Trong nhà Thanh Hà Thần Đế.
Thanh Nhã ngồi trên xích đu trong vườn, theo gió lay động nhàn nhã.
An Doanh Doanh, Cơ Hùng hai người dưới sự hướng dẫn của người hầu gái, đi tới trước xích đu.
Cơ Hùng hơi sững sờ, trong lòng vô cùng nghi ngờ, đây là Huyết La Sát giết người như ngóe trong truyền thuyết đó sao! ? Cảm giác có chút không giống a!
Trong tròng mắt của An Doanh Doanh tràn đầy vẻ kính sợ, nhưng ở chỗ sâu nơi ánh mắt lại có một chút vẻ ghen ghét.
Mọi người đồng dạng đều là phụ nữ, nhưng chênh lệch tại sao lớn như vậy chứ! ?
Nàng ta vì sinh tồn cần dựa vào các loại đàn ông, còn người phụ nữ này sinh ra cao quý, còn có Già Lam chủ thần, Thanh Hà Thần Đế, Huyết Lâu thủ lĩnh cùng với cường giả tuyệt thế cưng chìu bà ta.
Cho dù Nguyệt lão nhị muốn giết nag2 ta diệt khẩu, cũng có thể vì Thanh Nhã mà cả đời không lập gia đình, chỉ ở bên ngoài nuôi vài nàng bồ giải quyết một chút nhu cầu sinh lý thường ngày.
Mà điều khiến cho nàng ta hận nhất chính là, nàng sở dĩ có thể trở thành nàng tiểu tam được Nguyệt Bạch sủng ái nhất, hoàn toàn bởi vì nàng có mấy phần tương tự như Thanh Nhã.
Điều này cũng có nghĩa là, nàng ta trong lòng Nguyệt Bạch, chỉ là một người thay thế của Thanh Nhã, điều này làm sao khiến cho bất kỳ nữ nhân nào có thể chịu được! ?
Đúng lúc này, thanh âm trong trẻo của Thanh Nhã vang lên:
- Chính các người nói có tin tức trọng yếu bán cho ta đúng không! ?
Cơ Hùng vội vàng đáp:
- Hồi đại nhân, chúng tôi thực sự có tin tức cực lớn muốn bán cho người.
Thanh Nhã bình tĩnh hỏi:
- Nói ra nghe một chút trước đã, xem có phải là tin tức của ta cần hay không!
An Doanh Doanh hít sâu một cái nói:
- Tin tức của chúng ta là về Vương Hạo!
- Vương Hạo! ? Thần cách!
Thanh Nhã nhướng mày lên, mặt phấn sinh uy, nhảy xuống từ trên xích đu.
Đồng thời, một cổ khí tức kinh thiên trong nháy mắt càn quét thiên địa, bao phủ toàn bộ Huyên Phù đảo mà Thanh Hà Thần Đế cư trụ.
- Ực…
Cơ Hùng, An Doanh Doanh nuốt ngụm nước bọt, bị cổ khí tức đó của Thanh Nhã hù dọa làm run lẩy bẩy, cũng cuối cùng hiểu rõ sự kinh khủng của Huyết La Sát.
Đồng thời căn cứ cổ khí tức dao động này để phán đoán, Thanh Nhã tuyệt đối đạt đến Thượng cấp Thần Đế, hơn nữa còn là Thượng cấp Thần Đế chiến lực vô cùng kinh khủng.
Mắt hạnh của Thanh Nhã híp lại nói:
- Hiện tại trên đảo không có người ngoài, các ngươi có thể nói!
An Doanh Doanh nói ra yếu ớt:
- Đại nhân, trước khi chúng tôi nói, có phải là nên nói một chút giá cả hay không…
Thanh Nhã cười thú vị hỏi:
- Ngươi cảm thấy ta sẽ quỵt nợ sao!? Có phải không tin được ta đúng không! ?
