dồn dập vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từng đạo thần lực nhanh chóng tràn vào trong Tinh giới, sau đó chuyển hóa thành một cổ thần lực vô cùng nhu hòa đưa vào trong cơ thể hắn, giúp hắn khôi phục nhanh chóng sự tiêu hao lúc trước.
Gương mặt của Cực Thiên Thánh giả vẻ hâm mộ, rốt cuộc hiểu rõ vị tiểu sư phụ này tại sao nóng lòng ăn bám như vậy rồi.
Điều này có thể dễ dàng có được một kiện thần khí cấp 7, hà cớ gì không liều mình sống chết chứ! ?
Dĩ nhiên, cơm chùa này không phải là người nào cũng có thể ăn được, trước tiên nhất định phải có thiên phú siêu cường mới được, nếu không, không chỉ có không ăn được cơm chùa, còn có thể bị người ta xem như lưu manh đùa bỡn đánh chết không kịp nhăn răng.
Thiên Kiếp long không nhịn được hỏi:
- Đại nhân, người cảm giác thế nào!?
Vương Hạo thất vọng lắc đầu đáp:
- Cái buff lam (bơm mana) này mặc dù không tệ, nhưng với ta mà nói lại là cái gân gà.
- Kê lặc (gân gà)!?
Lý Hạo ngẩn người, cảm giác mình muốn điên rồi. Hắn vẫn lần đầu tiên nghe nói có người hình dung thần khí cấp 7 thành gân gà.
Vương Hạo thở dài một tiếng, không có quá nhiều giải thích.
Phải biết, thể chất của hắn có thể nói là Bản Nguyên Thần thể, cụ bị năng lực của Bạch Hổ Thánh thể càng đánh càng hăng, cho nên trong quần chiến căn bản sử dụng không được Tinh giới.
Mà trong chiến đấu một mình, hắn bình thường đều là vượt cấp khiêu chiến, lấy chiến lực siêu cường nghiền ép đối thủ.
Nếu như hắn thật sự đánh không qua đối phương, như vậy hắn sẽ chọn trực tiếp bỏ đi, căn bản không cần sử dụng Tinh giới.
Cho nên tổng hòa hai điểm trên, Tinh giới đối với hắn mà nói, đó chính là một cái gân gà (dùng không được mà bỏ thì tiếc).
Thiên Kiếp long vội vàng nói:
- Đại nhân, bên trong Tinh giới còn có một cái không gian độc lập, có thể cất giữ vật còn sống!
- Cất giữ vật còn sống!?
Tiểu Bạch hơi sững sờ nói:
- Chẳng lẽ đồ chơi này giống như Tiên Linh cầu ư!?
- Giống như Tiên Linh cầu sao!?
Vương Hạo nhăn mày lại, truyền một chút thần lực vào bên trong Tinh giới.
Trong phút chốc, Vương Hạo thấy một cái không gian thật lớn, gần giống với không gian bên trong Tiên Linh cầu của hắn.
Chỉ có điều bên trong cái này tử khí trầm trầm, không có một tia sinh cơ, hoàn toàn bất đồng với thế giới có sinh cơ bừng bừng đó của Tiên Linh cầu.
Đúng lúc này, tiếng nói của hệ thống vang lên:
- Bên trong Tiên Linh cầu tự thành thế giới, có pháp tắc thuộc về mình, còn cái Tinh giới này chỉ có một cái không gian bên trong Cực Lạc Tịnh Thổ, nó vẫn bị pháp tắc thiên địa ước thúc, hai cái căn bản không trên cùng một cấp bậc.
- Không ở một cấp bậc!?
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Vậy Tiên Linh cầu kia là thần khí cấp bậc gì!?
Hệ thống hồi đáp:
- Tiên Linh cầu không phải thần khí, nó là hình thức ban đầu của thần quốc, chỉ cần Túc Chủ tiếp tục thăng cấp, vậy thế giới bên trong nó có thể sánh ngang Cực Lạc Tịnh Thổ, trong đó bao hàm tam giới cửu vực.
- Bao hàm tam giới cửu vực!
Vương Hạo hít thở dồn dập, cảm giác mình cần yên lặng một chút.
Ai có thể nghĩ tới, gói quà lớn là phòng giam mà lúc trước ngồi tù lấy được, không ngờ lại có thể mở ra bảo bối rất lợi hại ầm ầm như thế.
Hệ thống tiếp tục nói ra:
- Chỉ có điều muốn Tiên Linh cầu tiến hóa thành thần quốc, cái này khó khăn hết sức lớn.
- Khó khăn thật sự lớn như vậy sao!?
Vương Hạo liếc nhìn Lý Hạo một cái, trong lòng cầu nguyện lên, sau này mình có thể có địa bàn sánh ngang Sáng Thế thần hay không, lại phải xem vị lão huynh này có thể chống đỡ được hay không rồi.
