Trên đường phố phồn hoa.
Nguyệt Thiên nắm được lỗ tai dài của Tiểu Bạch, cả người đờ đẫn ngay tại chỗ.
Còn toàn thân Tiểu Bạch lóe ra ánh sáng vàng, một bộ dáng thần thánh không thể xâm phạm.
Toàn bộ mọi người ở hiện trường cũng đều trợn to hai mắt nhìn Tiểu Bạch, chuẩn xác mà nói là nhìn chữ 'Thiên' màu vàng trên trán của nó, chỉ cảm thấy một cổ cảm giác thần phục đến từ chỗ sâu trong linh hồn trong nháy mắt xông lên đầu.
Đồng thời, trong bộ não của mọi người cũng nhớ tới một truyền thuyết lâu đời.
Vào thời điểm nhìn thấy thỏ trắng hoặc là hồ ly trắng, nhất định phải xem xem ví tiền của mình trước. Nếu như ví tiền còn nhiều, như vậy xin hãy cách xa bọn chúng, nhớ lấy, nhất định phải cách xa bọn chúng! Nguy hiểm!
- Ào ào. . .
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ tỉnh hồn lại, tiếng ồ lên trong nháy mắt vang lên.
- Con mẹ nó, không nghĩ tới truyền thuyết kia lại là thật sự.
- Kiếm ý kinh thiên phát ra trên chữ thiên này, ngoại trừ Sáng Thế thần không ai có thể có!
- Ta không ngờ lại muốn sùng bái con thỏ này. Cỗ cảm giác thần phục đến từ chỗ sâu trong linh hồn kia thực tế quá kinh khủng.
- Nhiều lời, Sáng Thế thần sáng tạo ra hết thảy, chúng ta có loại cảm giác này rất bình thường!
- Chẳng lẽ con thỏ này chính là thỏ của Sáng Thế thần nuôi hay sao!?
- Ta xem có chút không giống, truyền thuyết thỏ và hồ ly của Sáng Thế thần đều cùng hành động với nhau.
- Không sai, ta cũng đã nghe nói qua, hồ ly phụ trách người giả vờ bị đụng, thỏ phụ trách lường gạt, kẻ trộm ăn mày phối hợp rất ăn ý.
- Ta cũng đã nghe nói qua, nếu như không lỗ tiền, vậy chờ Sáng Thế thần đích thân tới chắc chắn táng gia bại sản.
- Đó không phải là nói, hiện tại Nguyệt Thiên chỉ có thể lựa chọn bồi thường tiền cho xong việc sao!?
- Nhiều lời, ngươi cũng không nhìn một chút phía sau con thỏ này là ai hả, ai dám quỵt nợ!?
- Mọi người phải nhớ kỹ nha chồn bạc, thỏ trắng ngàn vạn không thể đụng vào, người nào chạm người đó xui xẻo!
- …
Tiểu Bạch nhìn quanh một vòng, cuối cùng hiểu rõ lúc trước Sáng Thế thần tại sao muốn nói, ấn ký này ở Cực Lạc Tịnh Thổ dùng hay hơn so với thần cách.
Đã có thần cách còn phải lo lắng bị kẻ trộm nhớ nhung, nhưng có dấu hiệu này, nó có thể thu vét bảo bối một cách rõ ràng trắng trợn.
- Bổn thiếu gia sẽ không xui xẻo như thế chứ!?
Nguyệt Thiên nuốt ngụm nước miếng, chỉ cảm thấy đầu óc giống như bị búa tạ đập một cái trong nháy mắt liền bị che phủ.
Hắn cho dù muốn trúng thưởng, cũng không cần kích thích như thế chứ!?
Đồng thời, bên tai Nguyệt Thiên không ngừng vang lên lời Vương Hạo mới vừa nói. Nếu như ngươi bây giờ không thả nó, như vậy chờ một chút ngươi phải cung phụng nó như tổ tông vậy.
- Oh trời ơi, Tiểu Bạch tại sao có thể có ấn ký của Sáng Thế thần ban cho chứ? !
Thanh Thanh che miệng kinh hô một tiếng, thực tế không nghĩ tới cũng chỉ trăm năm không gặp, con thỏ này không ngờ lại lên như diều gặp gió như thế, đều cùng Sáng Thế thần nhờ vả chút quan hệ rồi.
- Không thể nào!?
Lý Hạo sợ ngẩn người tại chỗ, trong lòng có loại dự cảm không hiểu, tiền thiếu cái con thỏ này, đời này cũng đừng nghĩ trả hết.
Đúng lúc này, thanh âm thở phì phò của Tiểu Bạch vang lên:
- Cái tên kia kia, ngươi còn tính bắt thỏ cục cưng ta tới khi nào hả!?
- Ta không làm hại ngươi, mọi người đều có thể chứng minh!
Nguyệt Thiên bị hù liền vội vàng buông Tiểu Bạch ra, sau đó giơ tay lên bày tỏ bản thân mình thật không có làm thương tổn con thỏ này.
Tiểu Bạch cười xấu xa nói:
- Ngươi nói không làm thương tổn sẽ không làm thương tổn ư, vậy thỏ cục cưng ta chẳng phải là thật sự mất mặt sao!?
Sắc mặt của Nguyệt Thiên biến thành đen, cái con thỏ này là ý tứ gì!? Chẳng lẽ nó muốn trước mắt bao người nói ngoa hắn sao!?
- Ngươi làm bị thương thỏ cục cưng ta. . . Thỏ cục cưng ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi. . .
Tiểu Bạch run rẩy ngón tay út chỉ Nguyệt Thiên, sau đó mắt trợn trắng lên, đầu lưỡi thè ra một cái, phát ra tiếng kêu rên trước khi tắt thở, một tiếng ừng ục ngã trên mặt đất, đồng thời hào quang màu vàng trên người cũng biến mất theo.
