Già Lam chủ thành.
Trên Huyền Phù đảo chỗ của Vương Hạo đang có mặt.
Quần chúng buôn dưa bốn phía bắt đầu tán phát, đám người Vương Hạo cũng chuẩn bị đi tới chỗ mà Nguyệt Bạch gia phó ước trước đó.
Thanh Hà Thần Đế mở miệng nói:
- Thanh Thanh, cùng cha về nhà!
- Cha, cha đi về trước đi, con và người này còn có việc chưa tính xong!
Thanh Thanh híp lại mắt hạnh nhìn chằm chằm Vương Hạo, còn giơ giơ ra nắm tay trắng nhỏ nhắn, một bộ tạo hình của tiểu thái muội đầy bạo lực.
Vương Hạo gương mặt cảnh giác nói:
- Đợi một chút, có lời muốn nói, không nên động thủ động cước!
Thanh Thanh hầm hừ tức giận nói:
- Muốn nói cũng được, vậy thì mau giao tinh giới ra!
Vương Hạo nhíu mày nói:
- Ta không đưa cho cô. Tinh giới đó có thể nói là chứng cứ nàng cầu hôn ta, đời ta ăn chắc cô rồi, cô phải nuôi ta cả đời!
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long quay đầu nhìn về phía chỗ khác, thực tế không muốn quen biết với tên Đại Ma Vương lấy ăn bám làm vẻ vang này.
- Ngươi… Ngươi vô sỉ!
Thanh Thanh tức mình đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trên nắm tay lại nổi lên một hào quang màu xanh.
- Đây là thế nào! ?
Thanh Hà Thần Đế hơi sững sờ, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì xảy ra.
Lúc trước hai đứa bé này không phải mắt đi mày lại, liếc điện kêu cà rẹt cà rẹt sao! ? Bây giờ sao lại quyền cước tương giao nữa chứ! ? Chẳng lẽ là chia tay rồi! ? Nhưng cái này cũng quá nhanh chứ hả!
- Vèo. . . oo!…
Đúng lúc này, âm thanh xé gió lên dồn dập vang lên.
Toàn bộ mọi người ở tại chỗ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ nhân áo đen quỳ xuống trước mặt Thanh Hà Thần Đế.
Thanh Hà Thần Đế cau mày hỏi:
- Sao ngươi lại tới đây?
- Hồi lão gia, phu nhân nói ngài và tiểu thư nhanh đi về, còn có vị này… cũng cùng đi!
Nữ nhân áo đen cung kính trả lời một tiếng, sau đó ánh mắt đã rơi vào trên người Vương Hạo.
- Tiểu Nhã muốn gặp tiểu tử này! ?
Sắc mặt của Thanh Hà Thần Đế biến thành đen, lần này coi bộ là vợ của ông ta đã đợi không kịp, muốn cho bọn chúng nhanh chóng kết hôn rồi chứ! ?
- Mẹ của ta bảo người này cùng đi về ư! ?
Thanh Thanh hơi sững sờ, ngón tay út chỉ chỉ Vương Hạo xác định hai ba lần.
Nữ nhân áo đen gật đầu một cái trả lời:
- Không sai, phu nhân thật là ý tứ này!
Vương Hạo cười to nói:
- Xem ra mẹ vợ tương lai của ta đã đợi không kịp muốn thấy ta người con rể tương lai này rồi!
Thanh Thanh cười ha hả một tiếng, bày tỏ mình đời này cho dù không lấy chồng, cũng sẽ không gả cho Vương Hạo tên Đại Ma Vương này.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Nàng cho dù có cười ha hả cũng vô ích, chẳng lẽ nàng chưa từng nghe qua phụ mẫu chi mệnh môi chước chi ngôn sao! ?
- Thật không biết xấu hổ!
Thanh Thanh cho Vương Hạo một ánh mắt khó chịu, sau đó xoay người hóa thành một lưu tinh màu xanh bay đi.
- Người vợ bé nhỏ của anh ơi, em cứ chờ đó cho anh, chờ anh sau khi cưới em về, bảo đảm sẽ để em mỗi ngày làm việc nhà!
Vương Hạo hầm hừ tức giận một tiếng, cũng hóa thành một lưu tinh màu vàng đuổi theo.
- Ai, người tuổi trẻ bây giờ thật là khiến người ta nhìn không hiểu a!
Thanh Hà Thần Đế thở dài, chỉ có thể bất đắc dĩ đi về nhà theo.
Cực Thiên Thánh giả, Thiên Kiếp long nhìn nhau một cái, toàn bộ đều từ trong mắt đối phương thấy được một tia vẻ bất đắc dĩ. Lần này vốn dĩ đi lường gạt vơ vét tài sản, nhưng bây giờ lại trở thành đi gặp gia trưởng.
- Mã huynh thật là khiến người ta hâm mộ a!
Lý Hạo nhìn phương hướng Vương Hạo rời đi, trong ánh mắt lộ ra một chút vẻ hâm mộ.
Lần này không chỉ trở thành quan xúc cư…ứt của con thỏ nhà của Sáng Thế thần, lại theo đuổi cua được con gái của Thanh Hà Thần Đế, cho dù hắn chỉ có tu vi của Thượng cấp Thánh giả, nhưng cũng có thể xông pha ngang ngược trong Đa Nguyên vũ trụ rồi.
Dĩ nhiên, đây chỉ là mặt mũi mà người khác cho Vương Hạo trên mặt nổi, sau lưng còn không chừng sẽ xem thường hắn, dù sao danh hiệu Vương cơm chùa, quan xúc cư…ớt cũng nghe không hay cho lắm.
