Nhà của Thanh Hà Thần Đế.
Trong một phòng giam.
An Doanh Doanh và Cơ Hùng hai người đang mặt mày ủ rũ.
Vốn trông cậy vào việc làm xong khoản mua bán lớn này có thể sinh sống thoải mái, nhưng ai có thể nghĩ tới đưa dê vào miệng cọp trở thành tù nhân.
Đúng lúc này, một tiếng nhạo báng được truyền ra từ cửa phòng giam:
- Ai nha, An đại mỹ nữ, chúng ta thật đúng là có duyên, lại gặp mặt nhanh như vậy.
An Doanh Doanh, Cơ Hùng hai người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Vương Hạo đang gương mặt mỉm cười đi về phía bọn họ, bên cạnh còn có Thanh Thanh cùng đi.
Về phần hai vợ chồng Thanh Hà Thần Đế và Thanh Nhã, bọn họ đang bận luyện hóa Bản Nguyên chi Lực, không có thì giờ để ý tới loại tiểu nhân vật này.
Hơn nữa, tu vi của hai người An Doanh Doanh và Cơ Hùng đã bị phong ấn, chiến lực ngay cả Hạ cấp Thánh giả cũng đánh không lại, cũng lật không nổi sóng to biển lớn gì rồi.
Thời gian không lâu, Vương Hạo và Thanh Thanh đi tới trước phòng giam.
- Vương Hạo!
Hai tròng mắt của An Doanh Doanh đột nhiên sáng ngời, trong đầu phút chốc hiện lên nụ cười của Vương Hạo.
Mà vừa nghĩ tới nụ cười kia, nàng ta phát hiện mình không ngờ lại quên đi sợ hãi, còn có một cảm giác không nên xuất hiện.
- Sao thế!? Thấy ta thật bất ngờ hả!?
Vương Hạo mỉm cười, sau đó đưa mắt nhìn sang Cơ Hùng bên cạnh.
- Ngươi muốn làm gì!?
Trong lòng Cơ Hùng lập tức hoảng loạn, trong nháy mắt nhớ tới lời nói của Vương Hạo lúc đó trước khi đi, nói sẽ trở lại tìm hắn báo thù.
- Làm cái gì!? Cái này cần phải suy nghĩ thật kỹ!
Vương Hạo gãi gãi cằm, trong lòng suy tính, có cần phải dùng Huyết Vu Thần thuật chế tạo một con búp bên tặng cho Tiểu Bạch, để cho con thỏ thù dai kia báo thù hay không!?
Trong lòng Cơ Hùng run lên bần bật, có loại dự cảm vô cùng bất tường, mà nguồn gốc của cỗ dự cảm không may này chính là đến từ Vương Hạo.
Đúng lúc này, thanh âm của hệ thống vang lên:
- Túc Chủ có tu vi quá thấp, không có cách nào sử dụng Huyết Vu Thần thuật đối phó với Hạ cấp Thần vương.
- Tu vi quá thấp!?
Vương Hạo nhăn mày lại, hỏi:
- Vậy ta phải đạt tới dạng tu vi gì mới có thể sử dụng Huyết Vu Thần thuật với Cơ Hùng chứ?
Hệ thống hồi đáp:
- Chỉ cần Túc Chủ đột phá Hạ Vị thần, như vậy miễn cưỡng có thể sử dụng Huyết Vu Thần thuật với Cơ Hùng.
- Hạ Vị thần!
Vương Hạo gật gật đầu, quyết định đợi sau khi bóc lột xong Nguyệt lão nhị, lại bắt đầu bế quan đột phá Hạ Vị thần.
Thanh Thanh hơi nhíu mày hỏi:
- Một người Thượng Vị thần, một người Hạ cấp Thần vương, hơn nữa hai người này cũng không có bản lãnh gì đặc thù, thân phận của ngươi sao lại bị bọn họ biết được như thế?
Vương Hạo nhún vai đáp:
- Vừa tới Cực Lạc Tịnh Thổ, trong lúc nhất thời không thích ứng, cho nên theo bản năng nói ra tên của mình.
Thanh Thanh gương mặt chê cười nói:
- Cũng là người gần trăm mười tuổi rồi, lại còn không có một chút ý thức phòng bị gì, ta coi như là bại bởi ngươi rồi.
Vương Hạo hầm hừ tức giận nói:
- Ta năm nay mới chỉ 22 tuổi, trong vòng thời gian trăm năm đó ta là bị thương ở trong tình trạng hôn mê, căn bản không thể tính toán là tuổi tác.
An Doanh Doanh và Cơ Hùng nhìn nhau một cái, toàn bộ đều thấy được hai chữ kinh ngạc từ trong mắt đối phương.
Phải biết, ở Cực Lạc Tịnh Thổ, người có thể sử dụng thời gian hơn trăm năm đột phá Thượng cấp Thánh giả không phải là không có, nhưng nói là người trong thời gian hôn mê trăm năm còn có thể đạt đến Thượng cấp Thánh giả, điều này thật đúng là chưa từng có ai.
- Hôn mê trăm năm!
Thanh Thanh ngơ ngác nhìn Vương Hạo, sự chấn kinh trong lòng quả thực không có cách nào dùng lời nói mà hình dung được.
Người khác không hề biết những việc đã qua của Vương Hạo, nàng ta làm sao có thể không hiểu được a!?
Nếu nàng ta nhớ không lầm, Vương Hạo là từ năm 17 tuổi mới bắt đầu tu luyện, nếu quả thật như hắn nói là thời gian trăm năm của hắn ở vào trong tình trạng hôn mê.
Như vậy thời gian tu luyện thực tế của tên khốn kiếp này không phải chỉ có khoảng chừng năm năm!
Năm năm thôi a!