Gương mặt của Nguyệt Thiên như bị táo bón, đây là người giả vờ bị đụng chuyên nghiệp trong truyền thuyết ư!? Chẳng lẽ nó không cảm thấy rất giả tạo sao!?
Đồng thời, trong lòng Nguyệt Thiên cũng vô cùng hối tiếc, hắn làm sao lại quên thỏ trắng, chồn bạc là truyền thuyết không chọc nổi chứ!?
Dĩ nhiên, điều này cũng không thể trách hắn, ai kêu bây giờ người nuôi thỏ và nuôi hồ ly nhiều như vậy, không thể nào thấy được một con cung phụng như tổ tông chứ!?
Chỉ có hắn tuyệt đối không nghĩ tới, trúng thưởng tới đột nhiên như thế, kích thích như thế.
- Lần này có trò hay để nhìn rồi!
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ nhìn Nguyệt Thiên có chút hả hê. Lúc bình thường đều là Nguyệt Thiên mang theo thủ hạ nơi nơi khi dễ người, ngày hôm nay bọn họ cũng muốn nhìn xem thử hắn phải thu xếp như thế nào.
- Bây giờ nên làm gì a!?
Nguyệt Thiên nhanh chóng đầu đầy mồ hôi, thực tế không hề biết kế tiếp làm như thế nào nữa.
Chớ nhìn hắn là một phương bá chủ của Già Lam vực, thế nhưng trước mặt Sáng Thế thần đó chính là cái rắm, cho dù là chủ thần cha của hắn gặp được con thỏ này, vậy cũng phải một mực cung kính làm nô tài.
Thanh Thanh kéo Vương Hạo, thấp giọng hỏi:
- Tiểu Bạch sao lại dính líu quan hệ với Sáng Thế thần như thế hả!?
Vương Hạo bĩu môi đáp:
- Nó mà tính là dính líu quan hệ gì chứ, còn không phải Sáng Thế thần nể tình ta, mới cho nó ấn ký này.
- Ngươi!?
Thanh Thanh gương mặt không tin, Sáng Thế thần tối cao vô thượng đó sẽ nễ mặt Vương Hạo ư? Đây là xem nàng chưa tốt nghiệp tiểu học có phải hay không!?
- Không tin thì thôi!
Vương Hạo nhún vai, sau đó móc ra một thùng cốm, bắt đầu ăn hứng thú say sưa nhìn Tiểu Bạch biểu diễn.
Cực Thiên Thánh giả liếc nhìn Thanh Thanh một cái, không chỉ nói nàng ta không tin, chính là hắn tận mắt nhìn thấy chuyện đã xảy ra, cũng không thể tin được Sáng Thế thần sẽ nễ mặt mũi Vương Hạo ra sao.
Nhất là sự việc Tiểu Bạch đánh Thiên Ma quan vào Thứ Nguyên không gian, vốn dĩ cơn tức giận của Sáng Thế thần mọi người đều có thể rõ ràng cảm nhận được.
Nhưng kết quả bởi vì Tiểu Bạch là con thỏ của Vương Hạo nuôi, Sáng Thế thần cuối cùng không ngờ lại không giải quyết được gì.
Cái này thực sự làm cho tất cả mọi người đều nhìn không hiểu, cũng không hiểu tại sao.
- Vèo. . . oo!. . .
Đúng lúc này, một đạo âm thanh xé gió vang lên dồn dập.
Vương Hạo tò mò quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên khôi ngô xuất hiện, lông mày rậm đen mà ngay ngắn, đôi mắt lòe lòe có thần thái, cho người ta một loại cảm giác không giận mà oai.
- Nguyệt nhị gia!
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ kinh hô một tiếng, vội vàng cung kính hành lễ.
- Đây là Nguyệt lão nhị, Nguyệt Bạch!?
Vương Hạo đánh giá Nguyệt Bạch, vô cùng muốn biết trên người người này có bí mật gì.
Nguyệt Bạch gương mặt uy nghiêm nói:
- Vừa rồi bổn tọa cảm ứng được một cổ khí tức vô thượng, là vị tiền bối cao nhân nào tới Già Lam chủ thành!?
Toàn bộ mọi người ở hiện trường đồng loạt quay đầu nhìn lại, ánh mắt đã rơi vào trên người Tiểu Bạch giả chết.
- Thỏ!?
Nguyệt Bạch nhíu mày, thực tế không hiểu nổi này thỏ cùng cao nhân tiền bối có quan hệ gì.
Thế nhưng trong lòng Nguyệt Bạch lại chẳng biết tại sao, đột nhiên có loại dự cảm bất tường.
Thanh Thanh tiến lên hành lễ nói:
- Nhị thúc, xin chào!
Nguyệt Bạch lập tức ném Tiểu Bạch ra sau ót, lộ ra một nụ cười từ ái hỏi:
- Thì ra là cháu gái Thanh Thanh, mẹ của con gần đây khỏe không!?
Vương Hạo đảo cặp mắt trắng dã, đối với vị Nguyệt nhị gia này xem như chịu phục rồi.
Không ngờ lại lên tiếng liền hỏi mẹ người ta khỏe không, cái này cũng không khỏi quá không để Thanh Hà Thần Đế ở trong mắt rồi chứ!?
Đồng thời, Vương Hạo cũng cảm giác lòng của Thanh Hà Thần Đế thật là lớn, biết rõ có một kẻ trộm nhớ nhung vợ ông ta, ông ta lại còn ở gần như vậy. . .
Chương 1055 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]