Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1054: CHƯƠNG 1053: NÀNG NHỚ RA RỒI SAO!?

Trong nhà của Thanh Hà Thần Đế.

Thanh Hà Thần Đế ôm một nữ tử ngồi trong hoa viên.

Nữ tử này và Thanh Thanh giống nhau đến bảy phần, nhưng lại không có vẻ non nớt như Thanh Thanh, ngược lại nhiều hơn một loại ý tứ quyến rũ thành thục.

Đây là mẹ của Thanh Thanh, người vợ duy nhất của Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã!

Đúng lúc này, thanh âm êm tai của Thanh Nhã vang lên:

- Nha đầu Thanh Thanh đó làm sao vậy!? Trở về một cái là nhốt mình trong phòng.

Thanh Hà Thần Đế thở phì phò nói:

- Cũng là tiểu tử thúi kia gây họa, con gái bảo bối ta nuôi trăm năm cứ như vậy bị nó đoạt đi rồi.

Thanh Nhã trong nháy mắt lên tinh thần hỏi:

- Chàng là nói, Thanh Thanh yêu rồi ư!?

Thanh Hà Thần Đế hơi sững sờ hỏi:

- Nàng đây là biểu tình gì!? Dường như rất hy vọng Thanh Thanh yêu đương luyến ái như vậy hay sao!?

Thanh Nhã gương mặt u oán đáp:

- Đó là dĩ nhiên, từ sau khi nha đầu Thanh Thanh đó được sinh ra, tâm tư của chàng đặt hết toàn bộ trên người nó, không chút nào quan tâm thiếp, thiếp đương nhiên hy vọng con bé nhanh chóng xuất giá, sau đó chúng ta tiếp tục trải qua thế giới của hai người chúng ta.

Thanh Hà Thần Đế gương mặt không nói nên lời, vợ của hắn không ngờ lại ăn dấm chua với con gái, cái này cũng coi là có thêm kiến thức rồi.

Thanh Nhã che miệng cười khanh khách nói:

- Chàng xem biểu tình của chàng kìa, không ngờ lại tin tưởng là thật chứ!

Thanh Hà Thần Đế nhức đầu nói:

- Tiểu Nhã nàng cũng đã là người làm mẹ rồi, chững chạc một chút đi!

Thanh Nhã vội vàng hỏi tới:

- Không cần để ý tới thiếp ổn hay không ổn nữa, chàng mau nói cho thiếp biết đứa trai kia thế nào!? Nhân phẩm như thế nào? Gia thế ra sao? Bao nhiêu tuổi? Hiện tại tu vi gì? Cha mẹ tính cách như thế nào. . .

Thanh Hà Thần Đế mặt đen lại nói:

- Da mặt của tiểu tử thúi kia là ta đã thấy dầy nhất, tuổi chừng 120, tu vi Thượng cấp Thánh giả. . .

Thanh Nhã hơi sững sờ nói:

- Chàng xác định không nói đùa thiếp chứ !? Chỉ là loại thiên tài rất bình thường này, có thể hợp với Thanh Thanh của nhà chúng ta ư!? Chàng làm cha mà quản thế nào chứ!?

Thanh Hà Thần Đế hít sâu một cái nói:

- Tuy rằng ta rất không muốn thừa nhận, nhưng mà thiên phú của tiểu tử đó đúng thật là khoáng cổ thước kim, trước không người có, tương lai đột phá chủ thần đều không có áp lực chút nào.

Thanh Nhã trong nháy mắt hứng thú hỏi:

- Thiệt hay giả? Thiếp chưa bao giờ nghe chàng khoa trương người khác như thế, chẳng lẽ tiểu tử này thật lợi hại như vậy!?

Thanh Hà Thần Đế gương mặt buồn bực đáp:

- Tuyệt không giả, tiểu tử kia căn cơ hùng hậu, khí tức kéo dài, dưới toàn lực uy áp của ta, lại còn có thể lần nữa đứng thẳng lên.

Thanh Nhã kêu lên kích động:

- Vậy còn chờ gì, nhanh chóng cho bọn chúng cử hành hôn lễ, gả nha đầu đó đi!

Thanh Hà Thần Đế gương mặt không nói nên lời, vợ của ông ta là chán ghét con gái bảo bối của ông ta nhiều thế saoa!? Không ngờ không kịp chờ đợi muốn gả con bé đi như thế.

Đúng lúc này, một âm thanh tức giận dịu dàng vang lên:

- Chết tiệt khốn kiếp, lại dám gạt ta, ta muốn đánh ngươi răng rơi đầy đất. . .

Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã hơi sững sờ, đây không phải thanh âm của con gái bảo bối nhà bọn họ sao!? Là ai trêu chọc phải nó chứ!?

- Ầm ầm. . .

Một giây kế tiếp, một tiếng nổ rền vang lên.

Khóe mắt Thanh Hà Thần Đế có chút co lại, chỉ thấy biệt thự của ông ta bị sụp đổ ầm ầm, còn Thanh Thanh bay ra ngoài với gương mặt phẫn nộ.

Thanh Nhã nhướng mày lên nói:

- Các ngươi đi theo xem một chút, nếu tiểu thư có bất kỳ tổn thất gì, ta sẽ cho các ngươi biết mặt!

- Dạ!

Vài giọng nữ trong trẻo lên tiếng, sau đó vài bóng hình xinh đẹp nhanh chóng đuổi theo.

Thanh Hà Thần Đế xoa nhẹ lông mày nói:

- Nữ nhi bảo bối lớn rồi, bắt đầu không nghe lời!

- Còn không phải chàng cưng chiều đấy!

Thanh Nhã phong tình vạn chủng nguýt mắt Thanh Hà Thần Đế một cái, sau đó tìm một vị trí thoải mái tựa vào trong lòng ngực Thanh Hà Thần Đế, chuẩn bị ngủ trưa.

