Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 1065: CHƯƠNG 1064: TÌNH NÀY CẢNH NÀY

Trong phòng giam.

Sau khi Vương Hạo suy tư, cảm thấy An Doanh Doanh vẫn không thể giết.

Bởi vì Lý Hạo dư tình chưa hết đối với nàng này, lần này nếu đưa đi là có thể lập tức củi đốt lửa lớn, mang đến cho hắn một lượng lớn quyền lợi, cùng với tiết kiệm thời gian dài.

Hơn nữa, hắn cũng không biết vị tài xế lâu năm kế tiếp có mang theo Lý Hạo đến thảo nguyên xanh xanh hay không, cho nên thực tế không nhất định phải bỏ gần cầu xa.

Về phần An Doanh Doanh có tiết lộ thân phận của hắn, hấp dẫn chín đại chủ thần đến đây hay không, hắn cảm giác hoàn toàn không cần lo lắng quá mức.

Dù sao chín đại chủ thần có bắt hắn lại không, đây là một ẩn số.

Còn nữa chính là thần cách chỉ có một, cái này hoàn toàn có thể khiến cho bọn họ xảy ra đại chiến tranh đoạt.

Đến lúc đó chín đại chủ thần khai chiến, Thần Ma điểm tuyệt đối sẽ kéo đến cuồn cuộn, cuối cùng người được lợi sẽ chỉ là hắn.

An Doanh Doanh với gương mặt khẩn trương nhìn Vương Hạo, chờ đợi sự phán quyết cuối cùng của hắn.

Vương Hạo gãi gãi cằm nói:

- Ngươi hẳn phải biết Lý Hạo đúng không?

- Lý Hạo!?

An Doanh Doanh hơi sững sờ, vô cùng nghi ngờ Vương Hạo làm sao lại biết Lý Hạo cái vỏ xe phòng hờ cuối cùng của nàng ta.

Vương Hạo tiếp tục nói ra:

- Lý Hạo thiếu ta tiền, nhưng ta không muốn hắn mau chóng trả tiền lại, nàng nói ta phải làm gì?

An Doanh Doanh thử thăm dò:

- Vương Hạo đại nhân có ý tứ là, kêu ta đi dẫn dụ Lý Hạo, trì hoãn thời gian hắn trả tiền lại, sau đó bóc lột mạnh hắn một khoản đúng không?

Vương Hạo lộ ra một cụ cười mỉm nói:

- Thật là thông minh, chỉ cần nàng có thể kéo Lý Hạo lại, như vậy chờ ta thu hồi lại tiền sẽ có phần nàng một nửa, đồng thời ta còn có thể giúp cho nàng giải quyết lệnh truy sát của Nguyệt lão nhị đối với ngươi.

- Đại nhân, ngài nói là sự thật sao?

An Doanh Doanh kích động, lời nói không mạch lạc, lần này không chỉ không chết, còn có thể có lời, chỉ có ngốc tử mới có thể không đồng ý rồi.

- Đương nhiên là thật sự, ta làm một Đại Ma Vương, phì, đại anh hùng, có thể nói là người làm việc cả năm không ngừng nghỉ, danh tiếng xấu bằng không, danh dự có bảo đảm.

Vương Hạo gương mặt chính khí, nhưng trong lòng lại nghĩ, chỉ cần An Doanh Doanh có thể một mực đi theo bên cạnh Lý Hạo, vậy thì người này tuyệt đối sẽ cảm nhận được hạnh phúc tràn đầy.

Mà An Doanh Doanh cũng tuyệt đối sẽ không treo cổ trên một thân cây, nàng ta khẳng định sẽ không chịu nổi tịch mịch đi ra ngoài "vụng trộm".

Đến lúc đó, phúc lợi của hắn đều có hết.

Khóe mắt của An Doanh Doanh hơi hơi co giật, nàng ta cảm giác Đại Ma Vương này mới là diện mục chân thật của Vương Hạo.

Có thể nói là nàng ta bây giờ căn bản không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể lựa chọn khiêu vũ với ma.

Vương Hạo mỉm cười nói:

- Những lời nói khác ta cũng không nhiều lời nữa, nàng mau đi chuẩn bị cái cớ, ngụy trang bản thân mình cho đáng thương một chút.

- Đáng thương một chút ư!?

Vẻ mặt của An Doanh Doanh vô cùng nghi hoặc, không hiểu nổi Vương Hạo đây là ý gì.

Vương Hạo giải thích:

- Lý Hạo đã biết được nàng và mấy người đại hán ở cùng một chỗ để xếp hình La Hán rồi, cho nên nàng muốn thành công kéo lại hắn, còn cần mượn cớ.

An Doanh Doanh gật gật đầu, tỏ ra hiểu rõ rồi.

Thật ra đối với nàng ta cái loại tài xế lâu năm này mà nói, lừa một tiểu tử mới ra đời còn đơn giản như là vật đưa đến tay, cho nên nàng tuyệt không lo lắng.

- Nếu nàng đều hiểu rồi, vậy thì nhanh chóng đi chuẩn bị đi!

Vương Hạo phất tay áo, xoay người sắp sửa rời đi.

- Đại nhân. . .

An Doanh Doanh phát ra một trường âm làm nũng, tay nhỏ bé cũng kéo vạt áo Vương Hạo lại.

Vương Hạo nhìn lại, chỉ thấy hai tròng mắt An Doanh Doanh nổi lên một chút xuân ý vô hạn, từng đạo ánh chớp như sóng lớn đánh tới, không ngừng đánh vào trái tim nhỏ bé của hắn.

An Doanh Doanh liếm liếm môi đỏ mọng nói:

- Đại nhân, tình cảnh này, chúng ta không thử một lần sao!?