- Ừm…
Vương Hạo đột nhiên sững sờ, phát hiện bên trong Tinh giới này, còn có một ngọn núi lớn kim quang lóng lánh.
Nó là do từng khối kim tệ chồng chất mà thành, nhìn một chút đại khái có mười ức.
Trên những kim tệ đó còn có khắc hình cái đầu của Sáng Thế thần, đồng thời trên kim tệ còn tản ra một cổ năng lượng dao động kỳ quái.
Hệ thống mở miệng nói:
- Những kim tệ này là do Thần Tinh chế tạo thành, bên trong ẩn chứa một chút thần lực cổ xưa, nó có thể hỗ trợ Túc Chủ cường hóa nhục thân.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Sự cường hóa nhục thân ấy ta dễ lý giải, nhưng thần lực cổ xưa kia là cái gì! ? Không giống nhau với thần lực phiêu đãng trong không khí hiện tại sao!?
Hệ thống hồi đáp:
- Sáng Thế thần sáng tạo ra thế giới mà ngài đã thấy, nhưng trước lúc này vẫn tồn tại qua một cái thế giới khác, còn loại thần lực cổ xưa đó lại xuất phát từ cái thế giới kia.
- Một cái thế giới khác!?
Vương Hạo nghi ngờ hỏi:
- Vậy một cái thế giới mà ngươi nói nó ở địa phương nào!?
Hệ thống hồi đáp:
- Không tồn tại nữa rồi, nó đã bị Sáng Thế thần đánh thành mảnh vỡ, hóa thành Thần Tinh tán lạc ở Cực Lạc Tịnh Thổ.
- Đánh nát rồi!
Vương Hạo ngẩn người, phát hiện Sáng Thế thần gì đó, rõ ràng chính là người kết thúc của thế giới a!
Đồng thời, Vương Hạo cũng đã có sự nhận thức trực quan đối với lực lượng của Sáng Thế thần, đây chính là siêu cấp yêu quái có thể hủy diệt một cái thế giới.
- Grừ…
Đúng lúc này, một tiếng rồng gầm chấn động thiên địa vang vọng đất trời, tiếng động lớn trong thiên địa hoàn toàn bị che giấu.
- Chuyện gì xảy ra!?
Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một con Cự Long màu lam xông thẳng lên trời, sau đó một con thần rồng vẫy đuôi biến mất ở chân trời, đồng thời trong lúc mơ hồ còn gặp được một bóng người ngồi trên đầu rồng.
- Vừa rồi đó là con rồng gì thế, khí tức của nó thật là khủng khiếp a!
Tiểu Bạch nuốt ngụm nước bọt, nhanh chóng trốn vào trong ngực Vương Hạo.
Sắc mặt của Thiên Kiếp long nghiêm túc nói:
- Đó là, Thương Long, tọa kỵ của Già Lam chủ thần. Còn người vừa rồi ngồi trên đầu người của Thương Long hẳn là Già Lam chủ thần rồi.
- Thật là lợi hại!
Tiểu Bạch gương mặt hâm mộ nhìn phương hướng Thương Long rời đi, sau đó sờ một cái lên cái đuôi ngắn của mình, đoán chừng xem ra cái trò thần thỏ vẫy đuôi là không có rồi.
Vương Hạo sờ đầu thỏ một cái, an ủi:
- Không cần hâm mộ nó, tiềm lực của ngươi vô hạn, vượt qua nó đó là chuyện sớm hay muộn.
- Thật vậy chứ!?
Ý chí chiến đấu của Tiểu Bạch dạt dào ngước lên cái đầu nhỏ bé, chỉ còn kém kéo Thương Long kia về một mình đấu một cuộc, hết sức chứng minh thỏ mới là thần thú mạnh nhất.
Cực Thiên Thánh giả xạm mặt lại, thực tế không biết nên nói con thỏ này là tâm lớn, hay là rất không có tim không có phổi nữa. Thương Long loại cường giả cấp bậc đó, là nó bây giờ có thể một mình đấu sao! ?
Lý Hạo cau mày hỏi:
- Già Lam chủ thần ngồi Thương Long rời đi, chẳng lẽ ông ta lại đi tìm chủ thần khác so tài sao!?
- Tìm chủ thần khác so tài! ? Đây là ý gì!?
Vương Hạo tò mò hỏi.
Thiên Kiếp long hồi đáp:
- Đại nhân, Già Lam chủ thần này là mê võ nghệ có tiếng. Ông ta thường xuyên đi tìm tám vị chủ thần khác so tài.
Vương Hạo híp lại hai tròng mắt. Nếu chín đại chủ thần này đều muốn moi thần cách của hắn, mà bây giờ Già Lam chủ thần lại đi ra khỏi Già Lam vực, vậy hắn nhất định phải có bày tỏ gì đó mới được, bằng không hắn không cần mặt mũi a…
Chương 1049 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]