Trên đường phố phồn hoa.
Vương Hạo mỉm cười hỏi:
- Nguyệt nhị gia nói lời giữ lời chứ! ?
Nguyệt Bạch gương mặt nghiêm túc đáp:
- Bổn tọa luôn luôn nói lời giữ lời!
Vương Hạo gật đầu cười nói:
- Nếu như vậy, Nguyệt nhị gia xin mời đi về trước, chờ ta nói chuyện với thỏ xong, sau đó đi tới nhà ông từ từ hàn huyên.
Nguyệt Bạch mừng rỡ, ôm quyền nói:
- Nếu đã như vậy, vậy bản tọa ở ngay trong cung đón tiểu huynh đệ đại giá quang lâm.
- Hô hô…
Nguyệt Thiên thở ra nhẹ nhàng, chỉ cần có thể bồi thường ít chút, không đến mức táng gia bại sản, như vậy chờ cha hắn trở về hắn cũng không đến mức bị đánh chết.
- Nhất định, nhất định…
Vương Hạo khách khí chắp tay, sau đó tỏ ý Nguyệt Bạch có thể đi rồi.
Nguyệt Bạch gật gật đầu, dẫn theo Nguyệt Thiên xoay người rời đi.
Lý Hạo nhìn bóng lưng Nguyệt Bạch rời đi, trong lòng thở ra nhẹ nhàng một cách không hiểu. Hắn không thể quên, sự việc Nguyệt Bạch muốn bắt An Doanh Doanh.
Chỉ có điều may mà An Doanh Doanh cũng không đến tham gia náo nhiệt, nếu không khẳng định sẽ bị Nguyệt Bạch phát hiện.
Thanh Thanh kéo Vương Hạo, thấp giọng hỏi:
- Ngươi giở trò quỷ gì thế! ? Có ăn huê hồng hay không có quan hệ gì tới ngươi sao! ? Không cần nói với ta, Tiểu Bạch có thể làm chủ gia đình!
Vương Hạo lại cười đáp:
- Một đao này đi xuống khó tránh khỏi khiến cho người ta cảm thấy đau lòng, nhưng nếu cắt thịt ra từng đao một, vậy có vẻ khiến cho người ta dễ dàng tiếp nhận rồi.
- Khiến cho người ta dễ dàng tiếp thụ! ? Ngươi thật là có lòng thương người nha!
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã, nàng ta đã biết không thể trông cậy vào lương tâm của Vương Hạo Đại Ma Vương tự nhiên trỗi dậy.
Đồng thời, Thanh Thanh cũng cho hai người Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên ba phút mặc niệm. Bọn họ vốn trông cậy vào hối lộ Vương Hạo có thể bồi thường ít đi một chút.
Nhưng ai ngờ Tiểu Bạch căn bản không làm chủ được, đây hết thảy đều là Vương Hạo Đại Ma Vương đang chủ đạo.
Còn Vương Hạo Đại Ma Vương không chơi một đao làm thịt cùng bọn họ, người ta thích chơi chuyện lâu dài, không ép khô giọt máu cuối cùng tuyệt đối không dừng tay.
- Ha ha…
Vương Hạo cười cười, không cãi vã gì với Thanh Thanh.
Thật ra hắn sở dĩ lựa chọn đến từ từ, đơn giản chính là hắn cần thời gian.
Bởi vì chỉ cần cho hắn thời gian, như vậy hắn mới có chắc chắn nắm Già Lam vực trong tay.
Đến lúc đó toàn bộ Già Lam vực đều là của hắn, như vậy hà cớ gì quan tâm bảo bối nhiều ít chứ! ?
- Vèo. . . oo!…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Vương Hạo chỉ cảm thấy bả vai trầm xuống, biết được đây là Tiểu Bạch đã rơi vào trên bả vai của hắn.
Tiểu Bạch gương mặt hưng phấn hỏi:
- Ngươi đòi bao nhiêu bảo bối! ?
