Trên một đường phố phồn hoa.
Vương Hạo ôm Thanh Thanh lớn tiếng khóc lóc, tay cũng rất tự nhiên đã lần tới trên cái mông cong đầy của nàng ta.
Người đi trên đường chỉ chỉ chõ chõ hai người, tiếng nghị luận không ngừng vang lên.
- Người tuổi trẻ bây giờ thành tâm khiến cho người ta nhìn không hiểu a!
- Ai nói không phải, vừa rồi còn đánh nhau chết đi sống lại, hiện tại liền ấp ôm vào lòng rồi.
- Muốn ôm không thể về nha ôm sao!? Ôm trên đường, thật là đạo đức xuống cấp rồi a!
- Nhỏ giọng một chút, cô gái kia là con gái của Thanh Hà Thần Đế đấy.
- Ai ôi!!!, thật đúng là cô ta!
- Không phải nói Thanh Thanh là cô gái ngoan ngoãn sao!? Vì sao cũng như vậy!?
- Cái này ai biết được, phụ nữ luôn luôn dễ thay đổi!
- …
Gương mặt xinh đẹp của Thanh Thanh chợt đỏ lên, một tay đẩy bật Vương Hạo ra.
Vương Hạo lẩm bẩm một tiếng nói:
- Ngay cả một phút cũng không cho ôm, thật là một thứ quỷ hẹp hòi.
- Ngươi. . .
Thanh Thanh tức mình đến mức phát điên. Tên khốn nạn này quả nhiên một chút cũng không thay đổi, vẫn như cũ vô sỉ khiến cho người ta muốn đập chết hắn.
- Tránh ra, tránh ra. . .
Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng rối loạn tưng bừng.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đội nhân mã mạnh mẽ đẩy ra đám người, bọn họ thân khoác ngân bạch sắc khôi giáp, tu vi tất cả đều đạt đến Thượng Vị thần.
Rất nhanh, một người con trai trẻ tuổi vóc người hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đi tới.
- Ào ào. . .
Tại chỗ một trận tiếng xôn xao vang lên, tất cả mọi người đều lui về phía sau cùng người con trai trẻ tuổi giữ một khoảng cách.
Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:
- Người này là ai!? Tại sao mọi người sợ hắn như thế!?
Thanh Thanh hơi nhíu mày cất tiếng:
- Hắn là Nguyệt Thiên, con trai của Già Lam chủ thần, là tên ác bá nổi danh ở Già Lam vực.
- Ác bá!?
Vương Hạo quay đầu nhìn nhìn Tiểu Bạch trên vai. Nếu hắn nhớ không lầm, Tiểu Bạch có một ngoại hiệu gọi là ác bá Tiểu Bạch.
Cũng không biết là tên ác bá Nguyệt Thiên này lợi hại, hay là ác bá Tiểu Bạch nhà hắn lợi hại.
- Nguyệt Thiên!
Lý Hạo biến sắc, theo bản năng giữ vững một khoảng cách cùng Vương Hạo.
Vương Hạo lườm Lý Hạo một cái, phát hiện người này thật đúng là tên chánh nhân quân tử, hiểu vô cùng thấu triệt quân tử không nhịn được việc nhỏ a!
Thanh Thanh kéo Vương Hạo, thấp giọng nói:
- Đợi chút nữa ngàn vạn lần không được bị kích động, nếu không ta cũng không bảo vệ được ngươi.
Vương Hạo cau mày hỏi:
- Ý gì!?
Thanh Thanh thấp giọng đáp lại:
- Người này là chuyên môn đến gây chuyện đấy, chỉ cần bị hắn tìm được cớ, như vậy ngươi nhất định sẽ bị hắn trực tiếp diệt khẩu.
- Gây chuyện!?
Vương Hạo vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi Thanh Thanh đang nói gì.
Thanh Thanh thấp giọng giải thích:
- Ba ta, mẹ của ta, Già Lam chủ thần, còn có Nguyệt Bạch, chính là Nhị đệ của Già Lam chủ thần. Bốn người bọn họ lúc còn trẻ là kết bái huynh muội, thế nhưng Nguyệt Bạch yêu thích mẹ ta, nhưng mẹ của ta cuối cùng lại theo cha ta. Mà Nguyệt Thiên cùng Nguyệt Bạch rất thân, cho nên Nguyệt Thiên vì xả giận cho nhị thúc hắn, nên thường xuyên đến tìm ta phiền toái.
Vương Hạo sửa sang lại suy nghĩ nói:
- Cô là ý nói, đời trước xuất hiện cuộc tình tay ba, người si tình khổ đợi, người hữu tình rốt cuộc thành thân thuộc. Thế nhưng đời kế tiếp của người si tình tức mình không nhịn nổi, cho nên tới tìm cô là đời kế tiếp của người hữu tình này phiền toái. Nhưng hắn lại không dám ra tay với cô, chỉ có thể trút giận lên người bên cạnh cô thôi đúng không!?
Thanh Thanh gật đầu đáp:
- Ý tứ gần như thế, dù sao ngươi cứ chờ chút không nói lung lung là được rồi.
Tiểu Bạch trong nháy mắt kích động, cảm giác tuồng vui này khẳng định đặc sắc, hơn nữa càng thêm máu chó, nhất định phải móc ra cà rốt ngồi chờ trò vui xuất hiện mới được.
Nguyệt Thiên đi tới, lại cười nói:
- Ta tưởng là ai, thì ra là Thanh muội muội a!
