Thanh Thanh cười cười xấu hổ đáp:
- Cám ơn nhị thúc quan tâm, cha mẹ cháu gần đây thân thể đều rất tốt, không nhọc thúc nhớ trông.
Nguyệt Bạch hừ một tiếng nói:
- Bổn tọa hỏi là mẹ ngươi, thân thể cha ngươi có tốt hay không mặc kệ liên quan gì tới bổn tọa! ?
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ trong lòng không nhịn được giơ lên một ngón giữa khinh bỉ dành cho Nguyệt Bạch. Ông ta nhớ nhung không còn che giấu với vợ của anh em kết nghĩa, người như thế quả thực chính là loại bại hoại trong loại người cặn bã nha!
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên:
- Nguyệt lão nhị, ta thấy da ngươi lại ngứa ngáy rồi! ?
Mọi người vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh Hà Thần Đế xuất hiện bên cạnh Nguyệt Bạch, một cổ khí tức kinh khủng trong nháy mắt càn quét toàn bộ chỗ mọi người đang có mặt.
- Không ổn!
Trong lòng Nguyệt Bạch chợt nhảy dựng, vội vàng vận lên thần lực đề phòng.
- Ai…
Vương Hạo không nhịn được thở dài. Chỉ có loại bản lãnh này mà cũng không cảm thấy ngại khi học người ta làm lão Vương hàng xóm hảo tâm cách vách nha, thật là quá làm xấu hổ làm chết danh hiệu lão Vương người ta rồi.
Thanh Hà Thần Đế lạnh lùng nói:
- Nguyệt lão nhị, sau này miệng của ngươi cuối cùng đặt sạch sẽ chút, nếu không ta bảo đảm ngươi sống không bằng chết.
- Ngươi…
Nguyệt Bạch tức mình đến mức sắc mặt tái xanh, tên khốn kiếp này không ngờ lại ở trước mặt nhiều người như vậy làm nhục lão ta, thực tế không coi lão cái vị nhị bả thủ của Già Lam vực này ra gì.
Thanh Hà Thần Đế híp hai tròng mắt lại hỏi:
- Ngươi cái gì ngươi! ? Chẳng lẽ ngươi còn muốn cùng ta động thủ hay sao? ?
- Ta…
Nguyệt Bạch trong lòng run lên bần bật, trong nháy mắt bị sợ không tỳ khí rồi.
Thấy cảnh tượng như vậy, tiếng bàn luận xôn xao của toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ trong nháy mắt vang lên.
- Nguyệt nhị gia này cũng quá hèn rồi chứ hả! ?
- Ngươi biết cái gì, Thanh Hà Thần Đế có thể nói được khen là Thần Đế mạnh nhất, dưới chủ thần ai dám động thủ với ông ta!
- Không sai, Thanh Hà Thần Đế nói không chừng ngày nào đó bước chân vào hàng ngũ chủ thần. Nguyệt Bạch kia nào dám chọc ông ta, hai người căn bản không ở cùng một cấp.
- Ta thực tế không hiểu nổi, hai người này không phải anh em kết nghĩa sao! ? Vì sao quan hệ kém như thế! ?
- Cái này ta biết, Thanh Hà Thần Đế sở dĩ kết bái cùng Nguyệt Bạch, hoàn toàn là nhìn mặt mũi của Già Lam chủ thần.
- Ý gì! ?
- Năm đó Già Lam chủ thần và Thanh Hà Thần Đế cùng chung chí hướng, mà Nguyệt Bạch là em trai thân cận của Già Lam chủ thần, cho nên cùng nhau kết bái.
- Thì ra là thế!
- Thật ra mọi người ngẫm lại sẽ hiểu, với tính cách cao ngạo của Thanh Hà Thần Đế, sao lại kết bái cùng một tên trứng mềm hèn nhát! ?
- Ai, Già Lam chủ thần là chúa tể một phương, nhưng người em trai đó lại là tên trứng mềm hèn nhát.
- Ai nói không nói, nếu như không có Già Lam chủ thần, Nguyệt Bạch ngay cả cái rắm cũng không bằng.
- … . . .
Sắc mặt của Nguyệt Bạch tái xanh, hận không thể làm dáng cùng Thanh Hà Thần Đế đại chiến một trận, để bảo vệ danh hiệu Già Lam vực nhị gia của mình.
Nhưng vừa nghĩ tới chiến lực kinh khủng của Thanh Hà Thần Đế, ông ta lập tức muốn lui lại.
Đúng lúc này, thanh âm không nhịn được của Tiểu Bạch vang lên:
- Thỏ cục cưng ta nói các ngươi xong chưa a! ? Không biết trên đất thật lạnh sao! ?
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ hơi sững sờ, lúc này mới nghĩ tới Tiểu Bạch nằm trên đất giả chết đã mất một hồi rồi.
Chẳng qua là khi mọi người quay đầu nhìn lại, Tiểu Bạch vẫn như cũ nằm trên đất giả chết, mà thanh âm vừa rồi đơn thuần nhắc nhở một chút, việc của thỏ trọng yếu nhất, những thứ nhi nữ tình trường khác có thể đợi sau này hãy nói.
- Cái con thỏ này! ?
Thanh Hà Thần Đế nhăn mày lại, nếu ông ta nhớ không lầm đây là con thỏ của Vương Hạo.
Thanh Thanh nhón chân lên, ghé vào bên tai Thanh Hà Thần Đế nói qua về chuyện đã xảy ra.
Thanh Hà Thần Đế cả kinh kêu lên:
- Con nói cái gì! ?
Thanh Thanh khẳng định gật gật đầu, bày tỏ Tiểu Bạch thật sự có ấn ký của Sáng Thế thần.
- Thỏ và Sáng Thế thần có quan hệ, vậy tiểu tử thúi không biết xấu hổ thì sao! ?
