Nguyệt Bạch đón Vương Hạo, Thanh Thanh tiến vào phòng khách nhà mình.
Vương Hạo cũng không khách khí trực tiếp ngồi lên ghế, một chút cũng không xem mình là người ngoài.
Trong lòng Nguyệt Thiên khẩn trương không hiểu, cũng không biết tên Mã Mại Phê này nói chuyện cùng Tiểu Bạch như thế nào, nếu yêu cầu quá nhiều, vậy chờ cha hắn trở về vẫn không thể không đánh chết hắn a!
- Không cần khẩn trương!
Nguyệt Bạch vỗ vỗ bả vai Nguyệt Thiên, tỏ ý có ông ta người cha này ở đây, không, là nhị thúc ở đây, trời không sụp xuống được.
- Cám ơn nhiều nhị thúc!
Nguyệt Thiên gật gật đầu, người cũng dần dần bình tĩnh lại.
- Mã tiểu huynh đệ, không biết bên chỗ của thần thỏ đại nhân…
Nguyệt Thiên chắp tay, quay đầu nhìn về phía Tiểu Bạch trên vai Vương Hạo.
- Ây…
Thân thể của Tiểu Bạch cứng đờ, mắt trợn trắng lên, lỗ tai dài thõng xuống, sau đó mềm nhũn ghé vào trên vai Vương Hạo, một bộ dạng bất cứ lúc nào cũng sẽ chết.
Sắc mặt của hai người Nguyệt Bạch, Nguyệt Thiên biến thành đen, trong lòng ngoại trừ MMP thì không có thứ từ ngữ khác rồi. Đây quả thực là tên điêu trên lịch sử không cần mặt mũi nhất trên lịch sử!
- Đúng là một con thỏ tinh diễn trò a!
Thanh Thanh che miệng nở nụ cười một tiếng, rất tự nhiên đưa ra tay nhỏ bé ôm xuống Tiểu Bạch từ trên vai Vương Hạo, sau đó ôm vào trong lòng bắt đầu vuốt ve.
Hai người Nguyệt Bạch, Nguyệt gương mặt vẻ ngoài ý muốn. Con thần thỏ này không chỉ cho Thanh Thanh ôm vào trong ngực, còn gương mặt hưởng thụ tùy ý cho cô ta vuốt ve, chẳng lẽ bọn họ đã biết nhau từ trước ư! ?
Đúng lúc này, một thanh âm mềm nhũn lòng người vang lên:- Thiên nhi, nghe nói ngươi lại rước lấy họa rồi đúng không?
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị phu nhân đi tới, mặt trắng diện đào hoa, má hồng môi chu sa, eo như phù dung nở, di chuyển thì lại có đinh hương lay động, toàn thân trên dưới để lộ ra khí tức thành thục quyến rũ.
Nguyệt Thiên không dám do dự, liền vội vàng tiến lên hành lễ.
Thanh Thanh thấp giọng nói:
- Đây là vợ của Già Lam chủ thần, cũng chính là thím của tôi, mẹ của Nguyệt Thiên, Diệp Nhược Tuyết!
Vương Hạo lộ ra một chút vẻ chợt hiểu, khó trách Nguyệt lão nhị sẽ làm ra loại chuyện đó rồi, thì ra chị dâu thật sự rất mê người.
Sắc mặt của Nguyệt Bạch bình tĩnh nói:
- Chị dâu yên tâm, việc của Thiên nhi sẽ được giải quyết nhanh chóng.
Vương Hạo đầy vẻ khinh bỉ, chị dâu đã vụng trộm, con cũng sinh ra rồi, hiện tại đại ca không có ở nhà, còn giả vờ chánh nhân quân tử gì a!
- Lại thêm phiền toái cho nhị thúc rồi!
Diệp Nhược Tuyết gật đầu lễ phép, chỉ có điều trong ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Bạch mang theo một chút thâm tình nồng đậm.
