Vương Hạo cười hì hì nói:
- Mẹ chúng ta nói rất đúng, Thanh Thanh nàng ấy đúng là da mặt mỏng, ngại thừa nhận bản thân mình thích con, nhưng da mặt con dầy, mẹ cứ nói với con đi nha.
Thanh Thanh tức mình đến mức phát điên, vì sao nói cái gì tên khốn nạn này đều có thể tiếp đôi câu à? !
Thanh Hà Thần Đế co giật khóe mắt. Tên khốn kiếp này không ngờ lại còn dám mặt dày thừa nhận bản thân mình da mặt dày, thật là một tên siêu cấp kỳ quái a!
Thanh Nhã lạnh mặt nói:
- Tiểu tử cậu bớt cợt nhả ở chỗ ta đi, còn nữa tiểu tử cậu bây giờ còn chưa có tư cách gọi ta là mẹ.
- Đúng đấy, đúng đấy. . .
Thanh Thanh liên tục gật đầu, sau đó ôm lấy cánh tay của Thanh Nhã, cấp cho Vương Hạo một ánh mắt khiêu khích, bày tỏ đây mới phải là mẹ ruột của ta.
Thanh Nhã chợt đổi giọng nói:
- Nhưng mà chỉ cần cậu có thể bảo đảm với ta một chuyện, như vậy ta lập tức cử hành hôn lễ cho hai người.
Sắc mặt của Thanh Thanh trong nháy mắt ngưng đọng lại, náo loạn cả nửa ngày rồi sao lại quay lại đề tài cũ rồi a!? Mẹ của nàng vẫn có suy nghĩ gả nàng đi sao!?
- Ai. . .
Thanh Hà Thần Đế thở dài, cuối cùng con gái bảo bối của ông ta vẫn phải gả cho tên khốn kiếp không biết xấu hổ này, chẳng lẽ đây thật sự là chú định của số mạng sao!?
Vương Hạo gương mặt chân thành nói:
- Xin mời bác cứ nói, chỉ cần việc cháu có thể làm được nhất định hoàn thành!
Thanh Nhã gật đầu, rất hài lòng đối với thái độ của Vương Hạo.
Thanh Thanh hơi nhíu mày, trong lòng luôn cảm giác là lạ ở chỗ nào đó, Vương Hạo Đại Ma Vương này dễ nói chuyện như vậy từ khi nào a!?
Thanh Nhã lên tiếng nói ra:
- Thật ra cũng không phải là sự việc gì quá lớn, nếu như cậu thật sự muốn kết hôn cùng Thanh Thanh, vậy cậu chỉ cần hết sức đối tốt với nó, không đi tìm vợ bé gì đó về nhà là được.
- Không tìm vợ bé ư!?
Vương Hạo hơi sững sờ, đây là muốn hắn vì một cây đại thụ, bỏ qua một cánh rừng lớn a!?
Thanh Nhã tỏ vẻ già đời ngang ngược nói:
- Đó là chuyện dĩ nhiên, Thanh Thanh có thể nói là con gái bảo bối duy nhất của ta và Thanh Hà, chúng ta không thể để cho nó sau khi gả cho ngươi bị một chút xíu ủy khuất nào.
Thanh Hà Thần Đế gật gật đầu ra vẻ tán đồng, bày tỏ Thanh Nhã nói rất đúng. Con gái bảo bối của họ tuyệt đối không thể chịu ủy khuất, đó là đều tuyệt đối không được xảy ra.
Khóe miệng của Thanh Thanh nổi lên một chút mỉm cười vui vẻ. Cái này nàng ta có thể không cần giải thích quá nhiều rồi, trông cậy vào việc Vương Hạo không tìm vợ bé là điều không thực tế chút nào.
Thanh Nhã hỏi:
- Tên nhóc kia, câu trả lời của cậu là gì!? Đồng ý hay là không đồng ý!?