Vương Hạo nhìn quanh một vòng, phát hiện trang bị trong phòng giam thật đúng là đầy đủ hết, nhất là cảnh tượng mờ tối, càng dễ dàng kích phát gen bạo lực trong cơ thể.

An Doanh Doanh cắn môi, rất tự giác đưa cho Vương Hạo một cây roi da, sau đó còn ném một ánh mắt mê hoặc với Vương Hạo, tỏ ý hắn hành động nhanh lên một chút.

Trong lòng Vương Hạo run lên bần bật, đây không phải là buộc hắn xuất roi a!

- Đại nhân. . .

An Doanh Doanh kéo một đạo trường âm, hai tròng mắt nhìn Vương Hạo như có lửa nóng, trong đầu tất cả đều là nụ cười của Vương Hạo lưu lại lúc trước.

- Hừ, tiểu nương da dày lại dám câu dẫn ta, nhanh chóng khai báo xem là ai phái ngươi tới, nếu không chớ trách ta không khách khí!

Vương Hạo gương mặt chính khí, vung roi da trong tay quất mạnh lên trên đất, phát ra một tiếng giã trong trẻo.

An Doanh Doanh hơi sững sờ, đây là ý gì!? Chẳng lẽ là đóng vai sao!?

Nhưng vừa đến liền chơi lớn như vậy, có phải là quá kích thích hay không!

- Nói mau!

Vương Hạo hừ một tiếng, lại quất một roi trên đất.

- Không ai chỉ thị ta, ta sẽ không cúi đầu trước mặt ngươi đâu!

An Doanh Doanh nhướng mày lên, giữa hai lông mày lộ ra một chút quật cường.

Vương Hạo hừ lạnh nói:

- Còn dám mạnh miệng, ngày hôm nay ta khiến cho ngươi thấy một chút cái gì gọi là chân chính ngẩng đầu ưỡn ngực!

Hai tròng mắt An Doanh Doanh ửng hồng, hít thở dồn dập nói:

- Có bản lãnh gì cứ phóng ngựa đến đây, ta mà rên hừ một tiếng. . .

Còn chưa dứt lời, phía ngoài phòng giam liền truyền đến thanh âm âm dương quái khí của Thanh Thanh:

- Một cái ả tiểu tam giả trang thành phụ nữ trinh tiết mãnh liệt gì chứ, có muốn ta cho ngươi một đao, xem ngươi có thể kêu thành tiếng hay không a!?

An Doanh Doanh trong nháy mắt lúng túng, cảm giác chân tâm diễn không tiếp được.

Sắc mặt của Vương Hạo cũng trong nháy mắt đen lại. Lần này mới vừa cùng tài xế lâu năm đi vào trạng thái, nha đầu Thanh Thanh đó lại tới đảo loạn, không phải là ghen chứ!?

Nghĩ tới chỗ nầy, Vương Hạo bỏ lại roi da lập tức chạy ra khỏi phòng giam, lần này có nữ vương cao ngạo, ai còn muốn cưỡi lên một tài xế kỳ cựu làm chi a!

An Doanh Doanh gấp giọng kêu lên:

- Đại nhân, ngài đi đâu?

Thanh âm của Vương Hạo truyền đến:

- Nhớ kỹ, cơ hội của nàng chỉ có một lần, nếu lôi kéo không được Lý Hạo, vậy ta nhất định tiêu diệt nàng.

An Doanh Doanh gương mặt vẻ thất vọng, bỏ lỡ lần này, lần sau còn không biết phải đợi tới khi nào.

..

Bên ngoài phòng giam.

Vương Hạo cười hì hì tới trước mặt Thanh Thanh.

Thanh Thanh cảnh giác hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

Vương Hạo nhíu mày hỏi lại:

- Nàng vừa rồi có phải là ghen hay không?

Thanh Thanh gương mặt chê cười đáp:

- Ta không có thời gian đi ghen với ngươi. . .

- Ầm ầm. . .

Còn chưa dứt lời, một tiếng nổ rền kinh thiên vang vọng đất trời.

- Chuyện gì xảy ra?

Vương Hạo vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy không trung trong nháy mắt đen xuống, một vòng trăng tròn đang chậm rãi dâng lên, cùng Thái Dương trên không trung chiếu rọi nhau.

- Thiên địa dị tượng, nhật nguyệt đồng thiên!

Thanh Thanh kinh hô một tiếng, ánh mắt trong nháy mắt đã rơi vào trên miệng túi của Vương Hạo, chuẩn bị nói chính là chỗ ngủ của Tiểu Bạch.

Vương Hạo tò mò hỏi:

- Cái gì là nhật nguyệt đồng thiên?

Thanh Thanh giải thích:

- Mấy tháng trước xuất hiện qua kỳ quan nhật nguyệt đồng thiên rồi, sau đó truyền ra tin ngươi mở ra Thông Thiên Chi Lộ.

Vương Hạo cau mày nói:

- Nàng là ý nói, Tiểu Bạch đã luyện hóa được thần cách, dẫn ra kỳ quan nhật nguyệt đồng thiên.

- Hẳn là như vậy!

Sắc mặt của Thanh Thanh nghiêm túc nói:

- Ta đoán chừng hiện tại chín đại chủ thần cơ bản có thể xác định ngươi đang ở Già Lam vực.

Vương Hạo gương mặt hào hùng nói:

- Vậy để bọn họ đến là được rồi, ta cũng muốn nhìn xem thử ai có thể ngăn cản ta đứng trên thiên hạ!

- Đứng trên thiên hạ!

Thanh Thanh xuất thần nhìn Vương Hạo, trái tim nhỏ đập lên thình thịch. . .

Chương 1064 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!