Vương Hạo gãi gãi cằm, cảm giác quan hệ giữa cao tầng của Già Lam vực thật là loạn a!
Vợ của Già Lam chủ thần là Diệp Nhược Tuyết, nhưng người mà bà ta yêu lại là nhị đệ của Già Lam chủ thần, Nguyệt Bạch. Còn người mà Nguyệt Bạch yêu thật sự lại Thanh Nhã, thế nhưng Thanh Nhã cuối cùng lại gả cho Thanh Hà Thần Đế.
Đây quả thực là một trận gút mắt tình cảm, nàng ta yêu cái đúng của hắn, cái sai của hắn, cái sự không biết điều của hắn, yêu hắn không biết là có đúng hay sai a!
Dù sao từ đầu tới giờ, vô tội nhất đúng là Già Lam chủ thần rồi, không chỉ bị em trai ruột cho đội mũ xanh rồi, ngay cả con cũng không phải là của mình, thật là đáng thương a!
Nguyệt Bạch thực tế chịu không được ánh mắt của Diệp Nhược Tuyết, vội vàng nói tránh đi:
- Mã tiểu huynh đệ, không biết ý của thần thỏ đại nhân là gì?
Vương Hạo thấp giọng trả lời:
- Nguyệt nhị gia, tôi mới vừa nói lấy hết lời hay, cuối cùng khiến cho thần thỏ đại nhân nhả ra rồi.
- Thật vậy chăng! ?
Nguyệt Bạch mừng rỡ, cái này cuối cùng không cần dùng bồi thường táng gia bại sản rồi, cũng không cần lo lắng lão lưu manh Sáng Thế thần đó phủ xuống.
Thanh Thanh cho Nguyệt Bạch một ánh mắt đồng tình, nếu dám tin Vương Hạo Đại Ma Vương này, đó chính là bắt đầu cuộc sống bi kịch của ông ta.
Nguyệt Bạch liền vội vàng hỏi:
- Thế thần thỏ đại nhân muốn bảo bối gì! ?
Vương Hạo mỉm cười đáp:
- Thần thỏ đại nhân bảo bối gì cũng không cần, nó chỉ cần quyền lợi điều động Già Lam quân.
- Quyền lợi điều động Già Lam quân! ?
Nguyệt Bạch hơi sững sờ, có chút không hiểu nổi một con thỏ muốn quyền điều động quân đội làm cái gì! ? Dựa theo tiểu tính trước kia, nó không phải muốn thu bảo bối sao! ?
Chỉ có điều so với việc bồi thường to lớn ấy, cho Tiểu Bạch quyền lợi điều động quân đội rất có lời, cái này cũng có thể xem ra Vương Hạo thật sự có thể ước chừng quyết định của Tiểu Bạch.
Thanh Thanh liếc nhìn Vương Hạo một cái, trong nháy mắt hiểu rõ Vương Hạo là có ý gì rồi.
Điều này muốn bảo bối nhiều hơn nữa, cũng không có binh quyền tốt, chỉ cần binh quyền ở trong tay, như vậy bảo bối gì cũng không phải sẽ chiếm được ư! ?
Chỉ có điều là Vương Hạo có năng lực nắm trong tay Già Lam quân sao! ?
Phải biết, Già Lam quân có thể nói là có trăm ức quần chúng, số lượng Thần vương cũng có vài ức, bọn họ thật sự sẽ nghe mệnh lệnh của một vị thượng cấp Thánh giả sao! ?
Nguyệt Bạch tò mò hỏi:
- Mã tiểu huynh đệ, bổn tọa có thể lắm mồm hỏi một câu, thần thỏ đại nhân cần quyền điều động Già Lam quân làm gì?
Vương Hạo nhún vai đáp:
- Còn có thể làm gì, mang binh ra ngoài thể hiện uy phong.