Từ một người bình thường tu luyện đến Thượng cấp Thánh giả, lời nói này ra ngoài ai sẽ tin tưởng chứ!?
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Như thế nào đây? Có phải là bị thiên phú của ta hù dọa, sau đó không thể tự kềm chế yêu ta rồi không!?
Thanh Thanh đảo cặp mắt trắng dã nói:
- Yêu cái đại đầu quỷ ngươi đó!
Vương Hạo cười thú vị nói:
- Yêu đầu to của ta hả!? Thì ra nàng ham sắc đẹp của ta!
Thanh Thanh gương mặt chê cười nói:
- Ta không có hứng thú đối với ngươi, tiểu đệ đệ. . .
- Tiểu đệ đệ? ! Ta hiểu, ta hiểu. . .
Vương Hạo híp mắt gật gật đầu, khóe miệng lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.
Thanh Thanh trong nháy mắt hết chỗ nói rồi, tên khốn nạn này rốt cuộc hiểu cái gì hả!? Không khí mập mờ như thế!
Vương Hạo mỉm cười, không đùa giỡn với Thanh Thanh nữa, quay đầu chuyển hướng về phía An Doanh Doanh, chuẩn bị hỏi thăm bí mật của Nguyệt Bạch.
Hai tròng mắt của An Doanh Doanh phóng điện, điềm đạm đáng yêu nói:
- Vương Hạo, chỉ cần cậu không giết ta, vậy ta bảo đảm sau này tất cả nghe theo lời cậu nói. Cậu nói giỡ lên cao, ta tuyệt đối sẽ không hạ thấp. Cậu nói chủ động, ta tuyệt đối sẽ ra sức. Cậu nói trò mèo chơi chán rồi, ta bảo đảm sẽ khắc khổ nghiên cứu thêm. . .
Mí mắt của Vương Hạo run lên, phát hiện tài xế lái xe lâu năm này thật đúng là giết cũng không giết được, thậm chí bị nàng ta nói cho hắn có loại kích động rất khó hiểu.
- Không biết xấu hổ!
Thanh Thanh hừ một tiếng, xoay người đi ra khỏi phòng giam.
Vương Hạo tằng hắng một cái nói:
- Thật ra con người như ta luôn luôn thương hương tiếc ngọc, chỉ cần nàng nói cho ta biết Nguyệt lão nhị tại sao muốn giết nàng, vậy ta có thể để lại cho nàng một mạng.
- Nguyệt lão nhị!?
An Doanh Doanh hơi sững sờ, ngập ngừng nói:
- Bởi vì ta phát hiện một bí mật của ông ta!
Vương Hạo vội vàng hỏi tới:
- Bí mật gì!?
An Doanh Doanh liếc mắt nhìn Cơ Hùng, tỏ ý thật sự phải nói ra ở chỗ này sao!?
Vương Hạo cau mày lại, thân ảnh biến mất ngay tại chỗ, trong nháy mắt xuất hiện phía sau lưng Cơ Hùng.
- Không Gian Thần Thông!
Con ngươi của Cơ Hùng chợt co rụt lại, theo bản năng đã muốn giơ tay lên phòng ngự, nhưng cuối cùng mới phát hiện tu vi của mình đã bị phong ấn, căn bản không thể nào phòng ngự.
- Bình. . .
Một tiếng trầm trầm vang lên, mắt Cơ Hùng trợn trắng, ngã thẳng lên mặt đất.
Vương Hạo mở miệng nói:
- Bây giờ nàng có thể nói rồi!
An Doanh Doanh hít sâu một cái nói:
- Ta phát hiện Nguyệt Thiên không phải con trai ruột của Già Lam chủ thần, hắn là con của Nguyệt lão nhị cùng chị dâu ông ta, chính là vợ của Già Lam chủ thần đấy. Hắn thật ra là con trai ruột của Nguyệt lão nhị.
- Con mẹ nó! !
Vương Hạo phát ra tiếng chửi thô tục, thực tế không nghĩ tới đường đường là Già Lam chủ thần một trong chín đại chủ thần không ngờ lại bị cắm sừng rồi, hơn nữa ngay cả con trai cũng không phải là của ông ta.
Về phần Già Lam chủ thần tại sao không phát hiện, đây hẳn là Nguyệt lão nhị và Già Lam chủ thần là anh em ruột, hai người có huyết mạch giống nhau, cái này bất kể là con của ai, bọn họ đều có thể cảm ứng được khí tức huyết mạch giống nhau.
Dĩ nhiên, nếu không phải có điều kiện tiên quyết là huyết mạch giống nhau, thì Nguyệt Bạch và chị dâu ông ta đoán chừng cũng không dám sanh ra Nguyệt Thiên.
Tuy nhiên, hắn hiện tại đã biết bí mật này, vậy tuyệt đối có thể bóc lột thêm một số bảo bối từ chỗ của Nguyệt Bạch, thậm chí uy hiếp ông ta, từ đó nắm trong tay Già Lam vực cũng không phải là không thể được.
An Doanh Doanh làm bộ đáng thương nói:
- Vương Hạo, điều ta biết đều nói cho ngươi biết rồi, xin ngươi đừng giết ta.
Vương Hạo nhăn mày lại, suy nghĩ cần phải xử lý An Doanh Doanh như thế nào.
Hắn hiện tại hoàn toàn có thể giết An Doanh Doanh xem như xong hết mọi chuyện, thế nhưng nếu như vậy, bên Lý Hạo cần lần nữa tìm tài xế lâu năm dẫn đường cho hắn.
Nhưng nếu thả An Doanh Doanh, vậy thì thân phận của hắn có thể có nguy hiểm bại lộ bất cứ lúc nào rồi. . .
Chương 1063 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]