“Ai…”
Vương Hạo thở dài im lặng, nói lời thật bọn họ không được, nhưng cứ nói lời nói dối bọn họ tất cả đều tin, những ngày tháng năm này làm người thật sự rất khó khăn a!
- Trọng trách cứu vớt thế giới! ?
Thanh Thanh lườm Vương Hạo một cái, người khác không hề biết bản tính của Vương Hạo, nàng ta lại biết rõ mồn một.
Nếu nói Vương Hạo đi họa hại thế giới nàng tuyệt đối tin tưởng, nhưng muốn nói Vương Hạo có thể cứu vớt thế giới, cái này đánh chết nàng cũng không tin.
Cho nên tên khốn nạn này nói bất kể là lời thật, hay là lời nói dối, tất cả đều là chuyện ma lừa quỷ.
Thanh Hà Thần Đế cau mày hỏi:
- Sáng Thế thần nói giao cho ngươi trọng trách cứu vớt thế giới! ? Chẳng lẽ có đại kiếp gì sẽ xuất hiện sao! ?
Toàn bộ mọi người ở hiện trường chợt kịp phản ứng, ánh mắt đồng loạt đã rơi vào trên người Vương Hạo.
- Ta đây cũng không biết!
Vương Hạo nhún vai, sau đó gương mặt chánh khí nói:
- Nhưng không thể phủ nhận ta đích xác là một chánh nhân quân tử thấy việc nghĩa hăng hái là làm liền. Ta hiệp can nghĩa đảm, được vạn dân ca tụng, ưu quốc ưu dân… nói chung là rất quang minh lỗi lạc.
- ….
Thanh Thanh cười ha hả một tiếng, trong lòng thật sự rất muốn lớn tiếng hỏi Vương Hạo một câu, mặt mũi của ngươi đâu! ? Những từ này có thể có nửa điểm quan hệ cùng ngươi sao! ?
- Con mẹ nó!
Lý Hạo phát lên tiếng chửi thô tục, cảm giác mình đúng là thêm kiến thức.
Mấy ngày hôm trước lúc cho hắn vay nặng lãi, cũng không nhìn thấu người này là chánh nhân quân tử gì cả, hoàn toàn chính là một tên gian thương.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long cúi đầu tìm con kiến, thực tế không muốn để người ta biết bọn họ cùng Vương Hạo biết nhau.
- Tiểu tử này vẫn như cũ không cần mặt mũi a!
Thanh Hà Thần Đế xạm mặt lại, tuy rằng thời gian ông ta và Vương Hạo tiếp xúc không lâu, nhưng ông ta có thể phi thường khẳng định cùng với xác định, da mặt của tên khốn nạn này còn dày hơn so với tường thành.
Cho dù dùng Ma Kiếm thần khí cấp chín của Sáng Thế thần, cũng đừng hòng ghim qua da mặt người này.
Đúng lúc đó, tiếng nghị luận của toàn bộ mọi người ở tại chỗ trong nháy mắt vang lên.
- Mọi người nói xem Sáng Thế thần rốt cuộc là ý gì! ?
- Ta cảm thấy Sáng Thế thần có thể muốn nhận tiểu tử này làm đồ đệ!
- Thu đồ đệ cái rắm, Sáng Thế thần ngay cả thế giới đều có thể sáng tạo, sáng tạo ra tên đồ đệ hoàn mỹ rất khó sao! ?
- Anh vừa nói như vậy, giống như thật sự là lý này!
- Ta thực tế không hiểu nổi, Sáng Thế thần tại sao phải giả trang tên hành khất đi tìm tiểu tử này.
- Để ta nói nha, Sáng Thế thần hẳn là nhàm chán, cho nên đi ra đùa bỡn đứa nhỏ xấu xí này chơi.
- Trước kia đích xác có truyền thuyết Sáng Thế thần bởi vì nhàm chán, nên đùa bỡn tiểu bằng hữu chơi.
- Có thể coi là Sáng Thế thần muốn đùa tiểu tử này chơi đi, cũng không cần tặng con thỏ chứ hả! ?
- Cái gì gọi là tặng, ta thấy cậu ta chính là quan xúc cư…ứt của thỏ!
- Một lời thức tỉnh người trong mộng, nếu không không cách nào giải thích, cậu ta vì sao lại có thể dính líu quan hệ cùng con thỏ của Sáng Thế thần.
- Ta đột nhiên phát hiện, tiểu tử này cũng quá không biết xấu hổ chứ hả! ? Quan xúc cư…ứt thẳng thừng bị hắn nói thành chúa cứu thế!
- Người có thể lăn lộn đến Cực Lạc Tịnh Thổ, có mấy người là cần mặt mũi chứ! ?
- Lời này không tệ, nhân sĩ thành công đều có một điểm giống nhau, đó chính là không cần mặt mũi!
- Dựa vào mặt mũi ăn cơm, thức ăn đó của ngươi khỏi phải nghĩ đến nữa.
- … . . .
Sắc mặt của Vương Hạo biến thành đen xì, hận không thể lấy ra Chủ Tể Chi Kiếm chém chết đám khốn nạn này.
Hắn đường đường là Vương Hạo Đại Ma Vương, tồn tại thề phải hủy diệt thế giới, làm sao có thể trở thành quan xúc cư…ứt của thỏ chứ! ? Hắn không cần mặt mũi sao! ?
Hơn nữa, bản thân con thỏ nhà hắn biết tự mình đi nhà vệ sinh được mà có biết hay không chứ hả??
- Khà khà…
Thanh Thanh bụm miệng cười trộm như bà già, cảm giác đây tuyệt đối là một lần thảm nhất của Vương Hạo Đại Ma Vương đen đủi.