..

Già Lam chủ thành.

Một hòn đảo trôi lơ lửng.

Đoàn người Vương Hạo đi trên đường phố phồn hoa.

Lý Hạo lạnh giọng hỏi:

- Ngươi muốn dẫn ta đi đâu!?

Vương Hạo mỉm cười đáp:

- Ta nhận được tin tức, An Doanh Doanh ở ngay trên hòn đảo này.

- An cô nương!

Lý Hạo hơi sững sờ, trong lòng trong nháy mắt tâm tư đầy rẫy cảm xúc vui buồn hờn ghét giận, thực tế không biết nên như thế nào gặp vị nữ thần ngày xưa này.

Vương Hạo nghiêm túc nói:

- Ta đã nói với huynh, nếu yêu nàng ấy, thì không cần để ý quá khứ của nàng ấy!

Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long cụp khóe mắt xuống, phát hiện vị Vương Hạo Đại Ma Vương này thực tế rất xấu rồi. Hắn đây là hy vọng Lý Hạo sau này đội một mảnh đại thảo nguyên (xanh) sống qua ngày a!

- Vèo. . . oo!. . .

Đúng lúc này, một đạo âm thanh dồn dập xé gió vang lên.

Vương Hạo cau mày lại, thân thể theo bản năng đạp một cái hơi nhỏ về phía bên cạnh. Dư quang của khóe mắt vô cùng nhanh chóng quét qua bốn phía, chỉ thấy Thanh Thanh gương mặt phẫn nộ, nắm chắc quả đấm nện tới phía hắn.

- Thanh Thanh!?

Vương Hạo vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi nha đầu kia khi không đánh lén hắn làm cái gì!?

- Tiểu khốn kiếp, không ngờ lại lừa trên đầu bản vương, xem bản vương ngày hôm nay giáo huấn ngươi một trận ra trò hay không.

Thanh Thanh gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, một cổ khí tức kinh khủng dao động vây quanh người.

- Bản vương?

Vương Hạo hơi sững sờ nói:

- Cô đã nhớ ra rồi sao!?

- Nhờ phúc của ngươi, bản vương uống xong Tiền Thế Kim Sinh đan, cuối cùng nhớ ra ngươi cái tên khốn nạn này là ai!

Thanh Thanh cắn răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Vương Hạo. Nếu như ánh mắt có thể giết người chết, đoán chừng Vương Hạo sớm đã bị Thanh Thanh băm thành tám mảnh rồi.

Cực Thiên Thánh giả gương mặt cười khổ, quả nhiên không khác lắm so với hắn nghĩ, hai người này cuối cùng vẫn đánh nhau.

Thanh Thanh đưa tay nói:

- Trả lại Tinh giới cho bản vương!

Vương Hạo nhíu mày nói:

- Đây chính là chứng cứ cô cầu hôn ta, ta sao có thể tùy tùy tiện tiện giao cho cô chứ!?

- Ngươi không đưa, vậy bản vương liền tự mình cầm về!

Thanh Thanh hừ một tiếng, nâng lên chân mảnh khảnh quét một đòn "Hoành Tảo Thiên Quân".

- Ối mẹ ơi, cô đây là mưu sát chồng a!

Vương Hạo bị dọa hoảng sợ nhảy dựng lên, thân hình tránh khỏi như gió mát vậy.

Lý Hạo vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi lúc trước hai người còn Chí Phèo Thị Nỡ nhìn nhau là muốn xáp lại, tại sao hiện tại chính là loại vẻ mặt này!?

- Ngươi không đưa, ta sẽ đánh!

Thanh Thanh hừ một tiếng, quả đấm thon nhỏ đã được nắm chắc, phía trên hội tụ một cổ thần lực vô cùng kinh khủng.

Vương Hạo gấp giọng kêu dừng nói:

- Đợi một chút, ta có chuyện muốn nói!

- Ngươi còn có gì đáng nói nữa chứ!?

Thanh Thanh nhướng lông mày lên.

Vương Hạo hít sâu một cái trả lời:

- Ta không có gì đáng nói, thế nhưng cô là cái thứ không ra gì quá rồi!

- Ngươi dám mắng bản vương!?

Thanh Thanh hoàn toàn nổi giận, miết nắm đấm trắng nhỏ kêu rắc rắc.

Vương Hạo gương mặt tức giận nói:

- Chẳng lẽ ta còn oan uổng cô không được sao, năm đó cô trực tiếp tự bạo, có suy nghĩ qua cho Thiên Hồ tộc hay không? Có suy nghĩ qua tiểu hồ ly nhà ta hay không!?

Thanh Thanh biến sắc, vội vàng hỏi tới:

- Ngươi nói cho rõ ràng, Thiên Hồ tộc làm sao? Mộng Kỳ thế nào!?

Vương Hạo gương mặt bi thống nói:

- Năm đó cô tiêu sái tự bạo, nhưng Thiên Hồ tộc lại. . . còn có tiểu hồ ly nhà ta nữa. . .

Thanh Thanh tiến lên nắm lấy Vương Hạo, gấp giọng hỏi:

- Rốt cuộc làm sao vậy!? Ngươi nói rõ ràng ra cho ta!

- Ô ô. . .

Vương Hạo lên tiếng khóc lớn đau khổ, còn một tay ôm lấy Thanh Thanh vào trong ngực.

Cực Thiên Thánh giả giơ ngón tay cái lên, bày tỏ bản thân mình hoàn toàn phục, dưới tình huống như vậy, Vương Hạo chẳng những không bị đánh chết, còn trái ngược chiếm tiện nghi, thao tác này rất lợi hại. . .

Chương 1053 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!