Vương Hạo nhún vai đáp:
- Vừa rồi vẫn chưa nói chuyện xong, chờ sau này chúng ta đi tới nhà hắn từ từ nói chuyện.
- Vậy thỏ cục cưng ta ăn cơm trước, chờ sau đó còn phải tiếp tục giả vờ chết!
Tiểu Bạch gật đầu một cái, sau đó lấy ra một cây cà rốt ăn ngon lành.
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã. Đây quả nhiên là có chủ nhân dạng gì, sẽ dạy ra con thỏ dạng như thế, không ngờ lại giả chết đến thành nghiện rồi, đúng là một con thỏ kỳ quái.
Lý Hạo đi tới, ấp a ấp úng hỏi:
- Vị huynh đệ này, không đúng, là Mã huynh, ta xin hỏi một chút An cô… An Doanh Doanh hiện tại người ở chỗ nào, ta muốn đi tâm sự cùng nàng ấy.
Vương Hạo vừa động đầu ngón tay, mày nhăn lại đáp:
- Nàng ta đã đi rồi!
- Đã đi rồi! ?
Lý Hạo hơi sững sờ, liền vội vàng hỏi:
- Nàng ta sao lại đột nhiên rời đi như thế chứ! ?
Vương Hạo bĩu môi đáp:
- Nguyệt Bạch muốn giết nàng ta, hơn nữa nơi này còn là địa bàn của Nguyệt Bạch, nàng ta đương nhiên nghe được một chút gió thổi cỏ lay liền lập tức rời đi, chẳng lẽ nàng ta sẽ ngốc tới mức đến xem trò vui sao! ?
- Cũng đúng!
Lý Hạo gật gật đầu, trong lòng có loại cảm giác mất mát khó hiểu.
Vương Hạo khẽ nhíu mày, trong lòng hắn chẳng biết tại sao có loại dự cảm, nhất định phải nhanh chóng tìm ra An Doanh Doanh, bằng không hắn sẽ có phiền toái lớn trên người.
Về phần rốt cuộc là phiền toái lớn gì, hắn thật sự tính không ra rồi.
Dù sao giữa hắn và An Doanh Doanh kém mấy cảnh giới, cho dù có thần cấp Lục Nhâm Thần Thuật, cũng khó mà tính ra chuyện đối phương tương lai muốn làm gì.
Chỉ có thể tính ra vị trí của nàng ta, còn có một chút tin tức cơ bản, ví dụ như nàng ta xúi giục Cơ Hùng, không bị Nguyệt Bạch bắt đi.
"An Doanh Doanh người nữ nhân này không đơn giản a!"
Trong lòng Vương Hạo không nhịn được cảm khái một tiếng. Hắn vốn tưởng rằng An Doanh Doanh bị Nguyệt Bạch bắt đi.
Nhưng ai ngờ An Doanh Doanh không ngờ lại xúi giục Cơ Hùng, còn núp dưới tầm mắt của Nguyệt Bạch, du ngoạn cùng mấy vị đại hán trên thảo nguyên xanh xanh.
Người có thể làm vợ ba, đều là người có thủ đoạn.
.. . . .
Bên ngoài Huyên Phù đảo.
Hai người mặc áo bào đen một lớn một nhỏ trôi lơ lửng giữa không trung.
Toàn thân bao thật chặt, nhìn tướng mạo, bọn họ chính là An Doanh Doanh và Cơ Hùng.
Cơ Hùng cau mày hỏi:
- Vừa rồi cổ cảm giác thần phục đến từ chỗ sâu trong linh hồn, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra! ?
An Doanh Doanh lắc đầu đáp:
- Ta cũng không biết, nhưng ta vừa rồi cảm ứng được khí tức của Nguyệt lão nhị, cho nên chúng ta nhất định phải mau chóng rời đi.
- Nhị gia!