Thanh Hà Thần Đế lườm Vương Hạo thản nhiên tự đắc một cái, sự cả kinh trong lòng không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được.
Ông ta vốn tưởng rằng chỗ đáng sợ của Vương Hạo là thiên phú chưa từng ai có đó.
Nhưng ai có thể nghĩ tới, chỗ đáng sợ chân chính của hắn là thân phận của hắn, một thân phận có thể dính líu quan hệ với Sáng Thế thần.
Nguyệt Thiên cũng gương mặt khẩn thiết đi tới bên cạnh Nguyệt Bạch, cũng nhanh chóng đơn giản nói qua một lần về sự việc của Tiểu Bạch.
- Cháu xác định không nói giỡn với nhị thúc chứ hả! ?
Nguyệt Bạch hỏi với vẻ ngây ngốc.
Nguyệt Thiên vẻ mặt như chó nhà có tang gật gật đầu, bày tỏ ngày hôm nay thật sự không phải là ngày Cá tháng Tư.
Sắc mặt của Nguyệt Bạch trong nháy mắt trở nên đen lại, hoàn toàn không cách nào dùng lời nói mà hình dung được mình bị những con ngựa bện bằng cỏ rơm (thảo nê mã - cmn) chen chúc lao qua nội tâm như thế nào.
Toàn bộ Cực Lạc Tịnh Thổ này người nào không biết thỏ - hồ ly không chọc nổi, thế nhưng tiểu tử thúi này lại đi trêu chọc thỏ! ?
Lần này được rồi, ngồi chờ hao tài, phì, là phá sản đi!
Nguyệt Thiên gấp giọng hỏi:
- Nhị thúc, thúc nói chúng ta bây giờ nên làm gì a! ?
Nguyệt Bạch mặt đen lại nói:
- Còn có thể làm sao! ? Mau đi hỏi một chút con thỏ kia muốn cái gì, nhớ kỹ ngàn vạn lần không được có tâm lý cò kè mặc cả, nó nói bao nhiêu chúng ta lập tức trả bấy nhiêu.
- Hả, vẫn không thể cò kè mặc cả! ?
Nguyệt Thiên hơi sững sờ.
Nguyệt Bạch tức mình đến mức tức miệng mắng to:
- Ngươi là thật sự khờ hay là giả ngốc. Nếu nó không vui vẻ, ngươi đi nghênh tiếp Sáng Thế thần hả! ? Ngươi thật sự coi Sáng Thế thần rất bận rộn sao! ? Ông ta rất rãnh rỗi có biết không! ?
- Nhị thúc không nên tức giận, cháu sẽ đi hỏi ngay bây giờ…
Nguyệt Thiên bị dọa khiến hoảng sợ nhảy dựng, chạy tới thật nhanh bên cạnh Tiểu Bạch bắt đầu hỏi thăm.
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Còn ác bá của Già Lam vực gì nữa, trước mặt ác bá Tiểu Bạch nhà ta còn không phải trực tiếp quỳ sao!
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã. Tiểu Bạch này có ấn ký của Sáng Thế thần, cho dù là chủ thần đến cũng phải quỳ, huống chi là Nguyệt Thiên tên con em nhà giàu này.
Thanh Hà Thần Đế không nhịn được hỏi:
- Tiểu bằng hữu, cậu cùng Sáng Thế thần là quan hệ gì! ?
Toàn bộ mọi người có mặt tại chỗ trong nháy mắt vãnh tai lắng nghe, vô cùng muốn biết con thỏ có ấn ký của Sáng Thế thần này, chủ nhân của con thỏ vậy là sự tồn tại dạng gì chứ! ?
Vương Hạo hỏi ngược lại:
- Các người muốn nghe lời thật, hay là lời nói dối! ?
Thanh Hà Thần Đế hơi sững sờ đáp:
- Đương nhiên là nghe lời thật!
Vương Hạo nghiêm túc cất tiếng:
- Ta và Sáng Thế thần là đồng hương!
Vừa dứt lời, toàn trường một mảnh tiếng than thở vang lên.
- Tiểu bằng hữu ngươi khoác lác có biết là cần phải viết cái bản nháp trước hay không a! ?
- Đúng đấy, Cực Lạc Tịnh Thổ này người nào không biết, thiên địa sơ khai, Sáng Thế thần sinh ra Hỗn Độn, bởi vì cô độc mà sáng tạo ra thế giới, làm gì có đồng hương a! ?
- Còn đồng hương sao? Chẳng lẽ ngươi cũng được sinh ra từ trong hỗn độn hả! ?
- Đứa nhỏ xấu xí tuổi đời cũng chỉ trăm tuổi, chẳng lẽ trăm năm trước chính là Hỗn Độn! ?
- Vậy nếu nói như vậy, chúng ta cũng sống ở Hỗn Độn, có thể sáng tạo thế giới! ?
- … . . .
Vương Hạo hết chỗ nói rồi, cảm giác thế này hoàn toàn rối loạn. Hắn nói lời thật không ngờ lại cũng không ai tin.
Thanh Hà Thần Đế cau mày hỏi:
- Thế lời nói dối là gì chứ! ?
Vương Hạo tằng hắng một cái đáp:
- Một trăm năm trước, ta chỉ là một gã học sinh cấp hai bình thường, ra phố bố thí cho một tên hành khất. Hắn nghiêm túc nói cho ta biết, ta là sự hóa thân của chính nghĩa, sau này trọng trách hòa bình thế giới giao cho ngươi, đồng thời cho ta con thỏ này.
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ gật đầu, nhất trí nhận định đây mới phải lời thật, còn tên hành khất ấy nhất định là Sáng Thế thần trong truyền thuyết…
Chương 1056 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]