Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1051: CHƯƠNG 1050: THUẬT BÓI TOÁN

Già Lam chủ thành.

Trên một hòn đảo trôi lơ lửng.

Đoàn người Vương Hạo đi theo Lý Hạo đi tới trên một đường phố rất phồn hoa.

Hai bên đường có rất nhiều cửa hàng, có bán thần khí, có bán đan dược, cũng có bán một số nguyên vật liệu, đủ loại hạt giống đều có.

Lý Hạo nhìn chung quanh, dường như đang tìm gì đó.

Vương Hạo không nhịn được hỏi:

- Lý huynh, ngươi đang tìm cái gì a!?

Lý Hạo không yên lòng đáp lại:

- Ta vừa rồi đột nhiên nghĩ đến, trong Già Lam chủ thành có một vị đại sư, bà ta hẳn biết tung tích của An nương.

- Đại sư!?

Vương Hạo nhún vai, đối với mấy người gọi là đại sư này là một chút hứng thú cũng không có.

- Ô ô, rất nhiều bảo bối a!

Tiểu Bạch gương mặt hưng phấn hô tới hô lui trên hai vai Vương Hạo, nhìn một chút cái này muốn mua, nhìn một chút cái kia cũng muốn mua, lại nhìn một chút Thứ Nguyên không gian của mình, ngoại trừ cà rốt ra thì không còn gì khác.

Bảo bối mà trước kia cực khổ thu được, tất cả đều bị Vương Hạo tên lường gạt này lấy các loại thủ đoạn lừa đi rồi nha.

- Tức giận nhất chính là thỏ cục cưng ta rồi!

Tiểu Bạch tức giận móc ra một cây cà rốt gặm, trong lòng yên lặng phát ra lời thề sau này nhất định đào nhiều cái hố, chôn giấu thật kỹ bảo bối của mình, kiên quyết không cho Vương Hạo Đại Ma Vương có cơ hội.

Cực Thiên Thánh giả cảm khái nói:

- Đều nói Cực Lạc Tịnh Thổ là thế giới của thần, nhưng ai có thể nghĩ tới thần cũng khó có ngoại lệ a!

Thiên Kiếp long khẽ cười nói:

- Cái này không kỳ quái, thần mà có nhiều rồi đương nhiên cũng không đáng giá.

Vương Hạo bĩu môi nói:

- Ta đã nói rồi, thần và người không hề khác gì nhau, chỉ có khác biệt về mức lực lượng thôi, nhưng đều cần nỗ lực leo về phía trước.

Cực Thiên Thánh giả gật gật đầu tán đồng, trong lòng tự cảnh báo chính mình.

Năm đó hắn có thể bộc lộ tài năng từ trong biển người mênh mông, trở thành người trên người, vậy hôm nay hắn cũng có thể bộc lộ tài năng từ trong chút ít thần ở đây, trở thành thần của chúng thần.

- Ta tìm được rồi!

Lý Hạo kêu to một tiếng vẻ ngạc nhiên, sau đó bước nhanh tiến vào trong một cửa hàng tên là 'Vu'.

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Thiên Kiếp long, ngươi biết tiệm này không!?

- Không hề biết!

Thiên Kiếp long lắc lắc đầu, bày tỏ trong ấn tượng của mình không có tin tức liên quan tới tiệm này.

Dù sao nó cũng đã rời khỏi Cực Lạc Tịnh Thổ rất nhiều năm, trong thời gian này xuất hiện quá nhiều sự vật mới, ai biết người nào là người nào a!

Vương Hạo và Cực Thiên Thánh giả nhìn nhau một cái, cũng đi theo vào.

Vừa bước vào trong tiệm, một đạo thanh âm khàn khàn vang lên:

- Thật là không nghĩ tới, trong cái quán nhỏ này của ta không ngờ lại có thể có khách quý như vậy tới cửa. Thật là không tiếp đón từ xa, khách quý mau mau mời ngồi.

Vương Hạo tò mò ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đại sảnh đang ngồi một lão bà bà đã có tuổi, toàn thân ăn mặc kiểu sư thầy. Trước người của bà ta còn để một cái Thủy Tinh Cầu sáng bóng.

Đồng thời, lão bà bà vung tay lên một cái, một cái ghế nhanh chóng bay tới phía bọn họ.

- Tiền bối quá khách khí!

Lý Hạo khiêm tốn ôm quyền, nhưng vẻ cao ngạo trong ánh mắt không cách nào che giấu.

Nhưng một giây kế tiếp, cả người Lý Hạo cũng không ổn rồi, chỉ thấy cái ghế vững vàng kia đã bay tới phía sau lưng Vương Hạo.

Lý Hạo gương mặt như nằm mộng, cảm giác kịch bản này không đúng! ?

Hắn là đệ tử ký danh của Băng Tuyết chủ thần, còn Vương Hạo chỉ là tên lót đường vừa phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ, cái này ai là khách quý hẳn không cần nhiều lời nói rõ a! ?

Cực Thiên Thánh giả không nhịn được hỏi:

- Tiểu sư phụ, cậu nhận biết lão bà bà này sao!?

Vương Hạo lắc đầu đáp:

- Ta không nhận ra bà ta!

Vẻ mặt của Cực Thiên Thánh giả vô cùng nghi hoặc hỏi:

- Thế bà ta tại sao nói đại nhân là khách quý chứ!?

Thiên Kiếp long cau mày nói:

- Nhìn trang phục của bà ta hẳn là một vị Vu sư, tinh thông thuật bói toán.

- Chiêm Bốc thuật !?