- Nếu thần thỏ đại nhân có nhã hứng như thế, vậy bản tọa sẽ cho thần thỏ đại nhân quyền điều động Già Lam quân, nhưng chúng ta trước tiên nói rõ, thần thỏ đại nhân chỉ có quyền điều động ba tháng.
Nguyệt Bạch cười lớn một tiếng, đưa cho Vương Hạo một khối lệnh bài màu vàng.
- Ba tháng là đủ rồi, vậy chúng ta sẽ không quấy rầy Nguyệt nhị gia nữa!
Vương Hạo nhận lấy kim bài, sau đó kéo Thanh Thanh bay nhanh rời khỏi, sợ Nguyệt Bạch đổi ý.
Dĩ nhiên, hắn chính là không muốn đánh quấy rầy chị dâu và nhị thúc người ta hẹn hò nhiều hơn, bằng không hắn phải như thế nào thu thập chứng cớ chứ! ?
- Nhị thúc, chú làm sao có thể…
Nguyệt Thiên gấp giọng kêu to lên, hắn mặc dù là ác bá của Già Lam vực, nhưng cũng hiểu được Già Lam quân là vốn riêng của Nguyệt gia bọn họ tích góp từng tí một nhiều năm, xưng bá Già Lam vực.
Làm sao có thể tùy tùy tiện tiện, liền giao vào trong tay người ngoài chứ! ?
Diệp Nhược Tuyết dịu dàng nói:
- Thiên nhi không nên kích động, sự tình không thể nhìn không mặt ngoài.
Nguyệt Bạch cười to nói:
- Vẫn là chị dâu hiểu ta a!
Diệp Nhược Tuyết mịt mờ nguýt mắt Nguyệt Bạch một cái, dường như lại nói, ta có thể không hiểu chồng ta, nhưng ta làm sao có thể không hiểu hiểu chú chứ! ? Chú chịu khó nhiều hơn so với ông ấy.
Nguyệt Bạch không nhìn ánh mắt của Diệp Nhược Tuyết, trước mặt Nguyệt Thiên vẫn là một bộ hình tượng của nhị thúc tốt.
Nguyệt Thiên cau mày hỏi:
- Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì?
Diệp Nhược Tuyết mỉm cười trả lời:
- Hiện tại tin tức thần cách ở Già Lam chủ thành đã truyền ra, không được bao lâu chín đại chủ thần nhất định hạ xuống, đến lúc đó Già Lam vực chúng ta đúng là phải đại loạn rồi, nhưng nếu thủ lĩnh của Già Lam quân là con thỏ kia…
Nguyệt Thiên chợt nói:
- Con hiểu rồi, nếu như Già Lam quân là do con thỏ kia thống lĩnh, vậy coi như là chín đại chủ thần cũng không dám làm loạn.
Nguyệt Bạch cười to nói:
- Hơn nữa bổn tọa chỉ cho con thỏ kia ba tháng, bổn tọa không tin một con thỏ có thể sử dụng ba tháng nắm trong tay Già Lam quân.
Nguyệt Thiên gương mặt bội phục nói:
- Nhị thúc quả nhiên lợi hại, không chỉ có không bồi thường một phân tiền, còn lợi dụng con thỏ kia an định Già Lam vực.
- Ha ha…
Nguyệt Bạch cao hứng bật cười ha hả, trong thanh âm có vẻ đắc ý không nói ra được.
Diệp Nhược Tuyết đột nhiên nghiêm túc nói:
- Thiên nhi, con đi về trước hết sức phản tỉnh lại một chút, mẹ và nhị thúc con còn có việc muốn nói.
- Dạ!
Nguyệt Thiên lập tức ủ rũ cúi đầu, sau đó thi lễ một cái rời đi.
Chờ đến khi Nguyệt Thiên đi rồi, mắt hạnh của Diệp Nhược Tuyết bắn ra một chút nhu tình vô hạn, quả thực có thể làm tan chảy một người có tâm địa sắt đá…
Chương 1067 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]