Nhưng nếu cơ hội như thế bày trước mặt những người đó, bọn họ khẳng định sẽ tiếp nhận không chút do dự, bởi vì không ăn được cây nho mới nói chua, nhưng ăn vào cây nho, ai còn ngại chua a!
.. . . .
Trong nhà của Thanh Hà Thần Đế.
Vương Hạo đi tới phòng khách, Thanh Nhã đang gương mặt tươi cười đi vòng quanh hắn.
Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Vị tiểu muội muội này, ta đã là người của Thanh Thanh tỷ tỷ nhà cô, cô không cần phải nhìn nữa!
- Tiểu muội muội! ? Thanh Thanh tỷ tỷ! ?
Sắc mặt của Thanh Thanh biến thành đen xì. Nàng ta đường đường là thiếu nữ xinh thanh xuân vô địch, không ngờ lại không bằng một lão bà tuổi còn trẻ sanh xong con, ánh mắt này là gì hả? !
- Tên nhóc kia khóe miệng thật ngọt…
Thanh Nhã che miệng nở nụ cười, ấn tượng đầu tiên đối với Vương Hạo rất là không tệ.
Vương Hạo nghiêm túc vô cùng nói:
- Tiểu muội muội, xin cô nói chuyện chút lễ phép, không nên gọi ta là tên nhóc kia, phải gọi ta là ca ca có biết không hả! ?
- Khà khà…
Thanh Nhã che miệng cười hà hà không ngừng, ánh mắt nhìn về phía Vương Hạo hoàn toàn chính là cha mẹ vợ xem con rể càng xem càng hài lòng.
- Ta không chịu nổi nữa rồi!
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã, vội vàng ngồi xuống uống chén trà thở cho thông suốt, thực tế chịu không được tên Vương Hạo này che giấu lương tâm nói chuyện bậy bạ như thế.
Thanh Hà Thần Đế lạnh mặt nói:
- Đây là vợ ta, mẹ của Thanh Thanh!
- Cái gì! ?
Vương Hạo cả kinh kêu lên một cách khoa trương:
- Nói giỡn hả! ? Mẹ chúng ta không ngờ tuổi còn trẻ như thế! ?
- Phốc…
Thanh Thanh phun thẳng ra ngoài ngụm trà, phát hiện tên khốn nạn này thật đúng là một chút mặt mũi cũng không cần a! ?
Vừa rồi gọi là em, bây giờ gọi mẹ, thật đúng không coi mình là người ngoài.
Thanh Hà Thần Đế xoa ót, cảm giác đầu thật sự rất đau.
Tuy rằng ông ta rất thưởng thức đối với thiên phú của Vương Hạo, thế nhưng tiểu tử này da mặt thật sự là quá dầy rồi, lần này phải gả con gái cho hắn, vậy còn không biết bị khi phụ sỉ nhục thành dạng gì.
Thanh Nhã cười nói:
- Ta vốn tưởng rằng Vương Hạo có thể mở ra Thông Thiên Chi Lộ có được thần cách, chính là một tên đầu gỗ chỉ biết tu luyện, thật sự không nghĩ đến cậu không ngờ khôi hài hài hước như thế.
Nụ cười trên mặt Vương Hạo biến mất trong nháy mắt, thần lực trong cơ thể cũng nhanh chóng vận chuyển.
- Thì ra ngươi là Vương Hạo!
Thanh Hà Thần Đế cau mày lại, một cổ khí tức kinh khủng trong nháy mắt đã tập trung vào Vương Hạo.
- Cha, dừng tay!
Thanh Thanh hoảng sợ, nhanh chóng chắn trước mặt Vương Hạo.
Thanh Hà Thần Đế hơi nhíu mày hỏi:
- Con không ngờ lại tuyệt không kinh ngạc, chẳng lẽ con đã sớm biết hắn là Vương Hạo rồi! ?
Thanh Thanh quay đầu lại liếc nhìn Vương Hạo một cái, sau đó gật gật cái đầu nhỏ bé.
Thanh Hà Thần Đế thu hồi khí tức, thở dài nói:
- Con gái lớn không dùng được, lần này còn chưa lập gia đình liền gạt cha mẹ rồi.
- Ông nếu cảm thấy con gái lớn phải để lại, vậy tôi có phải nên trở về chỗ cha tôi rồi hay không a! ?
Thanh Nhã lườm Thanh Hà Thần Đế một cái, hai tròng mắt xuyên thấu qua một chút tín hiệu rất nguy hiểm.
- Phu nhân nói quá lời, nói quá lời!
Thanh Hà Thần Đế vội vàng cười theo, không dám nói thêm gì nữa về chuyện con gái lớn không tin dùng được.
Thanh Nhã phong tình vạn chủng nguýt mắt Thanh Hà Thần Đế một cái, sau đó cười nói:
- Vương Hạo, nếu con gái của ta thành tâm thích cậu, còn cậu cũng yêu thích con gái ta, vậy chúng ta có thể không moi thần cách của cậu, nhưng cậu phải bảo đảm với ta một chuyện…
- Đợi một chút…
Thanh Thanh gấp giọng kêu lên:
- Mẹ ơi con nghĩ sai rồi, con bảo dừng tay không phải vì thích hắn ta, mà là…
Thanh Nhã ngắt lời nói:
- Mẹ là người từng trải, hiểu được con gái da mặt mỏng, ngại vạch trần, yên tâm hết thảy có mẹ rồi.
Thanh Thanh xạm mặt lại. Nàng ta sở dĩ bảo bọn họ dừng tay, hoàn toàn là bởi vì Vương Hạo Đại Ma Vương không chọc nổi.
Nhưng cuối cùng làm sao lại thành nàng thích Vương Hạo kia chứ! ? Cái này còn có thể nói chút lý hay không…
Chương 1060 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]