Thanh Thanh hơi nhíu mày hỏi:
- Nguyệt Thiên, ngươi tới làm gì!?
- Nghe nói có người ở Già Lam chủ thành đảo loạn, cho nên bổn thiếu gia tới xem một chút.
Nguyệt Thiên lườm Vương Hạo một cái, trong tròng mắt lóe lên một chút hàn quang mịt mờ.
- Nào có người đảo loạn? Chỉ là ta ở chỗ này chơi đùa thôi!
Thanh Thanh tiến lên trước một bước, bảo vệ Vương Hạo ở phía sau lưng.
- Thì ra là Thanh muội muội đang chơi, vậy cũng không có chuyện gì rồi!
Nguyệt Thiên cười cười, sau đó hỏi:
- Không biết người bạn nhỏ này của Thanh muội muội gọi là gì chứ!?
- Hắn tên. . .
Thanh Thanh trong nháy mắt nhức đầu. Hiện tại tên của Vương Hạo đã bị chín đại chủ thần truy nã, nàng ta trong lúc nhất thời thật sự không biết nghĩ ra cái tên gì cho Vương Hạo.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Ta tên là Mã Mại Phê (MMP - câu chửi tục), là Thủ tịch phối chủng viên (khỉ đực phối giống đầu đàn) của Nữ Nhi quốc!
- Nữ Nhi quốc!? Phối chủng viên!?
Khóe mắt của Thanh Thanh không tự chủ co rụt xuống, Vương Hạo này quả nhiên vẫn là không tiết tháo trước sau như một a!
- Nữ Nhi quốc!?
Nguyệt Thiên cau mày ngẫm nghĩ, hoàn toàn không có ấn tượng với cái đất nước này.
- Ta còn có việc, đi trước rồi!
Thanh Thanh bỏ lại một câu, xoay người muốn dẫn theo đám người Vương Hạo nhanh chóng rời đi.
- Đợi một chút!
Nguyệt Thiên đột nhiên kêu một tiếng, sau đó chắn trước người Vương Hạo.
Vương Hạo tò mò hỏi:
- Ngươi còn có chuyện gì sao!?
Nguyệt Thiên lại cười đáp:
- Ta xem con thỏ của các hạ rất có linh tính, cho nên muốn mua lại tặng người, giá tùy ngươi nói.
Tiểu Bạch thở phì phò nói:
- Thỏ không bán!
- Không bán!?
Nguyệt Thiên lạnh lùng nói:
- Tại Già Lam vực dám cự tuyệt Nguyệt Thiên ta, như vậy kết quả chỉ có một.
- Giết!
Vừa dứt lời, từng tiếng giết chóc vang lên.
Vương Hạo vội vàng đề phòng, chỉ thấy tất cả những hộ vệ đi theo Nguyệt Thiên đến đều bạo phát ra một luồng khí tức kinh khủng, đồng thời nhanh chóng bao vây lại bọn họ.
- Vèo. . . oo!. . .
Đúng lúc này, một âm thanh dồn dập xé gió lên.
Vương Hạo hơi sững sờ, người còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Bạch đã biến mất trên bả vai của hắn, còn trong tay Nguyệt Thiên đang cầm lấy lỗ tai dài của Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch giãy giụa kịch liệt nói:
- Nhanh thả thỏ cục cưng ta ra, nếu không thỏ cục cưng ta sẽ khiến cho ngươi không chết tử tế được!
- Muốn ta chết không tử tế!? Ta trước hết để cho ngươi không chết tử tế được!
Nguyệt Thiên cười lạnh một tiếng, thần lực cuồng bạo trong nháy mắt từ trong cơ thể phún ra ngoài.
- Tên khốn kiếp nhà ngươi, là ngươi ra tuyệt chiêu với thỏ cục cưng ta đấy!
Tiểu Bạch trong nháy mắt khí thành mặt bánh bao, thần lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, sau đó nhanh chóng vọt tới trán.
- Nguyệt Thiên ngươi mau thả nó, nếu không ta lập tức khai chiến với ngươi!
Gương mặt xinh đẹp của Thanh Thanh dâng lên một chút sát khí, thần lực bàng bạc toàn thân trong nháy mắt trào ra.
Nguyệt Thiên lại cười nói:
- Cô càng khẩn trương, vậy đã nói rõ cái con thỏ này càng trọng yếu, như vậy ta lại càng không bỏ qua nó. Ta muốn để cho cô nhìn nó chết ở trước mặt cô.
Vương Hạo gương mặt đồng tình nói:
- Ngươi bây giờ không buông ra nó, ta bảo đảm ngươi một chút nữa sẽ cung phụng nó như tổ tông vậy.
- Ý gì!?
Nguyệt Thiên nhăn mày lại, trong lòng chẳng biết tại sao có loại dự cảm xấu.
- Ầm ầm. . .
Đúng lúc này, một tiếng nổ vang rền lên.
Một giây kế tiếp, một luồng sáng vàng bộc phát ra, hoàn toàn đốt sáng lên toàn bộ đường phố.
- Chuyện gì xảy ra!?
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ quay đầu nhìn lại tò mò, chỉ thấy những kim quang này là phát ra từ trên trán của Tiểu Bạch, đồng thời một chữ 'Thiên' màu vàng cứng cáp có lực, ẩn chứa vô thượng kiếm ý, chậm rãi di động hiện ra từ trên trán của Tiểu Bạch. . .
Chương 1054 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]