Vương Hạo thử thăm dò:
- Không tìm vợ bé cũng được, vậy để con gái của bác làm vợ bé của cháu thì sao!?
- Phốc. . .
Thanh Thanh trong nháy mắt phun ra, hận không thể tiến lên quật chết tên khốn kiếp này.
Nàng đường đường là Thiên Hồ chi chủ, con gái duy nhất của Thanh Hà Thần Đế, chẳng lẽ chỉ có thể làm vợ bé thôi sao!?
Phì!
Nàng đang suy nghĩ gì thế chứ, nàng sao có thể gả cho tên khốn nạn này chứ!?
Tiểu Bạch ngồi trên vai Vương Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động lấy ra quyển sổ nhỏ, chuẩn bị ghi chép. Nó cảm giác diễn xuất tiếp theo của Vương Hạo nhất định sẽ rất đặc sắc.
- Ngươi không ngờ lại để cho con gái của Thanh Hà Thần Đế ta làm vợ bé cho ngươi!?
Sắc mặt của Thanh Hà Thần Đế trong nháy mắt âm lạnh xuống. Thần lực mênh mông toàn thân trong nháy mắt bộc phát ra từ trong cơ thể, quanh thân không ngừng bắt đầu nhấp nhô kích động.
Vương Hạo gương mặt vô tội nói:
- Cái này có biện pháp nào chứ!? Nhà cháu đã có ba cô vợ, chẳng lẽ cháu còn có thể bỏ các nàng ấy sao!?
- Nhà ngươi có ba người vợ rồi!?
Thanh Nhã mặt phấn mang sát khí, quả đấm nắm đến mức kêu rắc rắc vang dội.
Trong nhà đã có ba nàng vợ, lại còn theo đuổi con gái bảo bối của bà ta, đây là căn bản không để hai vợ chồng bọn họ ở trong mắt a!?
- Không sai chính là ba người!
Vương Hạo bẻ mấy ngón tay nói:
- Y Linh tiểu bảo bối của cháu phụ trách giúp cháu khai cương khoách thổ. Tiểu Lộ Lộ của cháu phụ trách giúp cháu bảo vệ quốc gia, còn có tiểu hồ ly nhà cháu phụ trách cuộc sống ăn ngủ của cháu. Nếu như con gái bác làm vợ bé của cháu, cần nỗ lực kiếm tiền giúp cháu. Đúng rồi, còn có Nguyệt Ly tiểu bảo bối của cháu nữa, nàng ta là Băng Linh Thánh thể, là hộ vệ có một không hai của cháu.
- Ngươi còn muốn kêu Thanh Thanh kiếm tiền giúp ngươi!?
Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã tức giận sắc mặt đỏ lên, một luồng hơi lạnh trong nháy mắt càn quét toàn bộ phòng khách.
- Đó là dĩ nhiên!
Vương Hạo không có một chút giác ngộ, vẫn gương mặt kiêu ngạo nói:
- Vợ của cháu mỗi người đều có bản lãnh, đánh ra một mảng lớn giang sơn cho cháu, cái này nếu không có tiền bạc khổng lồ chống đỡ, vậy không phải bị cháu nhanh chóng phá bại sạch rồi sao!
- Bị ngươi bại sạch!?
Sắc mặt của Thanh Hà Thần Đế, Thanh Nhã tức đến mức từ đỏ biến thành đen. Thần lực mênh mông tràn ngập toàn bộ đại sảnh, bàn ghế trong nháy mắt bị chấn thành bụi phấn.
Thanh Thanh cũng vô cùng tức giận, tên khốn nạn này không chỉ ăn bám một cách tâm yên lý ổn, còn lấy việc phá của phá một cách quang vinh!
Vương Hạo cả kinh kêu lên:
- Ba mẹ, các người đây là làm gì vậy? Có lời gì từ từ nói!
- Tên khốn kiếp này!
