Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1053: CHƯƠNG 1052: TIÊN HẠ THỦ VI CƯỜNG

Già Lam chủ thành.

Trong một tòa tửu điếm sang trọng.

Vương Hạo đứng bên trong gian phòng của mình, nhìn ra phong cảnh phía xa.

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long cung kính đứng sau lưng Vương Hạo, Tiểu Bạch thì lại ngồi trên vai của hắn vui vẻ ăn cà rốt.

Vương Hạo đột nhiên hỏi:

- Các người nói xem chúng ta kế tiếp nên làm gì!?

Cực Thiên Thánh giả và Thiên Kiếp long nhìn nhau một cái, có chút không rõ Vương Hạo hỏi lời này là có ý gì.

Thiên Kiếp long ngẫm nghĩ một lát rồi cất tiếng:

- Đại nhân, chúng ta bây giờ phải đi tìm Sáng Thế thần, mời ông ta phong ấn Thiên Ma quan, nếu không sau trăm năm Đa Nguyên vũ trụ có thể nguy hiểm.

Cực Thiên Thánh giả gật đầu liên tục, cũng cảm thấy Thiên Kiếp long nói có đạo lý. Thiên Ma quan đó chính là một quả bom hẹn giờ, bọn họ không thể không coi trọng.

Vương Hạo nói ra nhàn nhạt:

- Viễn Cổ Thiên Ma cần trăm năm mới có thể phá phong, thời gian còn rất dài, chúng ta không cần khẩn cấp như vậy.

Cực Thiên Thánh giả không nhịn được hỏi:

- Vậy ý của tiểu sư phụ là. . .

Vương Hạo lạnh lùng nói:

- Chín đại chủ thần sớm hay muộn sẽ phát hiện ra ta, cho nên ta dự tính tiên hạ thủ vi cường.

- Tiên hạ thủ vi cường!?

Gương mặt của Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long như nằm mộng. Bọn họ chỉ có chút chiến lực này, muốn tiên hạ thủ vi cường chín đại chủ thần, cái này xác định không phải đang nói đùa chứ!?

Thiên Kiếp long muốn nói lại thôi nói:

- Đại nhân, thật ra chỉ cần ngài công bố mối quan hệ giữa ngài và Sáng Thế thần, như vậy coi như cho chín đại chủ thần mười lá gan, bọn họ cũng không dám động tới ngài. . .

Vương Hạo bĩu môi, kêu hắn đi tìm Sáng Thế thần che chở, vậy hắn còn cần mặt mũi hay không hả!?

Hơn nữa, Sáng Thế thần đối với thế giới mà mình sáng tạo ra là thái độ gì, cái này hắn quả thật không biết.

Vạn nhất Sáng Thế thần là thứ quỷ hẹp hòi, không cho phép hắn ở bên trong đảo loạn, vậy hắn sau này đã không có nguồn kinh tế, còn muốn dậy sóng thế nào a!?

Cho nên hắn không thể đi tìm Sáng Thế thần, gây họa Cực Lạc Tịnh Thổ trước rồi, phì, cứu vớt rồi nói sau.

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long nhìn nhau một cái, vô cùng không hiểu nổi Vương Hạo tại sao bài xích việc gặp Sáng Thế thần như vậy.

Phải biết lúc trước Vương Hạo và Sáng Thế thần ở Thông Thiên Chi Lộ, có thể nói là cùng chung chí hướng, nói chuyện rất thoải mái a!

Cực Thiên Thánh giả không nhịn được hỏi:

- Tiểu sư phụ, cậu nói tiên hạ thủ vi cường sẽ không phải là hiện giờ bắt đầu chứ!?

- Dĩ nhiên!

Vương Hạo hào khí ngất trời nói:

- Ta nắm chắc trong vòng thời gian một năm, khiến cho Già Lam vực đổi chủ, trở thành lãnh địa riêng của ta, sau đó chúng ta xuất binh ra hỏi Già Lam vực, tuyên chiến với toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ. Ta muốn nhất thống Cực Lạc Tịnh Thổ!

- Đánh ngã chín đại chủ thần, nhất thống Cực Lạc Tịnh Thổ!

Tiểu Bạch gương mặt nghiêm túc, múa may nửa củ cà rốt trong tay.

- Nhất thống Cực Lạc Tịnh Thổ!

Thiên Kiếp long hít thở không hiểu dồn dập, bị Vương Hạo nói là nhiệt huyết sôi trào, hận không thể nhặt lên hai thanh đao dưa hấu cũng đi khởi nghĩa như Vương Hạo.

Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, đây quả thực là đầm rồng hang hổ, căn bản không thực tế a!

Trước tiên không nói bọn họ có năng lực khai chiến với toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ hay không, lại nói làm thế nào đối phó Già Lam chủ thần là đã trở thành vấn đề.

Còn có Già Lam vực có số lượng quân đội to lớn, đây cũng không phải là sự tồn tại mà bọn họ có thể đối phó.

Cho nên mộng tưởng này trước sau vẫn là mộng tưởng, con người còn cần đối mặt thực tế làm đến nơi đến chốn

- Nhất thống Cực Lạc Tịnh Thổ!

Cực Thiên Thánh giả nhìn Vương Hạo xuất thần. Nếu lúc trước hắn cũng sẽ cảm thấy đây là đầm rồng hang hổ.

Nhưng sau khi kiến thức qua quá trình trưởng thành của Vương Hạo, hắn lại lựa chọn tin tưởng người này.

Bởi vì trong quá trình Vương Hạo lớn lên, đã phá vỡ rất nhiều khả năng không có của thế nhân nhận định.