Thanh Hà Thần Đế lườm Vương Hạo một cái, trong lòng trong nháy mắt rất khinh bỉ.
Tuổi thanh xuân không cố gắng tu luyện cho nhiều, không ngờ lại lựa chọn làm quan xúc cư…ứt cho một con thỏ, thật là không có một chút chí khí lớn nào.
Tuy rằng nghề nghiệp này làm cho tất cả mọi người đều hâm mộ, nhưng muốn dựa vào nghề nghiệp này cưới con gái bảo bối của ông ta thì chính là chuyện đùa.
Đúng lúc này, Nguyệt Thiên vẻ mặt đau khổ đi tới bên cạnh Nguyệt Bạch.
Nguyệt Bạch cau mày hỏi:
- Làm sao vậy! ? Nó muốn cái gì! ?
Nguyệt Thiên cười khổ đáp:
- Nhị thúc, cho dù cháu hỏi thế nào, con thỏ kia cũng không mở miệng nói chuyện, cháu thực sự không biết phải bồi thường nó bảo bối gì.
- Không mở miệng nói chuyện! ?
Vẻ mặt của Nguyệt Bạch vô cùng nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Tiểu Bạch, chỉ thấy Tiểu Bạch vẫn như cũ nằm trên đất giả chết, không có một chút ý tứ muốn đứng lên.
Thanh Thanh kéo Vương Hạo, tò mò hỏi:
- Tiểu Bạch vậy là thế nào, không phải thật sự bị thương rồi chứ! ?
- Nàng chưa từng nghe qua nói, con thỏ chết bồi thường còn nhiều hơn sao! ?
Vương Hạo mặt đen lại, hiển nhiên vẫn chưa đi ra từ trong bóng ma của việc bị cho là "quan xúc cư…ứt".
Toàn bộ mọi người có mặt ngẩn người, trong lòng toát ra một tiếng chửi to lớn con mẹ nó.
Cảm giác mình ngày hôm nay thật sự thêm kiến thức, thì ra bên trong giới người giả bị đụng còn có nhiều học vấn như vậy.
Thanh Thanh giơ ngón tay cái lên với Vương Hạo, bày tỏ con thỏ do ngươi dạy từ nhỏ nên quả nhiên lợi hại, xem như xuất sư được rồi.
Nguyệt Bạch hít sâu một hơi, đi tới trước mặt Vương Hạo, ôm quyền nói:
- Vị này, xẻng… Không đúng, là…
Nguyệt Thiên vội vàng nói:
- Tên của hắn gọi là Mã Mại Phê!
- Mã Mại Phê! ?
Nguyệt Bạch ngây ngẩn cả người, cái này cũng gọi là tên hả! ?
Vương Hạo híp mắt hỏi:
- Các người gọi ta làm gì! ?
Nguyệt Bạch ôm quyền đáp:
- Mã tiểu huynh đệ, bổn tọa là xin hỏi cậu, con thần thỏ này nó rốt cuộc muốn gì! ?
Vương Hạo bẻ ngón tay nói ra:
- Thật ra khẩu vị của nó rất nhỏ, cho nó kho báu của Già Lam chủ thần, còn có bảo bối các ngươi cất chứa cũng toàn bộ nộp lên trên, đồng thời ký thêm một phần điều ước hàng năm tiến cống, còn nữa cắt nhường một khối lãnh địa cho nó coi như không nhiều lắm rồi.
Toàn bộ mọi người ở hiện trường ngẩn người, cái này con mẹ nó còn tính là ăn ít hả!
Nếu quả như thật sự phải dựa theo Vương Hạo nói ra, thế thì Già Lam chủ thần sang năm phải tuyên bố phá sản.
- Nhị thúc, bây giờ phải làm sao! ?
Nguyệt Thiên nhanh chóng đầu đầy mồ hôi, cái này nếu như bị cha hắn biết được, đó còn không như quật chết hắn a!
Nguyệt Bạch thở dài nói:
- Không có cách, chỉ có thể đi mặc cả thôi!
- Mặc cả! ?
Nguyệt Thiên hơi sững sờ, không phải mới vừa nói không có khả năng mặc cả sao! ?
Nguyệt Bạch truyền âm nói:
- Vừa rồi không có người trung gian, cho nên chúng ta sợ chọc phải con thỏ ôn dịch này, nhưng bây giờ đã có tên quan xúc cư…ứt kia làm người môi giới, như vậy thì không phải là không có cơ hội đàm phán.
Nguyệt Thiên lộ ra một chút biểu tình chợt hiểu, trong nháy mắt hiểu rõ nhị thúc hắn là có ý gì rồi.
Chỉ cần hối lộ tốt Vương Hạo, vậy hắn có thể giúp khuyên bảo con thỏ một chút, khiến nó ít đi một chút.
Cho dù thỏ không thể nhượng bộ, tối đa cũng cứ dựa theo lời thỏ nói mà bồi thường, thế nhưng bọn họ lại kết giao một người có thể đến gần Sáng Thế thần, cho nên việc mua bán này thấy thế nào cũng không tính là thua thiệt a!
Nguyệt Bạch thấp giọng nói bên tai Vương Hạo:
- Mã tiểu huynh đệ, cậu giúp thần thỏ muốn nhiều hơn nữa, vậy cũng đều là tài sản riêng của nó, nhưng nếu cậu đòi ít đi một chút, vậy bản tọa bảo đảm cậu ăn hoa hồng ăn đến no bụng luôn.
- Ăn hoa hồng ăn đến no bụng! ?
Trong tròng mắt Vương Hạo lộ ra một chút vẻ cảm động, phát hiện mình đây là gặp người tốt rồi, ông ta sợ mình ăn không đủ no nên đưa chút ít đến đây…
Chương 1057 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]