Trong lòng Cơ Hùng run lên bần bật, có loại cảm giác sợ hãi âm thầm đối với Nguyệt Bạch.
An Doanh Doanh tiếp tục nói ra:
- Được rồi, chớ để ý trên đảo xảy ra chuyện gì, chúng ta hay là nhanh chóng thừa dịp Nguyệt lão nhị có chuyện, bán đi tin tình báo, sau đó rời khỏi Già Lam vực.
Khóe mắt của Cơ Hùng đột nhiên sáng ngời hỏi:
- Nàng đã liên lạc với người mua rồi hả! ?
An Doanh Doanh gật đầu đáp:
- Ta đã phát tin tức cho người mua rồi, hiện tại chúng ta lập tức đi qua giao dịch.
Cơ Hùng không nhịn được hỏi:
- Người mua mà nàng liên lạc là ai?
An Doanh Doanh gương mặt nghiêm túc đáp:
- Huyết La Sát, Thanh Nhã!
- Huyết La Sát, Thanh Nhã, phu nhân củaThanh Hà Thần Đế!
Con ngươi của Cơ Hùng chợt co rụt lại, một luồng hơi lạnh trong nháy mắt từ bàn chân xông lên đầu.
Phải biết, Thanh Nhã đó không chỉ là phu nhân của Thanh Hà Thần Đế, còn là tứ muội kết bái của Già Lam chủ thần, lại là con gái của Huyết Lâu thủ lĩnh, tổ chức sát thủ đệ nhất ở Cực Lạc Tịnh Thổ.
Tục truyền, vị Huyết La Sát này tinh thông ám sát, từ khi xuất đạo cho đến nay tổng cộng ám sát hơn hai trăm ngàn người, không một lần thất bại.
Mà một chuyện náo động nhất bà ta từng làm, chính là lấy Thần vương tu vi thành công ám sát một vị Thần Đế.
Mặc dù bây giờ vị Huyết La Sát này được gả cho Thanh Hà Thần Đế, đồng thời rửa tay gác kiếm ở nhà giúp chồng dạy con, nhưng từ xưa tới nay chưa từng có ai hoài nghi tới thực lực và thủ đoạn của bà ta.
An Doanh Doanh khinh bỉ nói:
- Xem ngươi bị hù dọa kìa, Huyết La Sát có gì phải sợ a! ?
Cơ Hùng nuốt ngụm nước bọt nói:
- Ngươi nhất định phải đi tìm Huyết La Sát giao dịch sao! ? Đây chính là tên nữ ma đầu giết người không chớp mắt a!
An Doanh Doanh tự tin nói:
- Ngươi yên tâm, Huyết La Sát tuy rằng giết người không chớp mắt, thế nhưng danh dự của bà ta tuyệt đối có bảo đảm, hơn nữa bà ta là con gái của Huyết Lâu thủ lĩnh, vợ của Thanh Hà Thần Đế, tứ muội kết bái của Già Lam chủ thần, trong tay chính là không bao giờ thiếu tiền, chúng ta có thể kiếm nhiều lời một chút.
Cơ Hùng có chút lo lắng hỏi:
- Ta nói vạn nhất Huyết La Sát này không kể đến danh dự, ấy thì phải làm sao! ?
An Doanh Doanh không nhịn được đáp:
- Người ta vẫn luôn giữ chữ tín, ngày hôm nay đối với chúng ta sẽ không giữ chữ tín rồi, ngươi nói cái này là có logic không chứ! ?
Cơ Hùng yếu ớt nói ra:
- Ta đây không phải là nói vạn nhất sao! ?
An Doanh Doanh hầm hừ tức giận nói:
- Không có vạn nhất, trừ phi Vương Hạo kia là con cái của Huyết La Sát, nếu không phải là hắn theo đuổi con gái bà ta, trở thành con rể của bà ta, nếu không không có vạn nhất…
Chương 1058 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]