Thanh Thanh xoa nhẹ đầu chân mày, cảm giác đầu thật sự rất đau.
Nàng vốn tưởng rằng Vương Hạo sẽ theo thực lực trở nên mạnh mẽ, mà ít nhiều có thể cần có một chút mặt mũi, nhưng ai ngờ hắn thực lực càng mạnh, lại càng không biết xấu hổ a!
Thanh Hà Thần Đế giận dữ hét:
- Ai là ba mẹ ngươi? Ta tuyệt đối sẽ không đồng ý gả Thanh Thanh cho ngươi!
- Vốn tưởng rằng ngươi thiên phú không tầm thường, muốn cho ngươi làm con rể của ta, nhưng ai ngờ ngươi căn bản không coi Thanh Thanh ra gì, vậy ta còn giữ lại ngươi làm gì? !
Thanh Nhã hừ lạnh một tiếng, một thanh chủy thủ lóe ra hàn quang xuất hiện ở trong tay của bà.
- Đợi một chút, bác xem đây là cái gì!
Vương Hạo bị dọa cho hoảng sợ nhảy dựng lên, nhanh chóng nắm Tiểu Bạch trong tay, sau đó chắn trước mặt của mình.
Sắc mặt của Thanh Hà Thần Đế hoàn toàn xạm đen, phát hiện tiểu tử này không phải là không cần mặt mũi, mà là vô sỉ đến không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được nữa.
Dùng con thỏ này làm bia đỡ đạn, bọn họ thật đúng là không có biện pháp nào.
Tiểu Bạch xạm mặt lại, nhanh chóng viết lên quyển sổ nhỏ. Ngày tháng năm nào Vương Hạo lại sử dụng thỏ vàng ròng 24K, cần phải trả 10 tấn cà rốt.
- Mang một con thỏ ra làm cái gì, chịu chết cho ta!
Hai tròng mắt của Thanh Nhã lóe lên một chút hàn quang, chuẩn bị động thủ moi thần cách của Vương Hạo.
- Mẹ (tiểu Nhã) dừng tay!
Thanh Thanh, Thanh Hà Thần Đế bị dọa cho hoảng sợ nhảy dựng lên, vội vàng ngăn Thanh Nhã lại.
Nếu để cho Thanh Nhã làm thương tổn Tiểu Bạch, vậy nhà bọn họ còn không phải giống như đám Nguyệt Bạch, cuối cùng bồi thường đến táng gia bại sản sao!?
- Làm sao vậy!?
Thanh Nhã nhướng mày lên, không hiểu nổi hai cha con này giở trò quỷ gì.
Thanh Thanh vội vàng ghé vào bên tai Thanh Nhã, đơn giản nói một lần về lai lịch của Tiểu Bạch.
Thanh Nhã trợn tròn mắt hạnh hỏi:
- Con xác định không có nói đùa chứ!?
Thanh Hà Thần Đế cười khổ nói:
- Nguyệt lão nhị đang ở trong nhà chờ bồi thường tiền rồi, nàng cảm thấy đây là nói giỡn sao!?
- Đó không phải là nói, chúng ta không có biện pháp làm gì được tên tiểu tử này ư!?
Thanh Nhã gương mặt buồn bực. Lần này vừa không có thể thu Vương Hạo làm con rể, vừa không thể moi thần cách của hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn rời đi, điều này thật sự là quá thống khổ rồi.
Vương Hạo lại cười nói:
- Có phải là rất hâm mộ hay không!? Nếu như bác gả Thanh Thanh cho cháu làm vợ, như vậy cháu cho bác mượn thỏ mấy ngày, cũng để cho uy phong một chút, như thế nào!?
Tiểu Bạch trong nháy mắt tức thành mặt bánh bao, cảm giác mình có một người chủ nhân, hắn lại vì tán gái mà muốn tặng con thỏ đáng yêu cho người ta, cái này thực sự thật không có tiết tháo rồi.
Chương 1061 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]