- Không, không, không, đại nhân đã hiểu lầm, chúng tôi nếu không tin bà, thì làm sao lại tới tìm bà chứ! ?
An Doanh Doanh bị hù lắc đầu liên tục trả lời.
Thanh Nhã nhàn nhạt nói ra:
- Nếu đã như vậy, vậy thì nói nhanh lên, nói xong cầm tiền đi!
- Vâng, chúng tôi nói!
Cơ Hùng liên tục gật đầu, sau đó tỏ ý An Doanh Doanh mau nói.
An Doanh Doanh trấn định xong tinh thần nói:
- Vương Hạo là hơn một tháng trước phi thăng Cực Lạc Tịnh Thổ, tu vi đạt đến Trung cấp Thánh giả, niên luân ngoài một trăm tuổi, chiến lực mạnh mẽ, hằng cổ không thấy ai hơn.
- Chiến lực hằng cổ không thấy ai hơn! ?
Thanh Nhã hơi nhíu mày hỏi:
- Hắn mạnh như thế nào! ?
An Doanh Doanh hít sâu một cái trả lời:
- Hắn rốt cuộc mạnh bao nhiêu, cái này tôi thật không biết, nhưng hắn có một kiếm chiêu, có thể lấy tu vi Trung cấp Thánh giả trực tiếp phá vỡ sự công kích của Thượng Vị thần.
- Trung cấp Thánh giả chiến Thượng Vị thần!
Thanh Nhã hít hà một hơi khí lạnh, bị thiên phú kinh khủng của Vương Hạo dọa sợ.
Phải biết, ở Cực Lạc Tịnh Thổ người có thể vượt một cấp bậc nhỏ khiêu chiến, vậy cũng là thiên tài siêu cấp, vượt hai cấp bậc nhỏ vậy càng là thiên tài trước đây chưa từng gặp.
Nhưng bây giờ Vương Hạo không chỉ có thể vượt một cấp bậc lớn khiêu chiến, còn trực tiếp phá vỡ sự công kích của Thượng Vị thần, đây quả thực là tin tức kinh người a!
An Doanh Doanh xuất thần nói ra:
- Còn có nụ cười của Vương Hạo, giống như một chút ánh nắng ấm áp trong mùa đông, khiến cho người ta cảm thụ một cổ ấm áp trước nay chưa có, còn khiến cho người ta trở nên si mê như vậy!
Cơ Hùng hơi sững sờ, không hiểu nổi nàng gái này khi không phát thần kinh cái gì, vì sao đột nhiên dậy sóng tình lai láng ra như thế chứ! ?
Thanh Nhã hơi nhíu mày hỏi:
- Vương Hạo đó hiện giờ ở đâu! ?
Cơ Hùng vội vàng trả lời:
- Vương Hạo đi nơi nào chúng tôi không được biết, nhưng bộ dạng của hắn chúng tôi đã thấy qua, có thể bán cho đại nhân.
Thanh Nhã gật gật đầu, bày tỏ có thể lý giải.
Dù sao Vương Hạo có thần cách thủ hộ, há là tùy tùy tiện tiện có thể tính toán ra bộ dạng của hắn, còn có tung tích của hắn hay sao! ?
Bây giờ có thể biết được bộ dạng của Vương Hạo, ấy đã là tin tức vô cùng tốt rồi.
Cơ Hùng không dám thất lễ, nhanh chóng đưa cho Thanh Nhã bức vẽ.
Mà khi Thanh Nhã mở ra bức họa, cả người trực tiếp sửng sốt ngay tại chỗ.
An Doanh Doanh không nhịn được hỏi:
- Đại nhân, có gì không đúng sao! ?
- Thế giới thật đúng là nhỏ a!
Thanh Nhã không nhịn cười được lên tiếng ra, sau đó lật tay lấy ra một tấm ảnh chụp.