Cực Thiên Thánh giả cau mày lại:

- Chẳng lẽ vị lão bà này tính ra hết thảy về tiểu sư phụ cậu!?

Vương Hạo vừa động đầu ngón tay, gật đầu nói:

- Thiên Kiếp long nói không sai, tên của bà ta gọi là Vu Na, thế nhân gọi bà là Vu bà bà, là một vị Vu sư, tinh thông Chiêm Bốc thuật thần cấp. Chỉ có điều là thần cấp Chiêm Bốc thuật kém hơn một chút so với thần cấp Lục Nhâm Thần Thuật.

Trong lòng Cực Thiên Thánh giả sâu đậm thở ra nhẹ nhàng, cũng may Chiêm Bốc thuật của vị Vu bà bà này so ra kém thần cấp Lục Nhâm Thần Thuật của Vương Hạo.

Nếu không một khi tin tức thần cách này tuôn ra, vậy thì bọn họ thật sự có thể gặp nguy hiểm rồi.

Gương mặt của Lý Hạo buồn bực, vẫn còn rối tung Vu bà bà này tại sao nhận định Vương Hạo là khách quý, còn hắn đệ tử ký danh của Băng Tuyết chủ thần không phải khách quý chứ! ?

Đồng thời, hắn cũng không hiểu nổi Vương Hạo người mới vừa phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ này, vì sao biết Vu bà bà của Già Lam chủ thành! ? Chẳng lẽ bọn họ đến từ cùng một cái Đa Nguyên vũ trụ! ?

- Đa tạ bà bà!

Vương Hạo lễ phép gật đầu, sau đó đặt mông ngồi xuống, hoàn toàn không suy tính tới vẻ lúng túng khó xử không xấu hổ đó của Lý Hạo.

- Khách khí, khách khí rồi…

Vu bà bà lễ phép nhoẻn miệng cười đáp lại, nhưng trong lòng lại kinh hãi sắp chết.

Khi Vương Hạo mới vừa vào cửa, bà ta đã dùng mấy trăm loại phương pháp xem bói để xem Vương Hạo, nhưng kết quả ngay cả cái tên gọi của người này cũng không tính ra được.

Vốn dĩ bà ta cho là có cao nhân gì đó vì Vương Hạo che giấu thiên cơ, cho nên mới xem hắn trở thành khách quý.

Nhưng ai ngờ Vương Hạo một miệng nói ra tên thật của bà ta, điều này làm cho bà ta trong nháy mắt đã hiểu rõ, không phải có cao nhân che giấu thiên cơ cho Vương Hạo, mà là bản thân hắn còn lĩnh ngộ diễn toán thuật còn lợi hại hơn so với bà ta.

Vu bà bà kinh hãi:

- Đứa nhỏ này rốt cuộc là yêu quái gì! ? Tại sao còn tuổi nhỏ lại có thể thôi diễn diễn toán thuật đến loại cấp bậc này!?

Đúng lúc này, thanh âm của Lý Hạo vang lên:

- Vu bà bà, ta tới nơi này là muốn mời bà, giúp ta xem bói một chút về tung tích của An Doanh Doanh cô nương.

- Tìm ta xem bói!?

Vu bà bà hơi sững sờ, nghi ngờ quay đầu nhìn về phía Vương Hạo.

Bà ta có chút không hiểu nổi, bên cạnh Lý Hạo này có Vương Hạo một vị diễn toán đại sư không cầu, đi cầu bà ta lão nhân gia này làm gì chứ! ?

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Bà bà, vị bằng hữu này của ta có nhiều tiền!

- Nhiều tiền!?

Vu bà bà lại là sững sờ, chẳng lẽ đây là sự luống cuống của việc có nhiều tiền trong truyền thuyết! ? Bên cạnh có miễn phí không muốn, cần phải tiêu ít tiền mới vui vẻ chứ! ?

Lý Hạo cười cười xấu hổ:

- Không giấu bà bà, tại hạ lần này ra cửa có vẻ vội vàng, cho nên trên người không mang bao nhiêu tiền.

- Không có tiền!?

Sắc mặt của Vu bà bà trong nháy mắt đen lại, trên người không mang theo tiền, nhưng cứ mang theo diễn toán đại sư tới, vậy sao nhìn đều giống như đến đập phá quán của ta đó mà! ?

Vương Hạo gương mặt vô tội, bày tỏ chuyện này thật sự không liên quan tới hắn.

Lý Hạo vội vàng nói:

- Chỉ cần bà bà chịu hỗ trợ, ta lấy danh dự là đệ tử ký danh của Băng Tuyết chủ xin thề, tương lai nhất định hoàn trả gấp mười lần!

Sắc mặt Vu bà bà càng đen hơn, đây không phải là muốn ép bà ta xuất thủ, sau đó đến đập phá quán ư!

Trong lòng Lý Hạo thở dài bất đắc dĩ, cảm giác thế đạo này thật là một chút nhân tình cũng không có, không phải ghi nợ sao! ? Đến mức mặt đen thành như vậy a!

Vương Hạo kéo Lý Hạo, thấp giọng nói:

- Lý huynh, vừa rồi huynh đệ hy sinh nhan sắc có được một khoản tiền lớn, có cần cho ngươi mượn ứng biến tình huống khẩn cấp hay không!?

- Thật tốt quá!

Lý Hạo mừng rỡ, cảm giác thế gian này đúng là vẫn còn nhiều người tốt.

Cực Thiên Thánh giả cho Lý Hạo một ánh mắt đồng tình, ngay cả tiền của Vương Hạo Đại Ma Vương cũng dám mượn, đứa nhỏ này là có nhiều chuyện suy nghĩ không thông rồi…

Chương 1050 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!