Cho nên chưa đến khoảnh khắc cuối cùng, ai cũng không biết tên yêu nghiệt này có thể làm ra chuyện gì.

Vương Hạo đột nhiên hỏi:

- Lý Hạo thế nào rồi!?

Cực Thiên Thánh giả thở dài đáp:

- Hắn đã tỉnh rồi, chỉ có điều bản thân mình ở trong phòng không nói câu nào, hiển nhiên bị đả kích không nhẹ a!

Vương Hạo gãi gãi cằm, lẩm bẩm nói:

- Xem ra phải đi an ủi hắn một chút, không thể để cho hắn cứ như vậy xuống tinh thần mãi!

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long hơi sững sờ, thành tâm hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề rồi.

Nói Vương Hạo Đại Ma Vương đi gây họa hại người, bọn họ bày tỏ tin tưởng trăm phần trăm, nhưng muốn nói Vương Hạo Đại Ma Vương đi an ủi người, cái này xác định không phải việc đùa giỡn của ngày Cá tháng Tư chứ!?

Thời gian không lâu, đoàn người Vương Hạo đi vào trong căn phòng của Lý Hạo, chỉ thấy người này tựa vào bên giường ánh mắt đờ đẫn, cả người thật giống như mất hồn vậy.

- Yêu càng sâu, đau càng thật.

Cực Thiên Thánh giả không nhịn được thở dài, trong đầu nhớ tới phu nhân của hắn tạ thế năm đó.

Vương Hạo đặt mông ngồi bên cạnh Lý Hạo, an ủi:

- Lý huynh, huynh phải kiên cường, không thể cam chịu đọa lạc a!

Lý Hạo thờ ơ, vẫn như cũ gương mặt đờ đẫn.

Vương Hạo liếc nhìn Lý Hạo một cái, cuối cùng hiểu rõ cái gì gọi là vô cùng bi thương muốn chết trong lòng, buồn không có gì vượt qua không tiếng động rồi.

Thiên Kiếp long thấp giọng nói:

- Đại nhân, loại trạng thái này của hắn rất nguy hiểm, nếu xuất hiện tâm ma có thể ngay cả Sáng Thế thần cũng khó cứu được.

Cực Thiên Thánh giả cau mày nói:

- Lý Hạo này vừa nhìn chính là mới đi ra rèn luyện, tâm tính còn chưa thành thục, cho nên xuất hiện tâm ma không kỳ quái.

- Không trả tiền lại đã muốn chết, không có cửa đâu!

Tiểu Bạch thở phì phò nhảy tới trước mặt Lý Hạo, bắt đầu thu vét bảo bối đáng giá tiền trên người Lý Hạo.

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long xạm mặt lại, trong lòng tự nói với mình sau này cho dù chết nghèo, cũng không thể vay tiền con thỏ này, nếu không nó có thể đuổi tới Địa Ngục tính tiền.

Vương Hạo nhíu chân mày lại, dường như lẩm bẩm:

- Ta vừa rồi đi mời Vu bà bà xem bói một chút, phát hiện An Doanh Doanh là bị ép.

Thân Lý Hạo hơi động, trong ánh mắt đờ đẫn dường như tìm được một chút viện cớ để tự lừa gạt mình.

Vương Hạo tiếp tục nói ra:

- Nếu như ngươi thật sự yêu cô ấy, thế thì cần gì phải quan tâm quá khứ của cô ấy chứ!?

Thanh âm khàn khàn của Lý Hạo vang lên:

- Là ai buộc cô ấy chứ!?

Vương Hạo nghiêm túc đáp:

- Mẹ cô ta ép!

- Ngươi gạt ta, mẹ nàng ấy làm sao có thể buộc nàng ấy làm chuyện như vậy!?

Lý Hạo đột nhiên kích động đứng dậy, đỏ mắt nắm lấy cổ áo của Vương Hạo.

Tiểu Bạch sơ suất một cái, bị rớt thẳng xuống đất từ trên người Lý Hạo.

- Thỏ cục cưng ta phải thêm lợi tức!

Tiểu Bạch bò dậy từ dưới đất tức giận, sau đó lấy ra quyển sổ nhỏ bắt đầu viết lên.

Vương Hạo gương mặt vô tội nói:

- Cái này ta làm sao mà biết được!? Ngươi phải hỏi mẹ cô ta tại sao phải buộc cô ta chứ!

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long hơi hơi co rút khóe mắt, phát hiện Vương Hạo Đại Ma Vương này thật đúng là da mặt dày.

Tuy nhiên, Lý Hạo này cuối cùng cũng khôi phục lại, nhưng ngày tháng bi thảm phía sau còn phải tiếp tục. . .

..

Già Lam chủ thành.

Nhà của Thanh Hà Thần Đế.

Thanh Thanh ngồi xếp bằng bên trong khuê phòng của mình, lấy ra một viên Kim Đan toàn thân sáng bóng, phía trên tràn ngập quang hoa giống như nguyệt hoa vậy.

Đây là một viên Tiền Thế Kim Sinh đan, sau khi uống vào có thể mộng du về kiếp trước.

- Ngươi nói ngươi yêu ta, vậy hãy để ta xem một chút ngươi rốt cuộc yêu ta bao nhiêu!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Thanh dâng lên một chút đỏ ửng, nuốt ực xuống viên Tiền Thế Kim Sinh đan.

Trong phút chốc, Thanh Thanh lâm vào trong một màu đen kịt. . .

Chương 1052 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!