- Đây là…
Con ngươi của An Doanh Doanh chợt co rụt lại, chỉ thấy trong tấm ảnh là một gã nam nhân trẻ tuổi khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa, trên vai còn có một con thỏ đang ngồi ăn cà rốt. Đây không phải là Vương Hạo và Tiểu Bạch còn có thể là ai.
Thanh Nhã lắc đầu bật cười nói:
- Ta nghe Thanh Hà nói, Thanh Thanh đã có người ngưỡng mộ trong lòng, cho nên cố ý phái người đi chụp tấm hình này nhìn một chút, nhưng ai có thể nghĩ tới hắn không ngờ lại chính là Vương Hạo.
- Người ngưỡng mộ trong lòng hả! ?
An Doanh Doanh gương mặt mộng mị, cảm giác trong nháy mắt trời đất trở nên quay cuồng cả lên.
Thanh Thanh đó là ai, chẳng lẽ nàng là tiểu tam của Nguyệt Bạch lại không biết sao! ? Đây cũng chính là nói, Vương Hạo thật sự trở thành con rể của Thanh Nhã rồi!
Cơ Hùng đờ đẫn ngay tại chỗ, cảm giác mình chính là một con lừa ngu ngốc, còn ngốc đến mức chủ động đưa tới cửa.
Đồng thời, Cơ Hùng cũng hận không thể đánh dập cái miệng quạ đen của An Doanh Doanh, cái này là con mẹ nó tốt không linh, xấu linh!
- Chạy!
An Doanh Doanh đột nhiên quát to một tiếng, sau đó hóa thành một lam quang phóng đi về phía bên ngoài Huyền Phù đảo.
Cơ Hùng hơi sững sờ, cũng liền vội vàng hóa thành một hồng quang liền xông ra ngoài theo hướng ngược lại.
- Ở trước mặt ta cũng muốn chạy! ? Thật là không biết tự lượng sức mình!
Thanh Nhã hừ lạnh một tiếng, một cổ khí tức kinh khủng trong nháy mắt bạo phát ra từ trong cơ thể.
- Phốc…
Cơ Hùng, An Doanh Doanh hai người phun ra một ngụm máu tươi, thật giống như bị búa tạ đánh trúng vậy, trực tiếp từ không trung rớt xuống trên mặt đất.
Thanh Nhã nói ra một cách nhàn nhạt:
- Người đâu, áp giải hai người này đi. Trông coi thật kỹ cho ta!
- Dạ!
Một tiếng trả lời vang lên chỉnh tề, sau đó vài bóng đen nhanh chóng áp giải Cơ Hùng, An Doanh Doanh đi.
An Doanh Doanh gấp giọng kêu lên:
- Đại nhân, bà làm như vậy danh dự ở đâu! ?
Thanh Nhã xinh đẹp cười nói:
- Đối với cường giả mà nói, muốn cùng ngươi giữ chữ tín đương nhiên có thể cùng ngươi giữ chữ tín, thế nhưng khi không muốn cùng ngươi giữ chữ tín, ngươi phải bị như thế.
Sắc mặt của An Doanh Doanh biến đổi lớn, từ đó mới nhớ lại đây là một cái thế giới người mạnh là vua, cái gì đức, cái gì danh dự… cũng chỉ là trò chơi của cường giả mà thôi, bọn họ có thể tùy thời đánh vỡ quy tắc của trò chơi.
Rất nhanh, Cơ Hùng, An Doanh Doanh đã bị kéo xuống.
Thanh Nhã ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Người đâu, đi gọi lão gia, tiểu thư về cho ta, còn có tên Vương Hạo kia nữa.
- Dạ!
Một giọng nói vang lên, sau đó một lưu tinh chợt lóe lên.
Thanh Nhã nhìn nhìn ảnh chụp trong tay, lẩm bẩm nói:
- Khó trách Thanh Hà đánh giá hắn cao như vậy, thì ra hắn chính là Vương Hạo…
Chương 1059 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]